Chương 11: Thánh mẫu rơi lệ 6.1

“Trong phòng 403 cũng có nấm, cao bằng một người trưởng thành, cỡ khoảng một mét bảy tám. Anh Trần và anh Nam đều cao, cây nấm lớn nhất cao đến ngang sống mũi họ.”

Trong phòng 401, Lâm Tiểu Mãn kể lại toàn bộ những gì mình thấy cho Lâm Chiêu Nguyệt nghe. Cô ấy đang mắc t‧iểu, nên sau khi bảng viết điện tử đọc xong lời mình muốn nói thì đi về phía nhà vệ sinh.

Nhiều khách sạn dùng kính mờ cho phòng tắm, kiểu thiết kế chú trọng chút riêng tư nhưng không ngăn cách hoàn toàn.

Lâm Chiêu Nguyệt suy đoán, việc cây nấm trong phòng 404 mọc cao tới trần nhà có thể liên quan đến việc Lưu Duyệt bị thương. Bây giờ nghĩ lại, cô mới giật mình nhận ra vết máu trên giường đệm đã biến mất.

Cô hiểu rõ tiêu chuẩn phục vụ của khách sạn này. Nhân viên dọn phòng tuyệt đối không tốt bụng đến mức thay ga giường cho khách. Vậy thì việc ga giường khôi phục màu trắng tinh như cũ hẳn là có nguyên nhân khác.

Rất có thể máu và nước dịch đó đã bị cây nấm hút hết.

Nếu đúng là như vậy thì việc Lưu Duyệt còn sống quả là một điều may mắn.

“Bộp!”

Trong nhà vệ sinh vang lên một tiếng vang nhỏ. Lâm Chiêu Nguyệt đẩy cửa bước vào, chỉ thấy Lâm Tiểu Mãn dán chặt vào tường, vẻ mặt bất lực, một tay chỉ vào bồn cầu, tay kia giật tóc mình, phát ra những tiếng ú ớ.

“Em nói trong bồn cầu có tóc à?”

Lâm Tiểu Mãn vội vàng gật đầu.

Lâm Chiêu Nguyệt cúi xuống nhìn. Trong bồn cầu chẳng có gì cả nhưng cô không cho là Tiểu Mãn nhìn nhầm.

Đang định rời mắt đi thì bất ngờ bồn cầu nổi lên vài bong bóng, rồi một chất lỏng màu đỏ đặc sệt phun trào ra, lẫn theo những búi tóc hoa râm, từng mảng lớn nổi lềnh phềnh trên mặt nước. Chúng như vật sống, ngọ nguậy, bò dọc theo thành bồn cầu để trườn lên.

Lâm Chiêu Nguyệt lập tức đậy nắp bồn cầu lại, vỗ nhẹ vai Lâm Tiểu Mãn: “Tháo ga giường xuống.”

Lâm Tiểu Mãn vội vàng làm theo. Lâm Chiêu Nguyệt cầm lấy ga, quấn chặt quanh bồn cầu. Hai cô gái cùng nhau siết thật chặt rồi thắt nút chết.

“Nếu em cần đi vệ sinh thì vào trong phòng tắm đứng mà giải quyết. Ban đêm tuyệt đối không được xả nước.”

Phòng tắm không có vách kính, thậm chí không có cả rèm tắm. Đầu vòi sen rỉ sét đang tí tách nhỏ nước.

Lâm Chiêu Nguyệt thử chỉnh lại chốt mở nhưng không có tác dụng. Cô hơi cau mày, mang ghế tới để sửa, nhưng vấn đề nằm ở chỗ thiết bị quá cũ kỹ, không thể xử lý một cách đơn giản.

Lâm Chiêu Nguyệt bảo Lâm Tiểu Mãn tháo cả vỏ chăn để quấn lấy đầu vòi sen.

Hai người trở lại phòng, Lâm Tiểu Mãn đưa cho Lâm Chiêu Nguyệt một chai nước khoáng. Trong phòng không có nước miễn phí, chai nước khoáng là thứ cô mang theo vào phó bản. Chỉ có một chai duy nhất, sạch sẽ hơn bất kỳ nguồn nước nào trong trò chơi này.

Giờ đây, nó là thứ khá quý giá nhưng cô ấy vẫn sẵn sàng đưa cho chị Lâm. Nếu có đồ ăn, cô ấy cũng sẵn lòng đưa hết cho chị Lâm.

Lâm Chiêu Nguyệt nhận lấy chai nước, đặt sang một bên rồi nói: “Trong phó bản này, nước là thứ rất nguy hiểm. Nếu có khát, em cố nhịn một chút.”

Cô vén chăn, để Lâm Tiểu Mãn lên giường.

“Nhìn lại thì tất cả những chuyện quỷ quái mà chúng ta đã gặp đến giờ đều liên quan đến nước. Mặt quỷ trong đài phun nước, xác ch‧ết trôi dưới nước, bồn cầu lúc nãy, cả nhân viên lễ tân đột nhiên phát điên rồi tấn công có thể cũng vì nước. Dù sao, lúc hắn ta trở nên bất thường là khi đang dọn nấm, mà ai cũng biết nấm bị bẻ gẫy sẽ phun ra một đống nước dịch.”

