Chu Uẩn cứng đờ quay đầu lại, chạm phải ánh mắt trầm lạnh của người đàn ông kia. Đôi mắt hẹp dài đầy khí thế khiến cô chỉ nhìn thoáng qua đã cảm thấy bị áp chế đến nghẹt thở, khí thế lúc nãy còn nói năng rành rọt dường như chỉ là ảo giác.
Khác với vẻ nhã nhặn tuấn tú của Chu Vực, Văn Chú lại là kiểu khuôn mặt góc cạnh, mày rậm mắt sâu, các đường nét cứng cáp rõ ràng, mang theo vẻ lạnh lùng bất cần đời, là kiểu đàn ông vừa nhìn đã thấy nguy hiểm, nhưng lại quyến rũ theo cách cực kỳ có tính công kích.
Anh mặc một bộ vest đen sọc chìm cắt may chỉnh tề, vai rộng nâng phom áo rõ nét, vóc dáng cao lớn, phần eo thu hẹp một chút, dưới là đôi chân dài sải bước trong chiếc quần tây phẳng phiu.
Theo sau anh còn có vài người nữa, vì anh dừng bước nên tất cả đều đứng lại sau lưng, càng khiến anh trông giống một vị vua đang đi vi hành, dẫn theo những vị tướng trung thành nhất của mình, còn Chu Uẩn chính là thường dân vô tri, nuôi dế đá trộm sau lưng vua, bị bắt quả tang tại trận.
Ánh mắt của Văn Chú chỉ dừng lại trên người cô một lát, rồi chuyển sang người đàn ông đối diện, lơ đãng đánh giá như một vị vua quan tâm thần dân, đôi môi mỏng khẽ nhúc nhích:
“Cậu đang định đưa danh thϊếp cho tôi à?”
Đổng Diệu Huy vẫn chưa được nhận chính thức vào công ty, chưa có danh thϊếp riêng, hôm nay là lần anh ta tiếp xúc với Văn Chú gần nhất, cơ hội quý giá như vậy, đúng kiểu liều ăn nhiều, vội vàng hỏi Chu Uẩn:
“cô Chu , cô có danh thϊếp không? Tôi ghi số liên lạc của mình vào, làm ơn!”
Lần đầu tiên Chu Uẩn thấy người ta đưa danh thϊếp lại lấy tạm của người khác, không hiểu nổi, nhưng thấy anh ta sốt ruột đến mức suýt khóc, cô cũng không đành lòng, đưa danh thϊếp của mình cho anh, tiện tay đưa thêm cây bút.
“Cảm ơn!”
Đổng Diệu Huy rút nắp bút ra, tay cầm bút run nhẹ, ngón tay dùng sức siết lấy thân bút, viết nguệch ngoạc tên mình và một dãy số điện thoại ở mặt sau tấm danh thϊếp, hai tay dâng lên:
“Văn tổng, hiện tại tôi đang làm việc tại Hào…”
Câu chưa nói hết, danh thϊếp đã bị rút mất, Văn Chú cũng quay người rời đi, câu giới thiệu bản thân vừa gom đủ dũng khí để nói ra giờ kẹt lại nơi cổ họng, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
Sự xuất hiện của Văn Chú khiến bầu không khí trong tiệm trở nên kỳ cục không thể nói thành lời, trong cửa hàng vẫn còn nhiều khách, thì thầm to nhỏ hỏi nhau người đàn ông khí thế ngút trời kia là ai.
Tai Chu Uẩn bị cuốn vào một cơn gió buôn chuyện, hào hứng và sôi nổi.
“Gì thế, người đàn ông kia là ai vậy? Nhìn đẹp trai thế, có phải diễn viên tới quay phim không?”
“Không biết nữa, hình như chưa từng thấy trong giới, chắc không nổi lắm nhỉ?”
“Mặt như thế mà còn không nổi thì giới giải trí bây giờ ai đang nổi vậy trời?”
Mấy câu bàn tán chấm dứt, ngay sau đó là tiếng cười hiểu ngầm đầy hứng thú.
Chu Uẩn nghe thấy, Đổng Diệu Huy đương nhiên cũng nghe thấy.
