Lâm Chiêu Nguyệt hỏi cậu thanh niên bên ngoài trông thế nào, cậu ta miễn cưỡng mô tả đó là khu phức hợp khách sạn. Nhưng chẳng mấy chốc cậu ta đã bị thời tiết nóng bức làm cho mồ hôi nhễ nhại. May mắn cậu ta nhớ lời khuyên của Hàn Đông, thấy tình hình không ổn bèn quay lại. Nếu không, chắc chắn cậu ta đã ch‧ết vì mất nước trên đường.
Khi Lâm Chiêu Nguyệt thả cậu ta ra, cậu ta lại lao vào bể bơi. Thực ra, bụng cậu ta đã căng phồng vì nước, có lẽ đi vài bước là nước trong bụng sẽ nhộn nhạo, không thể uống thêm được nữa. Nhưng những ai chưa từng trải qua cảm giác khát nước cực độ sẽ không hiểu được khao khát này của cậu ta.
Từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy bể đυ.c ngầu, nhưng khi quan sát gần, nước lại khá trong. Tảo bám hết vào thành bể, cặn bẩn lắng xuống đáy. Thậm chí Lâm Chiêu Nguyệt có thể nhìn rõ tình trạng dưới đáy bể. Nhận ra điều này, cô bắt đầu đi vòng quanh mép bể, biết đâu tìm được mảnh ghép trong bể bơi nhanh hơn việc lục từng tấc trên bãi cỏ.
Tầm nhìn của cô rất tốt, chẳng mấy chốc phát hiện một vật bất quy tắc cỡ bàn tay, rất có thể đó là mảnh ghép của trò chơi.
Hàn Đông được cô gọi tới, cúi xuống nhìn một lúc rồi nói: “Chắc chắn là mảnh ghép rồi.”
Lâm Tiểu Mãn thò tay vào bể, cố vớt thử, nhưng dĩ nhiên không chạm được tới đáy. Lâm Chiêu Nguyệt đã để ý từ trước, đây là một bể nước khá sâu, độ sâu được ghi là 1,8 mét.
Hàn Đông đứng dậy, đi tìm một cây sào dài để vớt. Ở đây không thiếu người biết bơi, nhưng lúc này chẳng ai muốn xuống nước, kể cả Lâm Chiêu Nguyệt. Cô nhìn chằm chằm mảnh ghép dưới nước, bất ngờ phát hiện xung quanh mảnh ghép dần dần xuất hiện một vòng gợn sóng. Một đám thủy tảo đen trắng xen kẽ trôi tới, từng sợi mảnh dẻ, tự do vươn dài, nhưng rễ lại kết dính vào nhau.
Làm gì có thủy tảo nào như thế!
Rõ ràng là tóc người!
Một bộ tóc hoa râm!
Đế giày của Lâm Chiêu Nguyệt như bị dính keo, hai chân không thể nhúc nhích. Bể bơi đột nhiên trở nên trong vắt lạ thường, không thể che giấu quái vật khổng lồ đang dần trôi tới.
Gương mặt sưng phồng, thân thể căng trướng đến cực hạn. Làn da trắng bệch, mỏng manh gần như trong suốt. Bên dưới, những mạch máu xanh đen uốn lượn vặn vẹo, tựa như từng con giun đất đang ngọ nguậy.
Lâm Chiêu Nguyệt nhìn chằm chằm gương mặt da thịt mấp máy như sắp bong ra khỏi hộp sọ kia. Chăm chú đối diện với đôi mắt đυ.c ngầu vô hồn, ánh mắt cô dần trở nên mê loạn. Khi gương mặt đó nổi lên mặt nước, một thứ mùi hương lạ lùng chưa từng ngửi qua phả tới, khiến cơ thể cô vô thức nghiêng về phía trước. Đúng lúc ấy, có đôi tay giữ lấy cô, kéo mạnh về phía sau.
“Tiểu Lâm, Tiểu Lâm.”
Lâm Chiêu Nguyệt nhìn thấy gương mặt phóng đại của Hàn Đông, cả người giật mình tỉnh táo lại.
Trời ạ! Vậy mà cô vừa cảm thấy gương mặt phồng rộp như quả khí cầu sắp nổ tung kia lại rất đẹp. Thân thể căng cứng đến mức sắp vỡ tung, tứ chi bị vải vóc siết chặt, rõ ràng chẳng hề có chút mỹ cảm. Còn về mùi hương kia, Lâm Chiêu Nguyệt cảm thấy ghê tởm. Thứ cô ngửi được có lẽ là mùi xác thối.
Ấy vậy mà cô lại muốn hít hà thêm vài hơi.
“Cảm ơn.” Lâm Chiêu Nguyệt thở phào, không dám tưởng tượng nếu không có ai kéo lại, e rằng mình đã mất mạng. Thế giới này nguy hiểm hơn cô nghĩ rất nhiều, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bỏ mạng. Cô nhìn Hàn Đông, nghiêm giọng nói: “Ân tình của anh Hàn, tôi ghi nhớ.”
