Xa Hồ nhướn mày nhìn cô gái trước mặt.
Phải nói là vẻ ngoài của Dung Âm rất có tính lừa dối, tuy đã 20 tuổi nhưng cô vẫn giống như một cô bé 15 - 16 tuổi.
Cô nhỏ nhắn, nước da trắng ngần, đôi mắt đen láy long lanh, mái tóc xoăn đen nhánh dài đến thắt lưng. Trông cô không khác gì một con búp bê xinh đẹp trong tủ kính.
Vẻ ngoài thế này rất khó khiến người ta đề phòng.
Xa Hồ rút kim tiêm trên tay ra, đợi mu bàn tay không còn rỉ máu nữa thì sờ vào túi áo, tìm thấy hướng dẫn trò chơi của mình.
Xa Hồ biết rõ mình đã chết.
Cậu ấy lái xe trong tình trạng say xỉn và bị tai nạn, chiếc xe đó bị đâm bay xa vài mét, thùng xăng bị rò rỉ, gây ra một vụ nổ dữ dội. Thậm chí cậu ấy còn không dám hy vọng mình có thể giữ được toàn thây.
Việc có thể tỉnh lại lần nữa vốn là một chuyện khó tin, dù trên giấy viết những điều kỳ lạ đến đâu, cậu ấy đều có thể chấp nhận.
Vì lỗi lầm cậu ấy đã gây ra, những người trên hai chiếc xe đều đã chết.
Đây là tội lỗi của cậu ấy.
"Trò Chơi Địa Ngục..."
Xa Hồ hơi đau đầu: "Vậy là sau này chúng ta sẽ phải vật lộn trong trò chơi kinh dị sao?"
Dung Âm gật đầu: "Vì là trò chơi nên sẽ có cách vượt ải. Hiện tại vẫn chưa biết tính chất của trò chơi này là gì, cũng không có bất kỳ manh mối nào. Tóm lại, phải rời khỏi đây trước đã."
Xa Hồ vén chăn, đi dép lê xuống giường, chuẩn bị kéo rèm bên cạnh thì chợt nghĩ đến điều gì đó.
Cậu ấy nhìn cô gái yếu ớt vô hại bên cạnh, do dự một lúc rồi nói: "Cô có ngại đổi tội danh với tôi không, vậy thì sau này ở cùng nhau cũng yên tâm hơn."
Những người đến Trò Chơi Địa Ngục đều có tội nặng, ai mà biết người bên cạnh sẽ là loại người nào.
Dung Âm đứng sau Xa Hồ, nghe vậy thì lặng lẽ cụp mi mắt xuống. Lông mi của cô rất dài và dày, được ánh đèn chiếu rọi, tạo thành những bóng đen như mực trên khuôn mặt trắng nõn.
Không khí chìm vào sự im lặng kỳ lạ, Xa Hồ cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng, đúng lúc cậu ấy định kết thúc cuộc trò chuyện thì nghe thấy giọng nói hơi lạnh, hơi ngọt của cô gái: "Tội tự sát."
Dung Âm ngẩng đầu lên, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào: “Nếu anh không tin tôi, chúng ta có thể đường ai nấy đi.”
“Tôi chỉ hỏi thôi mà, cô đừng giận nhé.”
Xa Hồ đưa tay kéo rèm giường ra: “Tôi cũng có đọc một số tiểu thuyết kinh dị rồi, cảnh game lần này ở bệnh viện, chắc sẽ có ma, chúng ta hành động cùng nhau sẽ an toàn hơn. À, tôi tên là Xa Hồ, vào đây vì tai nạn gia thông do say rượu, không phải là loại gϊếŧ người tàn độc gì đâu.”
Vừa dứt lời, tấm rèm giường đã bị kéo sang một bên, một màu đỏ tươi chói mắt lọt vào tầm nhìn của hai người.
Tay Xa Hồ cứng đờ giữa không trung, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
Một người phụ nữ đã chết nằm trên giường bệnh.
Người phụ nữ mặc bộ đồ bệnh nhân giống họ, nằm thẳng đơ trên giường, tấm chăn bị vén lên đến đùi.
Bụng cô ta bị đâm nhiều nhát, máu chảy lênh láng, một con dao sắc nhọn cắm vào bụng cô ta, gần như toàn bộ lưỡi dao đã ở bên trong cơ thể cô ta.
Một chuỗi dấu chân đỏ máu kéo dài từ mép giường đến cửa, rồi biến mất ở mép cửa.
Nhân lúc Xa Hồ đang bối rối trước thi thể, Dung Âm đi đến cửa phòng bệnh, thử vặn tay nắm cửa: "Cửa không mở được, bị khóa từ bên ngoài rồi, chúng ta phải tìm chìa khóa."
Sau khi không mở được cửa, cô đi về phía thi thể.
Vừa nãy đứng hơi xa, cô chỉ nhìn đại khái đây là một người phụ nữ, bây giờ cô đã nhìn rõ khuôn mặt có biểu cảm hoảng sợ này.
Vì mất máu, khuôn mặt người phụ nữ trắng bệch lạ thường, trán bị vật cùn đập vào, có lẽ hung khí chính là chiếc đèn bàn lăn trên đất. Vết thương ở trán khá nghiêm trọng, máu chảy xuống mặt cô ta, chảy vào đôi mắt đang mở to của cô ta.
Đôi mắt đó đã trở nên đỏ ngầu, đờ đẫn nhìn chằm chằm lên trần nhà.