Bầu không khí chờ món ăn vốn dĩ hòa thuận vui vẻ giờ đột ngột trở nên gượng gạo. Ai nấy đều có sự lúng túng riêng, vừa nhìn nhau thì lập tức quay đi.
Đổng Diệu Huy bưng ly nước, vừa uống vừa ngẫm lại xem lúc nãy mình có nói năng gì quá nịnh nọt không.
Chu Uẩn thì cất bút vào túi, cúi đầu thu dọn đồ đạc, trong đầu vẫn còn in rõ ánh nhìn của Văn Chú khi cúi mắt nhìn cô, là một loại nguy hiểm cô chưa từng thấy, nói chính xác là ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng đánh giá, đôi mắt sắc lạnh kia như đang lục lại trí nhớ để xác nhận xem có quen cô không.
Với năng lực của anh, chưa đến một phút chắc chắn có thể đưa ra kết luận.
Họ chưa từng gặp nhau, càng không có tiếp xúc.
Ánh mắt anh rất nhanh đã trở nên lãnh đạm, như thể đang nhìn một người có cũng được không có cũng chẳng sao, đến nỗi khi Đổng Diệu Huy còn chưa kịp nói hết, Văn Chú đã bỏ đi.
Chu Uẩn thậm chí còn nghi ngờ, không biết liệu đến chỗ khuất mắt, danh thϊếp kia có bị ném thẳng vào thùng rác cạnh một bàn ăn nào đó không?
Một đoàn người hùng hổ tiến vào nhà hàng Tây, sau đó rẽ qua cánh cửa kéo phong cách cổ điển, biến mất trong đại sảnh.
Đổng Diệu Huy thu ánh mắt về, nhìn thấy nhân viên phục vụ thì vẫy tay gọi lại: “Chỗ đó cũng thuộc quản lý của các bạn à?”
Nhân viên nhìn theo hướng anh ta chỉ, gật đầu: “Vâng thưa anh, bên đó là khu phòng riêng, không mở cửa cho khách thường.”
“Không mở?” Đổng Diệu Huy cố chấp, nhất định phải làm rõ: “Vậy sao họ lại được vào?”
Nhân viên kiên nhẫn giải thích: “Văn tiên sinh là khách quý được chủ nhà mời tới ạ.”
Đổng Diệu Huy không hỏi nữa, ngượng ngùng chuyển đề tài, hỏi món mình gọi khi nào mới mang ra.
Nhân viên nói sẽ vào xem tình hình bếp rồi quay lại thông báo.
Người vừa đi, Đổng Diệu Huy uống cạn một phần ba nước trong ly, cổ họng vẫn khô khốc, anh ta đưa tay nới cổ áo:
“Nhìn thì thấy Văn tổng cũng khá dễ nói chuyện đấy chứ.”
Chu Uẩn không rõ là anh ta nói thật hay đang tự dối lòng để giảm bớt sự lúng túng.
“Tôi thật không ngờ lại gặp được Văn tổng ở đây,” Đổng Diệu Huy như trúng vé số độc đắc, cả người lâng lâng không chạm đất, giọng nói phấn khích nhẹ nhõm:
“Ngài ấy vậy mà nhận danh thϊếp của tôi, coi như gương mặt tôi cũng có giá trị rồi! cô Chu , cô đúng là phúc tinh của tôi đó!”
Là phúc tinh với anh thì đúng hơn, còn với cô... chỉ có thể là sao chổi.
Chu Uẩn không muốn nói gì, trong lòng rối bời, cả người như toát ra sự khó chịu từ trong l*иg ngực.
Bên tai vẫn là giọng Đổng Diệu Huy hào hứng thao thao bất tuyệt, mà cô thì chẳng lọt được một chữ.
May mà lúc nhân viên quay lại, phía sau còn có một người khác giúp đẩy xe thức ăn, nhẹ nhàng bày từng món mà họ đã gọi lên bàn.
