Chương 10: Thánh mẫu rơi lệ 5.2

Ánh sáng trên đầu Lâm Chiêu Nguyệt bị che khuất, cô quay lại thì thấy đầu bếp đang đứng sau lưng, tay cầm dao băm thịt.

“Các vị khách, ăn nhanh lên đi. Một lát nữa nguội rồi, sẽ qua thời điểm tốt nhất để thưởng thức món ngon.”

Thứ này mà gọi là “món ngon” sao?

Lâm Tiểu Mãn nhắm mắt, cho một miếng viên thịt vào miệng. Mùi vị quá kí©h thí©ɧ khiến cô ấy há miệng, lưỡi như có ý thức riêng, cố đẩy miếng thịt ra ngoài. Nhưng khi nhìn thấy đầu bếp ở đối diện, cô ấy vẫn cố nuốt miếng thịt mà nước mắt lưng tròng.

Không rõ là do căng thẳng vì bị nhìn chằm chằm hay vì vị giác của cô ấy nhạy hơn người thường mà miếng thịt vừa xuống đến dạ dày lại bị nôn ngược ra ngoài.

Đầu bếp hoàn toàn không ý thức được tay nghề nấu nướng của mình thế nào, chỉ tiếp tục thúc giục mọi người.

Lâm Tiểu Mãn không có dũng khí ăn miếng thứ hai, sợ nuốt không trôi, lại sợ nôn quá nhiều sẽ bị đầu bếp cho là “lãng phí”. Lúc đó, một bàn tay từ bên cạnh đưa tới, đẩy bát của cô ấy ra.

Cô ấy ngơ ngác ngẩng đầu lên, người trước mặt đưa cho cô ấy một tờ khăn giấy.

Lâm Chiêu Nguyệt nói: “Lau miệng đi. Nếu em không đói, phần còn lại đưa chị ăn được không? Chị còn đói, một viên thì không đủ no.”

Lâm Tiểu Mãn sững người. Cô ấy không ngờ trong tình cảnh này lại có người giúp mình.

Thật ra đây không phải là lần đầu tiên Lâm Chiêu Nguyệt giúp cô ấy. Điều này không chỉ là giúp đỡ mà còn sự cứu trợ.

Một bát thịt như thế này với ai cũng là tra tấn. Lâm Tiểu Mãn cắn răng viết: “Không cần đâu, chị Lâm.”

Lâm Chiêu Nguyệt tránh bàn tay của cô ấy, bưng bát còn nóng lên, dùng đũa nhanh chóng gắp từng miếng thịt ăn hết.

Cạnh đó, Cao Khánh Tình nhìn Lâm Tiểu Mãn bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ, rồi cúi đầu khóc trong đau đớn.

Bát của cô ta có tới bốn viên thịt, thậm chí còn chưa hề chín, mà số lượng thì vượt xa sức ăn của cô ta.

Bốn viên.

Thịt viên tứ hỷ.

Xem như điềm lành vậy, cô ta chỉ có thể tự an ủi như thế.

Hàn Đông nhanh chóng ăn xong bát của mình. Thấy đầu bếp đang chú ý đến những người đang ăn, gã đứng lên bắt đầu đi tìm kiếm.

Không chỉ mình gã nhớ trong nhà hàng có mảnh ghép, Trần Mặc là người thứ hai đứng lên. Lâm Tiểu Mãn định đi tìm cùng, nhưng bị Lâm Chiêu Nguyệt kéo lại: “Đợi chị một chút.” Cô nói khi nuốt nốt miếng cuối cùng trong miệng: “Chị sắp ăn xong rồi.”

Ngay cả phần nước cũng không chừa lại, cô uống cạn một hơi.

Lâu rồi chưa được uống nước, thật ra cô cũng rất khát.

Nhà hàng không có nhiều chỗ để giấu đồ, họ không tìm thấy mảnh ghép.

Bữa tối kết thúc bằng tiếng nôn mửa của Cao Khánh Tình và Nam Lê Xuyên, dưới đất đầy chất bẩn.