“Ban đêm, rất có thể nước sẽ mang đến nhiều nguy hiểm hơn.”

Ban ngày trong bồn cầu không hề có tóc. Sau khi mặt trời lặn, sức mạnh của những thứ đó trở nên mạnh hơn. Đây là kiến thức phổ thông mà ai cũng biết.

Phân tích như vậy khiến người nghe cảm thấy sợ hãi, Lâm Tiểu Mãn quấn chặt mình trong chăn.

Lâm Chiêu Nguyệt đi đến nhà vệ sinh và đóng cửa lại. Sau khi dọn sạch nấm, góc tường không mọc thêm nấm mới. Nhưng nhà vệ sinh, nơi duy nhất còn có nguồn nước, lại nguy hiểm hơn trong phòng rất nhiều. Tiếc là, nhà vệ sinh trong khách sạn thường không thể khóa cửa.

Khi cô kéo cửa lại, đột nhiên cảm thấy cổ ngứa ngáy, giống như bị thứ gì đó chạm vào. Cô theo phản xạ ngẩng đầu lên, trông thấy trên tường có một bóng người.

Trong không gian chật hẹp không có ai khác, đó chỉ là cái bóng của chiếc vỏ chăn đang quấn quanh vòi hoa sen.

Nhà vệ sinh có đèn. Có ánh sáng thì sẽ có bóng.

Lâm Chiêu Nguyệt bối rối, không nhớ rõ trước đó mình đã quấn cái vòi như thế nào. Giờ nhìn lại cái đống vỏ chăn treo lủng lẳng dưới vòi hoa sen, cô bất giác cảm thấy nó giống như một thi thể bị ngâm nước đến sưng phồng, làn da trắng bệch, tóc dài, chân không chạm đất, cứ thế lơ lửng giữa không trung.

Một cơn gió thổi qua, vỏ chăn nhẹ nhàng đung đưa, cái bóng hình người cũng đung đưa theo, sang trái rồi sang phải. Đầu ngón chân thỉnh thoảng lại khẽ chạm vào cổ của Lâm Chiêu Nguyệt.

Trong nhà vệ sinh không có cửa sổ, vậy gió từ đâu ra?

Lưng cô lạnh toát, lập tức xoay người đóng chặt cửa lại.

Đừng tưởng tượng lung tung, bóng không thể chạm vào vật thể, hai bên không cùng một chiều không gian.

Cô bước về phía giường, liếc thấy vẻ mặt kinh hãi của Lâm Tiểu Mãn, theo bản năng quay đầu nhìn lại. Một cái bóng đen dài ngoằng đang lách qua khe cửa nhà vệ sinh, năm ngón tay xoè ra, suýt nữa thì chạm đến giày của cô.

“Tách!” Lâm Chiêu Nguyệt tắt đèn nhà vệ sinh.

Không có ánh sáng, thì làm gì còn bóng?

Bóng đen: “…”

Cái bóng lập tức biến mất.

Cô kéo rèm cửa sổ, tắt đèn rồi lên giường.

Lâm Tiểu Mãn khẽ khàng đẩy vai cô, trong bóng tối, ý muốn hỏi han vô cùng bức thiết.

“Không sao rồi.”

Lâm Chiêu Nguyệt dịu dàng vuốt tóc cô ấy, nhẹ nhàng nói: “Có chị ở đây, cứ yên tâm ngủ đi.”

Suốt 19 năm qua, đây là lần đầu tiên Lâm Tiểu Mãn cảm nhận được sự dịu dàng đến vậy.

Cô ấy cứ nghĩ rằng mình sẽ không ngủ được. Nhưng mệt mỏi, đói khát, lại liên tục bị hù dọa cả ngày nay, trong hoàn cảnh được thả lỏng tinh thần, chỉ mất vài phút là cô ấy đã chìm vào giấc ngủ.

Trong phòng tối đen, Lâm Chiêu Nguyệt không nhìn rõ mặt Lâm Tiểu Mãn, nhưng trong đầu cô tự động hiện lên những đường nét quen thuộc của đối phương.

Cô mới nhận ra không lâu trước đây. Lâm Tiểu Mãn có vài nét giống em gái cô, Lâm Trầm Tuyết. Khi cô ấy cười, hai người trông lại càng giống nhau hơn.

Dòng mô tả kỹ năng thiên phú của cô mở đầu bằng câu: “Chọn một đối tượng khiến trái tim rung động.”

Trước đây, Lâm Chiêu Nguyệt không hiểu tại sao Lâm Tiểu Mãn lại là người duy nhất trong tám người còn lại khiến cô “rung động”. Nhưng bây giờ thì cô hiểu rồi. Bởi vì những người còn lại không thể khiến cô thấy đặc biệt.

Kỹ năng thiên phú đã đưa ra phán đoán trước khi lý trí kịp phân tích. Cơ thể cô nhận ra sự đặc biệt của Lâm Tiểu Mãn trước cả khi não bộ kịp suy xét.

Lâm Chiêu Nguyệt không dừng tay, vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc cô ấy như đang xoa đầu người em gái ở thế giới thực mà cô không thể chạm vào.