Cuộc hẹn diễn ra ở một quán cà phê gần studio, chính là nơi xuất hiện trong video.
Chu Uẩn đến sớm, ngồi đúng vào vị trí mà Tần Phóng từng ngồi, lặng lẽ chờ người.
Năm phút sau, một giọng nam từ phía sau vang lên, đầy áy náy: “Xin lỗi cô Chu, lẽ ra tôi nên đến trước, cô đợi lâu chưa ạ?”
Người đàn ông đi vòng ra trước mặt cô, nhìn vào chiếc ghế đối diện, chỉ trong chớp mắt đã giấu cảm xúc, thay vào đó là nụ cười xã giao không làm mất lòng ai, đưa tay ra: “Tuần trước ở Dung Thành nhờ có cô Chu giới thiệu, tôi mới có cơ hội vào Hạo Lợi, công ty lớn như vậy đâu dễ gì tiếp cận. Hôm nay dù sao đi nữa cũng phải để tôi mời một bữa, xem như cảm ơn cô.”
“Quản lý Đổng không cần khách sáo.” Chu Uẩn đi thẳng vào vấn đề: “Tôi nghe nói dạo này Hạo Lợi có liên hệ với Thịnh Hoằng?”
Đổng Diệu Huy thẳng thắn thừa nhận: “Đúng là có liên hệ. Nếu Hạo Lợi có thể hợp tác với công ty lớn như Thịnh Hoằng, sau này việc mở rộng kinh doanh sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
“Quản lý Đổng nói có lý.” Chu Uẩn nhìn quanh: “Tôi nhớ gần đây có một nhà hàng Tây khá nổi tiếng, nếu anh có thời gian thì coi như lâu ngày gặp lại cùng ăn một bữa được không?”
“Đương nhiên là được.” Đổng Diệu Huy đứng dậy, lịch sự đưa tay ra hiệu mời Chu Uẩn đi trước, ánh mắt lén quan sát bóng dáng yêu kiều phía trước.
Chu Uẩn cởϊ áσ khoác treo lên khuỷu tay, sơ mi trắng sơ vin trong quần tây đen, tóc dài hơi xoăn buông xuống tận thắt lưng. Nơi cô đi qua, không khí phảng phất mùi hương dịu nhẹ.
Dáng người cao ráo, phong cách công sở toát lên khí chất riêng biệt, từng cử chỉ đều khiến người khác chú ý, nhất là gương mặt đậm nét kia, dù trang điểm cũng không che được vẻ sắc sảo.
Đổng Diệu Huy nhận ra, đoạn đường họ rời khỏi quán cà phê, có không ít ánh mắt nhìn theo Chu Uẩn, điều đó khiến anh ta có chút hãnh diện, có mỹ nhân đi bên cạnh, hình tượng của anh ta tốt hơn vài phần.
Từ quán cà phê đi bộ về hướng Bắc khoảng mười phút, nhà hàng có vị trí hơi lùi vào so với các quán bên cạnh. Chủ tiệm đã gắn bảng hiệu kim loại của nhà hàng Tây Yuke lên một thanh ngang, treo ra phía ngoài, nổi bật hẳn.
Gần đến giờ tan tầm, trong quán đã có vài bàn được đặt trước.
Nhân viên mở cửa cho Chu Uẩn, lễ phép chào hỏi: “Chào chị, chị có đặt bàn trước không ạ? Nếu chưa đặt em sẽ sắp xếp. Xin hỏi mấy người ạ?”
“Hai người, không đặt trước.” Chu Uẩn quan sát một vòng rồi chỉ về bàn trong cùng: “Bàn kia có ai đặt trước không?”
“Tạm thời chưa có ai đặt. Chị muốn ngồi bàn đó ạ?” Nhân viên rút thực đơn trên quầy, kẹp vào khuỷu tay, tay phải đưa về hướng bàn: “Nếu xác định là bàn đó, em sẽ đưa hai người qua.”
Đổng Diệu Huy không có ý kiến, ngồi đâu cũng được, chỉ lẳng lặng theo sau Chu Uẩn, thỉnh thoảng đánh giá cách bài trí trong quán, nhìn sơ cũng thấy nơi này không rẻ.
Ngồi vào bàn, nhân viên đặt hai quyển thực đơn trước mặt họ, rồi rót cho mỗi người một cốc nước ấm: “Bò bít tết là món chủ đạo bên em, khách có thể chọn theo khẩu vị, đảm bảo không thất vọng đâu ạ.”
Đổng Diệu Huy mở thực đơn, thấy giá một phần bít tết cao gấp ba lần ở Dung Thành. Không hổ là Túc Nguyên, mức chi cao không phải ai cũng chịu được nhiệt.
Chu Uẩn thấy rõ khoảnh khắc sửng sốt thoáng qua trên mặt anh ta, nhẹ nhàng nói: “Bữa này tôi mời, coi như chúc mừng trước việc quản lý Đổng ký hợp đồng thành công với Thịnh Hoằng.”
