Chương 1: Thánh mẫu rơi lệ 1.1

Một vầng trăng sáng treo lơ lửng trên bầu trời, chiếu rọi những con hẻm ngoằn ngoèo phức tạp.

Đây là một khu làng đã bị thành thị hiện đại hoá bỏ rơi, một mảnh đất tối tăm không có đến một ngọn đèn đường.

Một cuộc truy đuổi kịch liệt đang diễn ra. Lâm Chiêu Nguyệt nhảy vọt qua đống rác phía trước. Một túi rác phản chiếu ánh sáng bị vứt bừa ở ven đường, thu hút sự chú ý của cô.

Cô mặc kệ tiếng chửi rủa đang càng ngày càng gần, bỗng nhiên dừng bước, cúi người nhặt túi rác đó lên.

Cái túi này khá nặng. Nó vốn là một tấm gương soi toàn thân, giờ đã vỡ vụn thành từng mảnh lớn nhỏ không đều, nhưng mảnh nào cũng sắc bén vô cùng.

Lâm Chiêu Nguyệt nhớ lại địa hình quanh đây, cẩn trọng bước xuống một sườn dốc.

Con dốc này có độ nghiêng vượt quá 45 độ, giữa chừng có một khúc cua hình chữ V, tạo thành độ cao chênh lệch gần hai mét so với bên dưới. Cô cởϊ áσ khoác, treo lên cành cây bên cạnh, rồi lấy trong túi ra mấy viên bi thủy tinh rải dọc theo mép bờ dốc. Sau đó, cô ôm lấy thân cây, nhanh chóng trượt xuống từ trên cao, cắm thẳng những mảnh gương vỡ vào khe hở trên mặt đất.

“Người đâu rồi?”

“Rõ ràng chạy về phía này mà, sao vừa chớp mắt đã biến mất rồi?”

Tiếng quát khàn khàn vang lên từ trên con dốc. Bốn kẻ truy đuổi xuất hiện. Ai nấy đều là những gã đàn ông to con, trong tay đều cầm hung khí. Kẻ cầm đầu có một vết sẹo dài vắt ngang mắt trái, chỉ còn con mắt phải tròn xoe như chuông đồng, hắn ta ra lệnh: “Tản ra tìm đi.”

Nếu để bọn chúng tản ra thì phiền toái rồi.

Lâm Chiêu Nguyệt hét to một tiếng “Cứu mạng!”, lập tức một loạt bước chân gấp gáp chạy tới. Cô không cần tận mắt nhìn cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Bốn kẻ kia lao xuống con dốc, bị bóng đêm che mắt, sẽ nhầm chiếc áo khoác đen treo trên cành cây là cô đang ngồi chồm hổm bên dưới. Thế nên, chúng sẽ tính sai độ rộng khúc cua chữ V, cho dù may mắn thắng gấp ngay trước “vực thẳm”, thì cũng sẽ giẫm phải viên bi mà ngã nhào.

“Bộp, bộp, bộp!” Mấy tiếng va chạm dữ dội vang lên, theo sau là chuỗi tiếng rêи ɾỉ từ miệng bốn kẻ đó.

Mọi việc đúng như dự liệu của cô, thậm chí không sai lệch chút nào, cả bốn đều đã mất đi sức uy hϊếp.

Lâm Chiêu Nguyệt đá văng con dao phay được mài bén, nhặt một ống thép, chĩa thẳng vào đầu kẻ mặt sẹo, hỏi: “Mày là ai?”

Máu từ lưng kẻ mặt sẹo thấm ra, nhuộm đỏ gạch đá. Dựa vào kinh nghiệm lăn lộn chốn giang hồ, hắn ta biết phổi của mình có lẽ đã bị đâm thủng, giờ tuyệt đối không được cử động.

Nếu cô gái chỉ để lộ một đôi mắt trước mặt hắn ta đoán trúng điều này và bày ra cái bẫy kia thì thật quá đáng sợ. Trong lòng hắn ta nảy sinh sự khϊếp đảm, vội đáp lời: “Giang hồ gọi tôi là Ba ca.”