Trái ngược với sự yên tĩnh ở bên ngoài, trước cửa phòng bao trên lầu hai là một hàng vệ sĩ đứng nghiêm, bên trong thì hương thịt nướng tỏa ra ngào ngạt. Một phần bít tết vừa chín tới được bày tinh tế trên đĩa sứ trắng, xung quanh điểm vài cọng rau xanh và trái cây.
Người phụ nữ chống tay lên bàn bếp, chiếc váy len tay dài màu xanh rêu loang dần tôn lên đường cong cơ thể tuyệt mỹ. Ngón tay sơn đỏ như máu bò trắng trẻo mềm mại, đầu ngón tay nhè nhẹ gõ lên mặt bàn, phát ra tiếng lộc cộc trầm đυ.c.
“Ngài muốn tuyệt thực à, Văn tổng?”
Văn Chú đứng bên cửa sổ, tựa lưng vào tường, mân mê tấm danh thϊếp trong tay. Anh lật lại, hàng chữ in ở mặt trước đập vào mắt.
Ánh mắt anh dán chặt vào những dòng chữ ấy, không ngẩng đầu lên: “Khi nào thì bắt đầu thích thương hiệu quần áo đó?”
Người phụ nữ khựng lại, nụ cười nơi khóe môi hơi tắt đi: “Không đẹp à?”
Cô xoay người hơi nghiêng, khoe trọn đường cong tuyệt mỹ, nghiêng đầu cười nhìn anh: “Không đẹp thật à?”
Văn Chú xoay nhẹ tấm danh thϊếp giữa hai ngón tay rồi nắm lại trong lòng bàn tay, đôi mắt lười nhác nhìn về phía cô.
Nhan sắc của Ôn Thanh Dữ là điều ai cũng công nhận, gia thế lẫn năng lực cá nhân đều nổi bật, quanh năm không thiếu người theo đuổi.
Bên cạnh Văn Chú chẳng có nhiều phụ nữ, cô được xem như một trong số ít bạn khác giới của anh. Nói theo cách bình dân thì, người thông minh có EQ cao sẽ không khiến người khác thấy khó chịu.
Về vấn đề chiếc váy có đẹp hay không, Văn Chú không trả lời, tiện tay nhét tấm danh thϊếp vào túi áo, bước chậm đến gần quầy bar.
Trên tấm lót màu xám đen là phần bít tết mới ra lò, còn được cắt sẵn một cách tinh tế.
Văn Chú cầm dao nĩa, cắt một miếng nhỏ cho vào miệng, nhai xong mới đánh giá: “Đưa vào thực đơn được đấy.”
Ôn Thanh Dữ cong môi, hai tay chống lên cạnh bàn, đôi mắt sáng ngời, nhìn anh trìu mến: “Văn tổng còn khen, món này tháng sau chắc chắn thành món chính.”
Văn Chú cắt thêm miếng khác, động tác thuần thục: “Tiền nếm thử nhớ tính cho Tống Diễm.”
“Cửa hàng nhỏ như em sao so được với Thịnh Hoằng, Văn tổng tính phí không thấy ngại à?” Ôn Thanh Dữ rót ly vang đỏ, đặt nhẹ bên tay anh.
Văn Chú khẽ cười: “Từ xưa tới nay, thương nhân còn có cách gọi khác.”
Ôn Thanh Dữ nhướng mày, vẻ mặt như đang chăm chú lắng nghe.
Anh nhấc ly vang nhấp một ngụm, hương rượu lan khắp khoang miệng, thoảng mùi hoa hồng vương nơi đầu lưỡi.
Hoa hồng tượng trưng cho sự dịu dàng, nhưng lời nói của anh chẳng bị ảnh hưởng chút nào, vẫn lạnh nhạt điềm nhiên: “Con buôn.”
Ôn Thanh Dữ cúi đầu bật cười: “Có ai nói mình như vậy không? Thôi được rồi, lát em tặng anh hai chai vang đỏ quý, xem như phí nếm thử.”
Văn Chú không đáp, dường như toàn bộ sự chú ý đều dồn vào miếng bít tết, dao nĩa cắt đều tạo nên thanh âm vụn vỡ xen giữa bản nhạc du dương trong phòng.
-còn tiếp-