Người trước là ăn quá nhiều nên dạ dày phản kháng. Người sau thì chưa từng bị ép phải ăn món ghê tởm như vậy, cả về thể chất lẫn tâm lý đều không chịu nổi. Mùi hôi chua lè trong phòng khiến Lâm Tiểu Mãn liên tục nôn khan. Lâm Chiêu Nguyệt kéo cô ấy ra cửa nhà hàng để hít thở không khí trong lành.

Hàn Đông cũng không ở lại bên trong. Nhìn sắc trời bên ngoài, gã trở nên lo lắng, gọi mọi người mau trở lại tầng bốn, nghiêm túc nói: “Trời đã tối hẳn rồi, đêm đã đến. Ban đêm, bất kể có âm thanh gì bên ngoài cũng tuyệt đối không được mở cửa, càng không được rời khỏi phòng. Trong thế giới trò chơi này, căn phòng là nơi tương đối an toàn vào ban đêm.”

Tám người bước vào cùng một thang máy mà không hề chật chội. Lâm Chiêu Nguyệt hỏi Hàn Đông: “Không có mảnh ghép trong nhà hàng, vậy nó ở nơi khác à?”

Hàn Đông quả quyết: “Không thể nào, chắc chắn có mảnh ghép ở trong nhà hàng.”

Lâm Chiêu Nguyệt đoán mảnh ghép có thể ở trong khu bếp phía sau. Nếu vậy, việc tìm kiếm sẽ khó khăn hơn nhiều.

“Trên bản vẽ của trò chơi có khung cảnh nhà hàng, mảnh ghép hẳn nằm ở đó.” Hàn Đông nhìn ra suy nghĩ của cô và nói: “Tôi nghĩ là có thể mảnh ghép này vẫn chưa xuất hiện.”

Nhưng nhà hàng đã được bọn họ lục soát kỹ lưỡng.

Lâm Chiêu Nguyệt lập tức hiểu ra ý gã: “Chẳng lẽ là nguyên liệu nấu ăn? Miếng thịt lần này không có, vậy mảnh ghép có thể nằm trong thực phẩm mà đầu bếp mang đến vào bữa sau hoặc bữa sau nữa?"

Hàn Đông khen ngợi: “Thông minh.”

Thông minh vượt ngoài dự đoán của gã.

Vị tanh hôi của loại thịt không rõ nguồn gốc vẫn còn đọng lại trong miệng, Lâm Chiêu Nguyệt cau mày: “Vậy thì chúng ta bắt buộc phải ăn món do đầu bếp nấu, hơn nữa mỗi bữa phải cố gắng ăn hết toàn bộ đồ ăn.”

Hàn Đông gật đầu.

“Đinh!”

Cửa thang máy mở ra, Lâm Chiêu Nguyệt và Hàn Đông ăn ý đi theo Cao Khánh Tình đến trước phòng 404.

Cửa phòng được quẹt thẻ mở ra, Lưu Duyệt đang nằm bất động trên giường.

Cao Khánh Tình hét “á” một tiếng, tay bắt đầu run rẩy.

Cây nấm ở góc tường vốn chỉ cao hơn 30cm giờ đã đội lên tận trần nhà. Thân nấm thô dài chuyển sang màu xám, mũ nấm có những mụn nước to bằng quả bóng bàn, trông như mụn mủ mọc trên mặt người.

“Những cây nấm này phải làm sao bây giờ?”

Cao Khánh Tình hoang mang.

Hàn Đông nói: “Đừng chạm vào cây nấm đó, vào xem Lưu Duyệt ch‧ết chưa.”

Cao Khánh Tình từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy xác ch‧ết, nghĩ đến việc phải ở cùng một người ch‧ết và cây nấm cao ba mét cả một đêm dài, cô ta đã sợ đến mất hồn.

Cô ta run rẩy đi vào phòng, đặt tay lên mũi Lưu Duyệt, sau đó lập tức rụt tay lại nói: “Không… Không…”

Hàn Đông cau mày hỏi: “Ch‧ết rồi à?”

“Không… không… không ch‧ết…”

Hàn Đông hỏi: “Vậy cô khóc cái gì?”

Cao Khánh Tình: “Khóc vì… vì mừng… Hu hu hu…”

Hàn Đông: “…”