Lâm Chiêu Nguyệt hỏi: “Tại sao bọn mày lại truy đuổi tao?”

Kẻ mặt sẹo giơ tay chỉ vào chiếc túi đeo chéo của cô. Trên chiếc túi vải xám treo một mặt dây, dài rộng chừng hai centimet, là một mảnh ghép trò chơi.

“Có người ra giá cao thu mua thứ đó.”

Mảnh ghép này có chất liệu vô cùng đặc biệt, chẳng phải kim loại, cũng không phải nhựa. Lâm Chiêu Nguyệt chưa từng thấy vật liệu nào tương tự. Một sợi xích kim loại mảnh xuyên qua lỗ khoan, xâu mảnh ghép thành dây treo trên túi.

Để làm vật trang trí thì nó cũng khá độc đáo. Nhưng đối với Lâm Chiêu Nguyệt, nó còn mang ý nghĩa kỷ niệm vượt xa giá trị vốn có.

Chiếc móc nhỏ xinh này là quà sinh nhật tròn 27 tuổi mà em gái duy nhất của cô, Lâm Trầm Tuyết, tặng.

Hai chị em từ nhỏ đã mất cha mẹ, cùng lớn lên trong cô nhi viện. Cô từng thề sẽ bảo vệ em gái bằng mọi giá. Thế nhưng, ngay sau hôm sinh nhật lần thứ 27 của cô, em gái lại cắt cổ tay tự t‧ử. May mà cấp cứu kịp thời, thân thể không để lại hậu quả gì nghiêm trọng.

Tuy vậy, sau khi tỉnh lại, em gái như biến thành một người khác, từ chối giao tiếp với cô.

Chuyện này khiến Lâm Chiêu Nguyệt vô cùng hối hận, cho rằng bản thân ít quan tâm tới em gái.

Chính bốn gã đàn ông này đã nhắm vào cô trên đường tới bệnh viện.

Lâm Chiêu Nguyệt thấy không thể moi thêm thông tin về sự đặc biệt của mảnh ghép từ miệng bọn chúng bèn ném ống thép sang một bên, ung dung lấy lại áo khoác rồi mới quay người rời đi.

Dáng vẻ điềm tĩnh ấy khiến bốn kẻ do Ba ca cầm đầu càng thêm chột dạ. Nhìn dáng vẻ bình thản như thế là biết hẳn cô đã trải qua vô số tình huống tương tự. Chút tâm tư định bụng sau này trả thù của bọn chúng cũng tiêu tan sạch sẽ, âm thầm nghĩ sau này có gặp cô trên đường nhất định phải tránh xa ba thước.

Vừa ra khỏi tầm mắt bốn kẻ đó, Lâm Chiêu Nguyệt vội tăng tốc, bước chân càng lúc càng nhanh, sau đó chuyển thành chạy chậm. Chỉ đến khi rời khỏi khu ổ chuột, nhìn thấy dòng người vội vã ngoài phố, cô mới dần bước chậm lại.

Lúc này, trời đã sáng hẳn.

Lâm Chiêu Nguyệt hướng mặt về phía ánh nắng, tháo chiếc mũ lưỡi trai xuống.

Gió sông thổi tung mái tóc ngắn lòa xòa, chiếc khẩu trang che nửa khuôn mặt cũng bị cô kéo xuống, để lộ dung nhan thanh tú.

Lâm Chiêu Nguyệt thở hổn hển, thầm nghĩ, hẳn là an toàn rồi.

Vừa mới thả lỏng, bụng cô đã réo ùng ục. Cô ôm bụng, mở chiếc túi đeo chéo, bên trong chỉ còn duy nhất một cái xúc xích thịt gà. Có còn hơn không, cô xé vỏ, vừa đưa xúc xích lên miệng thì nghe thấy tiếng “meo meo” ra vẻ lấy lòng.

Một con mèo mướp mập mạp phóng lên tảng đá, ngẩng đầu làm nũng với cô gái trước mặt.

