Khi vào phòng, phát hiện góc tường mọc nấm, cô chẳng thấy lạ chút nào.
Nấm trông như những cây quạt chưa xòe hết, thân trắng dài, tán nấm to bằng bàn tay, trông giống như da người, trên bề mặt mọc từng bọc giống mụn nước, bên trong có dịch màu vàng đυ.c.
Lâm Chiêu Nguyệt hỏi: “Trong túi em có thuốc, vậy có găng tay không?”
Lâm Tiểu Mãn lắc đầu, bảng viết điện tử phát ra âm thanh: “Không có găng tay y tế, vì lòng bàn tay em bị thương nên trong túi có để thuốc trị thương thôi.” Chợt nhớ ra, cô ấy cởi túi đặt lên giường, lục tìm, lấy ra đôi găng tay PE dùng một lần.
“Cái này còn lại khi ăn đồ mang về, có dùng được không?”
“Được.”
Lâm Chiêu Nguyệt xé ra, đeo vào, rồi cầm lấy “Menu phòng khách sạn” đặt trên bàn. Đó là một tấm bìa cứng bọc nhựa, miễn cưỡng có thể dùng để cạo nấm. Rất nhanh phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ còn cây cuối cùng mọc ở vị trí khuất, bị cô làm gãy giữa chừng. Tán nấm rơi xuống sàn, chảy ra một bọc dịch màu vàng đυ.c, chừng non nửa chai nước khoáng.
“Cái nấm bé tí mà chảy nhiều dịch thế này ư?”
Lâm Tiểu Mãn kinh ngạc, cố nén cơn buồn nôn, đeo găng cùng Lâm Chiêu Nguyệt gom nấm bỏ vào thùng rác. Chẳng mấy chốc thùng rác đã đầy.
Hai người mở cửa kính, ném túi rác đầy nấm xuống khỏi ban công.
Ban công hướng bắc, cũng chính là phía sau tòa nhà chính của khách sạn. Trong thang máy Lâm Chiêu Nguyệt đã xem kỹ sơ đồ các tầng, biết nơi mình đang nhìn xuống là tầng bán hầm, nơi có sân vườn ở giữa.
Ngay bên dưới bày mấy dãy bàn ăn, có dù che nắng. Qua một bãi cỏ không lớn lắm là mấy bể bơi. Nước trong bể đυ.c ngầu xanh rêu, dưới đáy đầy tảo lắng đọng. Mặt nước nổi cành lá khô, hình như đã lâu không được dọn dẹp, càng đừng nói đến việc thay nước.
Tổng cộng có mười hai bể bơi to nhỏ khác nhau, hệ thống nước liên thông nhau, có đường đi nối bằng cầu hình vòm nho nhỏ. Chung quanh là mấy dãy nhà thấp, phong cách đồng bộ với tòa chính. Cảnh quan tinh xảo nhưng diện tích không lớn, sát bên là con đường nhựa, trên đó chẳng có chiếc xe nào chạy qua, cũng không thấy một bóng người.
Lâm Chiêu Nguyệt bước đến góc ban công, giơ hai tay làm khung bao trọn cảnh bên dưới.
Bể bơi, bãi cỏ, nhà hàng, ngoài việc khác về góc nhìn, tất cả đều trùng khớp với bản vẽ.
Hàn Đông từ trong phòng bước ra ban công, thấy Lâm Chiêu Nguyệt, hơi gật đầu, định mở miệng. Bỗng cả hai nghe thấy một tiếng vang lớn, như có vật nặng ngã xuống đất.
“Cứu mạng!”
Tiếng kêu thảm thiết khiến người ta hãi hùng khϊếp vía.
Lâm Chiêu Nguyệt quay người chạy ra hành lang. Phòng cô và Lâm Tiểu Mãn là 401, phòng 402 là của Hàn Đông và họa sĩ. Trần Mặc từ phòng 403 lao ra, chạy vào phòng 404.
Lâm Chiêu Nguyệt chậm một bước, giơ chân bước qua người Cao Khánh Tình đang ngất ở cửa. Chỉ thấy nhân viên lễ tân dẫn họ lên đang quay lưng với cửa, quỳ trên giường, nửa thân trên đè chặt Lưu Duyệt, đầu hắn rung lắc dữ dội.
Hai chân Lưu Duyệt quẫy loạn, trong tay cầm cây trâm cài, đâm vào cánh tay người nhân viên.
