Chương 31

Đó là tên gọi chính thức của Lan Địch Nhĩ, còn đoàn du lịch thì thích đổi tên, họ gọi nó là...

"Máy nhảy vực! Đúng là phiên bản nâng cấp của tàu lượn siêu tốc, cậu nhìn từ đỉnh vách đá xuống dưới kia kìa, khoảng cách thẳng đứng là năm trăm mét. Tôi nói vậy chắc cậu chưa hình dung ra đâu, cậu có biết tòa nhà Trung tâm Tài chính Toàn cầu Thượng Hải không? Cao bốn trăm chín mươi hai mét đó, có nghĩa là cậu chạy lên đó, rồi cắm đầu xuống nhảy!"

Đến đỉnh Vách Đá Đứt, nhờ sự trợ giúp hết mình của ông Hàn, Tôm Nhỏ bị ép phải phát sóng trực tiếp. Sau đó, anh hướng dẫn viên thao thao bất tuyệt một tràng, quả không hổ danh là người có nghiệp vụ.

Vài câu nói đó không chỉ làm Tôm Nhỏ tỉnh táo, mà cả những khán giả đang gà gật buồn ngủ cũng lập tức phấn khích.

"... Yên tâm đi, có bảo hộ an toàn mà." Hướng dẫn viên tổng kết.

Tôm Nhỏ không thể nào yên tâm được, anh ta chỉ là người bình thường, anh ta tuyệt đối không thể yên tâm vì câu nói đó của hướng dẫn viên!

Nhưng khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp thì hoàn toàn yên tâm, họ đăng bài lên Weibo, bắn bình luận, tặng du thuyền.

Gần như cùng lúc đó, Lữ Thiên Hạ đăng đường link lên Weibo chính thức, nhiệt liệt mời gọi đông đảo cư dân mạng đến phòng phát sóng trực tiếp của Tôm Nhỏ để hóng hớt quả dưa tươi rói nóng hổi, đồng thời cho một vị trí đề xuất cực lớn trên trang chủ ứng dụng.

Đẳng cấp này, quá đỉnh!

Tôm Nhỏ vô cùng kinh ngạc, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, số lượng người xem trong phòng phát sóng trực tiếp của anh ta đã vượt quá ba mươi vạn.

"Mọi người không ngủ à?" Anh ta đặt ra câu hỏi đầy tính triết lý.

Ông Hàn lộ ra vẻ khinh thường của kẻ bề trên: "Mười bốn tỷ dân của nước Hoa, lẽ nào không tìm ra được vài chục vạn người chăm chỉ?"

Lý lẽ thì đúng, nhưng ông không thấy cháu đang kéo dài thời gian sao? Tôm Nhỏ ấm ức, anh ta chỉ là một người phát sóng trực tiếp về du lịch, chụp ảnh phong cảnh, thỉnh thoảng nướng đồ ngoài trời, câu cá biển, luôn rất thảnh thơi, sao giờ lại phải nhảy vực chứ?

"Cháu nhảy hay không nhảy thì bảo? Không nhảy thì tôi nhảy đó!" Một mình ông Hàn đã có sức công phá bằng cả vạn cư dân mạng: "Lớp trẻ bây giờ đúng là không được!"

Chiêu khích tướng lúc nào cũng hiệu quả, Tôm Nhỏ nóng đầu, hét lớn: "Nhảy thì nhảy! Ai sợ ai!"

Vừa dứt lời, anh ta đã bị ấn vào ghế ngồi.

Máy trượt vách đá tốc độ cao bản thân nó không đáng sợ, nó dừng lại cách vách đá năm mươi mét. Tôm Nhỏ sờ vào ghế ngồi, cảm thấy Lan Địch Nhĩ đúng là lắm tiền, chỉ riêng cái ghế này thôi chắc cũng đáng giá không ít, ngồi rất thoải mái, không mềm không cứng. Lưng ghế có chỗ lõm đặc biệt, còn có thể điều chỉnh vi mô theo từng dáng người khác nhau.

"Đây là cái gì?" Sau khi ngồi yên và khởi động thanh ép an toàn, Tôm Nhỏ thấy nhân viên công tác lôi ra một thứ kỳ quái từ phía trên ghế, không khỏi buột miệng hỏi.

Nhưng nhân viên công tác không hiểu tiếng Hoa.

Không sao, chẳng mấy chốc anh ta đã dùng hành động thực tế để mọi người hiểu được nó dùng để làm gì.

Thứ kỳ quái đó được lôi ra từ phía trên ghế, rồi nhân viên công tác đặt điện thoại của Tôm Nhỏ lên đó, và nói một tràng.

Hướng dẫn viên kịp thời phiên dịch: "Anh ấy nói cái này rất an toàn, đảm bảo điện thoại của cậu sẽ không bị rơi giữa chừng." Anh ta dừng một chút, rồi nói tiếp: "Nếu chẳng may bị rơi, phía Lan Địch Nhĩ sẽ bồi thường gấp ba. Nếu người cậu bị rơi, cũng sẽ được bồi thường."

Tôm Nhỏ không dám tin vào tai mình, quay đầu nhìn hướng dẫn viên, mặt mày méo mó.

Hướng dẫn viên coi như không thấy, quay đầu nhìn các du khách khác: "Còn ai muốn đi cùng không? Mỗi lượt đi được mười người."

"Tôi!" Ông Hàn giơ tay xung phong, như một học sinh tiểu học đang tranh trả lời câu hỏi.

"Không ai đi à? Không ai thì khởi động nhé." Hướng dẫn viên tự nói một mình.

Ông Hàn nổi giận đùng đùng: "Không cho tôi đi tàu lượn siêu tốc, cũng không cho tôi đi máy nhảy vực! Các người phân biệt đối xử! Đại sứ quán đâu? Đại sứ quán của nước Hoa chúng tôi đâu?"

Đại sứ quán ở ngay dưới chân vách đá...