Lâm Chiêu Nguyệt cắn một nửa cây xúc xích, hơi thở còn chưa ổn định khiến mỗi lần nhai đều trở nên khó nhọc.

“Muốn ăn à?”

“Meo, meo, meo.”

Cô đưa tay chạm vào con mèo. Nó do dự hai giây nhưng không né tránh, rồi bị vuốt ve từ đầu đến chân. Ngay cả bụng cũng lật ngửa ra, để mặc người trêu chọc.

“Mười con mèo mướp có đến chín con đều béo, mày cũng không ngoại lệ.”

Nói rồi, Lâm Chiêu Nguyệt nhét nốt nửa cây xúc xích còn lại vào miệng, nhai qua loa mấy cái rồi nuốt xuống.

Mèo mướp: “Meo?”

Lâm Chiêu Nguyệt đứng thẳng, đưa tay vào chiếc túi vải đeo chéo. Tiếng kêu của con mèo lại trở nên ngọt ngào, nhưng lần này cô không lấy ra thêm cái xúc xích nào nữa, mà tháo một mảnh ghép vuông chừng 2 cm xuống. Cô giơ nó lên cao, hướng tới ánh mặt trời mới ló rạng để quan sát.

Khi mảnh ghép này mới đến tay cô, nó vốn có màu trắng, cũng không hề trong suốt. Theo thời gian trôi đi, màu sắc đã ngả dần sang đen kịt. Lúc này, sắc màu còn đang đậm dần với tốc độ mắt thường cũng thấy rõ.

“Chị hết đồ ăn rồi, với lại mày cũng nên giảm cân đi.”

Con mèo kêu gào thảm thiết. Đây là lý do để cô keo kiệt à?

Lâm Chiêu Nguyệt khuyên: “Béo quá sẽ hại sức khỏe.”

“Meo, meo.” Tiếng kêu hai dài một ngắn, càng lúc càng gấp gáp, nghe như đang chửi tục.

Ngay lúc cô định nói thêm, đầu ngón tay bỗng cẩm nhận một sự lạnh lẽo khác thường. Cúi đầu nhìn xuống, đồng tử cô co rút lại. Mảnh ghép trong tay đã hoàn toàn biến thành màu đen, giờ đây lại giống như miếng sô-cô-la bị nung chảy, nhanh chóng tan ra.

Chất lỏng đen đặc sánh tràn qua kẽ ngón tay, tí tách nhỏ xuống đất, tạo nên từng vòng gợn sóng trên mặt đất.

Cơ thể bất chợt chìm xuống, cảm giác mất trọng lực khiến Lâm Chiêu Nguyệt loạng choạng. Theo bản năng, cô đưa tay ra muốn bám vào thứ gì đó, nhưng mặt đất đã hóa thành hư vô, chẳng có gì để bấu víu. Ngược lại thân thể vì lực quán tính mà ngửa ra sau, rơi thẳng xuống.

Cuối cùng, “phịch” một tiếng, cô đập vào nền đất đã biến thành khoảng không bên dưới, rơi mãi, rơi mãi rồi trượt xuống vực sâu không đáy.

Trong lúc rơi tự do, Lâm Chiêu Nguyệt vung tay tạo dáng như bay, vô thức bắt chước tư thế cơ bản của nhảy dù. Nhờ vậy cô giữ được thăng bằng, không đến mức bị xoay tròn giữa không trung.

Xung quanh trống rỗng, sắc đen lan tràn như mực nước, nhưng không biết từ đâu lại có ánh sáng, đủ để cô nhìn thấy thân thể mình.

Cảm giác mới rơi được một lúc, bắt đầu thích ứng với trạng thái này thì Lâm Chiêu Nguyệt trông thấy phía dưới hiện ra tám chữ lập thể khổng lồ.

Chào mừng đến với Trò Chơi Ghép Hình.

Mỗi chữ tỏa sáng lấp lánh, càng lại gần càng được phóng to.