Chương 3: Thi thể

"Cô ấy cũng là người chơi sao?"

Xa Hồ cau mày: "Đúng vậy, tôi vừa xem phía sau lưng cô ấy, có tờ giấy ghi tên."

Dung Âm nhìn chằm chằm vào dấu chân trên đất, nghiêng đầu: "Anh thử dẫm lên dấu chân xem."

Xa Hồ làm theo lời cô, dẫm lên một dấu chân nào đó, kích thước vừa vặn.

Dung Âm cúi người xuống, nhìn thấy dưới gầm giường này có một đôi dép lê nữ cùng kích cỡ với cô.

"Ba giường bệnh đều có dép lê, hai kiểu nam và nữ, cỡ trung bình, chắc là quy cách thống nhất của bệnh nhân. Cái chết của cô ấy có thể là do người chơi khác gây ra, chỉ không biết tại sao hai chúng ta lại không bị gϊếŧ."

Xa Hồ gãi đầu: "Nghĩa là, chúng ta phải cẩn thận với những người chơi khác sao?"

Dung Âm gật đầu, tầm mắt dừng lại ở đôi môi đang mím chặt của người phụ nữ.

Hình dáng môi của cô ta rất kỳ lạ, không phải kiểu kinh ngạc hay thả lỏng mà là mím chặt, hơi giống vỏ sò khép kín.

"Hình như miệng cô ấy có cái gì đó."

Xa Hồ đang quan sát bụng người phụ nữ, suy nghĩ xem có nên lấy con dao đó ra để tự vệ không thì thấy Dung Âm chỉ vào cái miệng đang mím chặt của cô ta, lặng lẽ nhìn cậu ấy.

Xa Hồ: "..."

"Anh lùi lại một bước."

"Hả?"

"Tôi sợ máu bắn vào người anh."

"..."

Cuối cùng Dung Âm vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Xa Hồ rút mạnh con dao nhọn từ bụng xác chết ra, kéo theo vô số giọt máu.

Vài giọt máu bắn vào làn da trắng nõn của Dung Âm, sự tương phản giữa đỏ và trắng vừa đẹp vừa kinh hoàng. Cô giơ tay lau nhẹ bằng ống tay áo, trong đôi mắt đen láy là sự bình tĩnh như mặt hồ.

Xa Hồ đưa tay giữ cằm thi thể người phụ nữ, lông mày nhíu chặt.

Cô ta mới chết không lâu, thi thể vẫn còn ấm, nhưng miệng đã trở nên cứng đờ bất thường. Cậu ấy hít một hơi, nạy miệng người phụ nữ đang mím chặt ra, nhìn thấy hai hàng răng dính máu.

Dù sợ nhưng Xa Hồ không muốn tỏ ra yếu đuối và vô dụng trước một cô gái nhỏ nhắn. Cậu ấy cắn răng, dùng dao nạy hàm răng của thi thể ra.

Ngay lúc đó, một tiếng xé thịt gớm ghiếc vang lên.

Cổ người phụ nữ tự động đứt lìa, máu phun ra, cái đầu trượt dọc theo mặt cắt vô hình ở cổ, để lộ vết cắt đẫm máu. Cái đầu đó phát ra vài tiếng rêи ɾỉ đau đớn, hai hàm răng bị nạy ra đột nhiên khép lại, cắn chặt vào lưỡi dao!

Âm thanh đó đột nhiên vang lên, vô cùng cao vυ"t, hoàn toàn không phải âm thanh quái dị mà con người có thể phát ra.

Xa Hồ nhìn cái cổ đẫm máu của người phụ nữ, sợ hãi buông tay ngay lập tức, còn chưa kịp bình tĩnh lại từ trạng thái kinh hoàng thì đã thấy Dung Âm đang đứng bên cạnh bước tới nắm lấy cán dao.

Cô xoay cán dao, đỡ lưỡi dao giữa hai hàng răng của người phụ nữ, kẹp chặt, không cho cô ta tiếp tục cắn lại. Tay kia nắm lấy mái tóc rối bời của người phụ nữ, nhấc cả cái đầu lên, đổ ngược cái đầu xuống như đổ rác.

Dưới ánh nhìn sững sờ của Xa Hồ, Dung Âm vỗ nhẹ vào sau gáy cái đầu.

Leng keng...

Sàn nhà bằng gạch sứ trắng, kim loại gõ vào phát ra tiếng kêu thanh thoát.

Đó là một chiếc chìa khóa bạc nhỏ, dính đầy nước bọt trong suốt và máu đỏ, ẩm ướt, trông hơi kinh tởm.

Dung Âm rút con dao trong miệng người phụ nữ ra, ném cái đầu trở lại giường, lấy mảnh giấy trong túi ra kê vào tay, lau sạch chất nhầy trên chìa khóa.

Cô cầm chiếc chìa khóa đó, lắc lư trước mặt Xa Hồ đang đờ đẫn.

"Chúng ta có thể rời đi rồi."