Trần Mặc cau mày, tưởng gặp phải kẻ biếи ŧɦái quấy rối. Y lập tức không khách khí túm bả vai nhân viên để kéo ra. Nhưng vải vóc dưới tay trơn tuột, làn da hắn ta giống như động vật thân mềm dưới biển, không thể bấu chặt.
Lâm Chiêu Nguyệt vừa bước vào đã thấy sự khác thường. Trên ga giường trắng toát loang lổ một mảng đỏ chói mắt. Đi vòng ra trước, cô thấy nhân viên kia đang dùng hàm răng trắng ởn cắn chặt vai Lưu Duyệt, máu tươi trào ra từ khóe miệng hắn, thấm ướt cả mảng chăn.
Lưu Duyệt mặt mày tím tái, mắt lồi ra, miệng há hốc hé ra nửa cái lưỡi cứng đờ, cổ họng khò khè phát ra âm thanh rời rạc: “Cứu tôi!”
Lâm Chiêu Nguyệt chộp ấm nước trên bàn, nện xuống.
Đầu đối phương lệch sang trái, nhưng miệng vẫn không buông. Cô lập tức đổi chỗ đánh, dùng vòi ấm gõ mạnh vào thái dương hắn. Người thường trúng đòn này không bất tỉnh cũng phải tê liệt nhất thời, nhưng hắn chỉ lắc người mấy cái, chẳng hề hấn gì.
Lúc này, tay cầm cây trâm của Lưu Duyệt đã vô lực tuột xuống, tình thế cực kỳ nguy cấp.
Ấm nước quá nhẹ, Lâm Chiêu Nguyệt không tìm thấy vũ khí khác, đành rút trâm ra dùng. Vừa rút, đồng tử cô co lại. Cây trâm này sắc nhọn vô cùng. Lưu Duyệt ra tay không hề do dự, đã đâm sâu vào da thịt đối phương. Khi rút trâm, chỗ vết thương phun ra đầy dịch lỏng.
Nhưng đó không phải là máu, mà là thứ nước vàng đυ.c giống hệt chất dịch trong những cây nấm. Trong lòng nghi hoặc nhưng cô không hề chần chừ, giơ tay đâm mạnh vào má đối phương.
Nhát đầu hơi lệch vì áo quần trơn nhớt, da thịt hắn lại mềm dẻo dị thường. Nhát thứ hai thì chuẩn xác, xuyên thấu qua lớp da, cắm vào cổ họng.
Tên nhân viên buộc phải há miệng, Lâm Chiêu Nguyệt nhân đà đẩy ra, lật hắn xuống đất. Cô kéo chăn bịt lên lỗ thủng trên xương quai xanh của Lưu Duyệt. Chỗ ấy bị cắn mất một mảng thịt, máu tươi chảy xối xả. Cô nghi ngờ ở đây không có bác sĩ, e rằng cả thuốc cầm máu cũng không có.
Lưu Duyệt có thể thở lại được, ho sặc sụa, người co quắp. Trên giường không chỉ loang lổ máu mà còn có vũng nước chẳng biết từ đâu, in dấu thành một hình người.
Lâm Chiêu Nguyệt hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Nhân viên đột nhiên phát điên, chắc chắn phải có nguyên do.
Lưu Duyệt gắng gượng: “Hắn theo vào, nói sẽ dọn sách nấm ở góc tường cho chúng tôi, tôi đồng ý. Nào ngờ dọn được nửa chừng, hắn bỗng nổi điên. Khụ, khụ, khụ.”
Trong lúc nói chuyện, tên nhân viên đã lồm cồm bò dậy, gầm lên, lộ ra hàm răng sắc nhọn lộn xộn, miệng đầy máu tươi. Như thú hoang đói khát, hắn lao đến Nam Lê Xuyên gần đó nhất.
Nam Lê Xuyên chưa kịp phản ứng, suýt bị cắn nhưng may có Trần Mặc lao lên, húc một cú bằng cùi chỏ. Nhân viên lùi lại hai bước, nhưng như chẳng biết đau, đứng vững rồi lại lao tới, há miệng định cắn.
Trần Mặc liên tiếp tung quyền, tốc độ cực nhanh, nhưng mỗi cú như đấm vào bao cát hoặc một bọc cao su dính nhớp. Trong thời gian ngắn y đã tung hơn trăm cú, vậy mà hắn vẫn xông tới, dường như không hề biết đau, sức chịu đựng vượt xa người thường.
Trần Mặc tung cú đá hất văng đối phương, thở dốc: “Hắn, hắn thật sự là con người sao?”