Cô quay đầu nhìn về phía bể bơi. Mặt nước phẳng lặng không gợn sóng, thi thể người phụ nữ nổi lên từ đáy hồ ban nãy đã biến mất.
Hàn Đông khẽ nhướng mày trước sự bình tĩnh của cô: “Chuyện nhỏ thôi. Đã gặp nhau tức là có duyên, mọi người giúp đỡ lẫn nhau thì mới có thể trở lại thế giới hiện thực được.”
Nhưng trong lòng gã lại nghĩ, lần đầu tiên bản thân gã đối mặt với sự kiện linh dị đã sụp đổ tinh thần mất một thời gian dài mới gượng lại được.
Cô gái này quả thật khác thường.
Lâm Chiêu Nguyệt không biết gã nghĩ gì, toàn bộ sự chú ý đã bị Lâm Tiểu Mãn thu hút. Cô hỏi: “Em làm sao vậy?”
Cánh tay trái của Lâm Tiểu Mãn run rẩy, cô ấy đưa bàn tay trái quấn đầy băng gạc ra, khó nhọc viết: “Bên trong… hình như có thứ gì đó đang cử động…”
Ngày trước khi đến thế giới này, lòng bàn tay cô ấy bị quệt vào vật sắc nhọn. Vết thương vừa dài vừa sâu, khâu tận bảy mũi mới cầm được máu. Vì thế cô ấy mới mang theo thuốc trị thương trong ba lô. Vốn dĩ vết thương không đau nữa nếu không dùng sức, nhưng vừa rồi chỗ đó lại dấy lên từng đợt ngứa ngáy. Băng gạc phồng lên thành từng cục, có gì đó đang khẽ ngọ nguậy.
Lâm Tiểu Mãn không dám tháo băng ra.
Lâm Chiêu Nguyệt nắm lấy tay cô ấy, tháo băng gạc, gỡ bỏ những lớp vải thấm máu và thuốc. Trước mắt hiện ra vết thương trên lòng bàn tay Lâm Tiểu Mãn, từng sợi tóc đen như những con sâu màu đen đang chui ngược vào trong. Nếu không nhờ chỉ khâu phẫu thuật đủ chắc nên chưa đứt rời, thì mấy sợi tóc này đã xé rách vết thương mà chui vào.
Lâm Chiêu Nguyệt rút con dao gấp trong túi để lấy sợi tóc ra. Nhưng mấy sợi tóc này lại mềm dẻo trơn trượt, cắt không đứt, gẩy không ra, ngược lại khiến Lâm Tiểu Mãn đau đến tái mặt.
Cô nhớ lại động tác vừa rồi của Lâm Tiểu Mãn. Bàn tay quấn băng này từng dính nước trong bể bơi. Nhưng họa sĩ và Trần Mặc cũng đã chạm vào nước, gã đeo kính thậm chí còn uống nước trong đó. Giờ bọn họ vẫn bình an, không hề có gì bất thường.
Vì sao chỉ có một mình Lâm Tiểu Mãn gặp nạn?
Là do vết thương?
Hay là do máu?
Trong đầu lóe lên ý nghĩ, Lâm Chiêu Nguyệt quyết định một công đôi việc. Cô đặt lưỡi dao lên lòng bàn tay mình, rạch ra một vết thương, máu tươi lập tức trào ra.
Lâm Tiểu Mãn kinh hãi, cuống quýt khoa tay múa chân để ra hiệu.
Lâm Chiêu Nguyệt không hiểu thủ ngữ, nhưng cũng đoán được chắc chắn cô ấy đang hỏi: “Chị đang làm gì thế?”
Lâm Chiêu Nguyệt không giải thích, nhỏ thẳng máu lên lòng bàn tay của Lâm Tiểu Mãn. Đám tóc đen kia như chó con ngửi thấy mùi thịt, lập tức bò ra ngoài mấy phân.
Quá trình trao đổi dịch thể đã hoàn thành một nửa.
Chỉ còn bước cuối cùng để hoàn thành khế ước. Lâm Chiêu Nguyệt và Lâm Tiểu Mãn đan chặt mười ngón tay. Máu từ hai vết thương hòa vào nhau. Những sợi tóc đang ngọ nguậy bỗng mất hết sức sống, tuột ra khỏi khe hở trong lòng bàn tay. Chưa kịp chạm đất, chúng đã tan biến thành một làn khói đen, chẳng hề để lại chút tro bụi.
Hàn Đông nhìn thấy cảnh này, trợn to đôi mắt: “Máu của cô có thể tiêu diệt bọn chúng.” Gã nhìn chằm chằm Lâm Chiêu Nguyệt, không dám tin, giọng đầy kinh ngạc: “Đây là thiên phú của cô sao? Một tân binh như cô mà lại có thể thức tỉnh kỹ năng thiên phú ư?”