Nước đọng thành vũng mỏng trên sàn, Lâm Chiêu Nguyệt nhận ra nó chảy ra từ người nhân viên kia.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân nặng nề, vọng khắp hành lang trống trải. Hàn Đông ló đầu nhìn, thấy một nhân viên khác đang đẩy xe dọn dẹp đến phòng 404.
Đây hẳn là một nhân viên dọn phòng, cao gần ba mét, đầu to như cái chậu, hai con mắt lồi bằng nắm tay người lớn lăn qua lăn lại trong hốc mắt. Chân tay thô kệch, thân hình ục ịch, mỡ bụng xếp thành tầng, to béo đến mức gần như chắn hết cả hành lang.
Vì vậy hắn di chuyển chậm chạp, nhưng mỗi bước đều khiến sàn nhà rung lên.
Đồ vật trên xe va chạm ầm ầm, cũng không át được tiếng lẩm bẩm phát ra từ miệng hắn: “Trong khách sạn cấm đánh nhau.”
Âm thanh to bằng loa bật hết cỡ, còn cách một khoảng đã đủ khiến đầu người ta ong ong choáng váng.
Phải lập tức khiến nhân viên lễ tân yên lặng.
Hàn Đông khóa cửa, hô to: “Anh Trần, anh có giữ chặt hắn vài giây được không?”
Trần Mặc đáp: “Tôi sẽ cố hết sức.”
Y khóa chặt nhân viên lễ tân từ phía sau, dùng thế võ quyền anh phổ biến. Để tránh bị cắn, y vận hết sức lực vào cánh tay. Ít ai thoát nổi khi Trần Mặc chưa kiệt lực. Đừng nói vài giây, giữ mười giây, y cũng rất tự tin.
Tuy nhiên, một tình huống không ngờ đến đã xảy ra. Tên nhân viên như một loài động vật thân mềm trườn qua khe hở giữa hai cánh tay của y, lao về phía Lâm Tiểu Mãn.
Lâm Chiêu Nguyệt thấy vậy, kéo Lâm Tiểu Mãn chạy ra ban công, đồng thời vươn tay giật đổ một chiếc ghế dựa cũ kỹ gãy mất một chân bên cạnh bàn. Chiếc ghế làm từ thép không gỉ, rất nhẹ. Khi ngã xuống đất, ba chân ghế chổng ngược lên trời, nằm chắn ngang giữa cửa kéo.
Nhân viên lao tới quá nhanh, ban công lại cực kỳ chật hẹp. Vấp phải ghế, hắn ngã nhào về phía trước. Bụng hắn va vào lan can, chân nhẹ thân nặng, mất thăng bằng, lộn nhào từ tầng bốn mà rơi xuống.
“Thịch” một tiếng vang lên, nhân viên rơi xuống đất. Cùng lúc đó, nhân viên dọn phòng đá tung cửa phòng. Hai âm thanh hòa lẫn vào nhau, vang dội khiến đầu óc mọi người chấn động.
Thân hình cao lớn đồ sộ của nhân viên dọn phòng chặn kín cửa phòng, cúi đầu thò vào trong, đôi mắt tràn ngập t‧ử khí nhìn mọi người: “Mấy người vừa làm gì vậy? Sao ồn ào thế?”
Mọi người vô thức nhìn về phía Lâm Chiêu Nguyệt, kể cả Hàn Đông cũng không ngoại lệ.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, gã vẫn chưa kịp định thần.
Nếu việc nhân viên lễ tân rơi từ trên đây xuống là một tai nạn, tại sao vẻ mặt của Lâm Chiêu Nguyệt lại bình tĩnh đến vậy?
Nhân viên dọn phòng cũng nhìn về phía Lâm Chiêu Nguyệt.
Lâm Chiêu Nguyệt nghiêm túc trả lời: “Đánh bài.”
Nhân viên dọn phòng còn khó đối phó hơn nhân viên lễ tân, hắn truy hỏi: “Vậy bài đâu?”
Lâm Chiêu Nguyệt mỉm cười đầy ẩn ý, nhẹ nhàng vỗ tay.
“Bốp, bốp, bốp.”
Khuôn mặt vô cảm của nhân viên dọn phòng co giật liên hồi, nhưng vẫn không chịu buông tha: “Vậy cũng không thể gây ra tiếng động lớn như thế được.”
Lâm Chiêu Nguyệt nói: “Trong phòng có tổng cộng bảy người. Mọi người cùng chơi đánh bài, rung sập sàn nhà cũng không có gì lạ. Anh thấy có đúng không?”
Nhân viên dọn phòng: “…”
Nói có sách mách có chứng, hắn đã bị thuyết phục.