–
Đổng Diệu Huy có chút luống cuống, vội vàng nâng cốc nước lên thay rượu: “Cô Chu khách sáo quá, nếu lần này ký được hợp đồng, tôi chắc chắn sẽ được nhận chính thức.”
Chu Uẩn nhấp một ngụm nước: “Bây giờ anh không phải là quản lý à?”
“Hả?” Đổng Diệu Huy hớp một ngụm nước, suýt sặc: “Chỉ là danh nghĩa thôi. Phó giám đốc nói thẳng, điều kiện để tôi được nhận chính thức chỉ có một, đó là kí được hợp đồng với Thịnh Hoằng.”
Chu Uẩn mỉm cười: “Vậy gọi món trước đã.”
Không phải trả tiền, Đổng Diệu Huy cũng bớt đắn đo, gọi luôn phần bít tết đắt nhất trong thực đơn và một món súp số lượng giới hạn trong ngày. Định gọi thêm rượu vang nhưng lại thấy không tiện, đành khách sáo nói: “Tôi gọi xong rồi.”
Chu Uẩn chỉ gọi một phần bít tết.
“Mấy người đi ăn ở nhà hàng Tây hay gọi rượu vang nhỉ?” Đổng Diệu Huy dùng ngón tay chỉ vào ly rượu vừa được mang ra bàn bên cạnh: “Cô Chu bình thường có hay uống không?”
“Cũng thỉnh thoảng…” Chu Uẩn biết anh ta đang gợi ý nhưng không hùa theo: “Quản lý Đổng từ Dung Thành chuyển tới Túc Nguyên, nếu được nhận chính thức thì định chuyển cả nhà theo luôn à?”
“Tôi cũng đang tính thế, nhưng giờ công việc chưa ổn định lắm, chờ ổn rồi mới đưa gia đình qua.” Đổng Diệu Huy nói thật: “Nhà tôi bình thường thôi, không thể so với cô Chu được. Nhà họ Chu ở Túc Nguyên là tầng lớp thượng lưu, nếu không phải do công việc, chúng ta chắc chẳng có cơ hội tiếp xúc đâu.”
Nhà họ Chu đúng là thuộc tầng lớp trên ở Túc Nguyên, người bình thường muốn tiếp cận cũng khó. Sau khi cha mất, Chu Uẩn mới bước vào giới này, nhưng cô biết rõ, đã không phải người trong vòng tròn ấy thì đừng cố chen vào.
Người trong giới đều biết thân phận của cô, ngoài mặt không nói gì là nể mặt nhà họ Chu, sau lưng thì ai biết được họ nghĩ gì.
Lời của Đổng Diệu Huy nghe có vẻ buông xuôi, xen lẫn chút ngưỡng mộ và bất lực trước ranh giới giai cấp. Chu Uẩn không thích những cuộc trò chuyện kiểu này, thứ năng lượng tiêu cực không lý do khiến người ta thấy nặng nề.
Cô cân nhắc rồi nói: “Nghe thì có vẻ mấy nhà lớn ở Túc Nguyên đều quyền thế, nhưng trên đầu họ vẫn còn một ngọn núi, không phải ai cũng vượt qua được.”
“Đúng vậy, núi cao còn có núi cao hơn. Nhà họ Văn mới thật sự là danh gia vọng tộc, chính trị thương mại đều vững vàng. Nếu nói đến giai cấp, họ mới là bức tường không thể vượt qua.”
Túc Nguyên, nơi hội tụ những người quyền quý nhất, mà nhà họ Văn đứng ở đỉnh kim tự tháp, là sự tồn tại mà ai cũng ngưỡng vọng nhưng không thể với tới.
Ngay cả nhà họ Chu cũng phải nhún nhường trước mặt họ.
Thịnh Hoằng chính là của Văn Chú.
Người đàn ông đó sinh ra đã ngậm thìa vàng, thường khiến người ta cảm thán số phận bất công, những lời kiểu như “không có tài giỏi, chỉ giỏi chọn chỗ đầu thai” lan truyền khắp nơi.
Chu Uẩn không quen biết người này, chỉ mới thấy mặt vài lần nhưng chưa từng nói chuyện.
Tại các buổi tiệc, người vây quanh Văn Chú chưa bao giờ ít, hết người này đến người khác tiến đến, chỉ mong được anh ta để mắt, nhớ mặt thôi cũng đủ để nở mày nở mặt rồi.
Còn với Chu Uẩn, vẫn đang trong giai đoạn “tân binh” ở thương trường, cô thậm chí chưa đủ tư cách cầm ly rượu đến tự giới thiệu. Đến tận bây giờ, cô còn chưa thấy rõ gương mặt chính diện của Văn Chú, những lần “gặp mặt” chỉ toàn là góc nghiêng khi anh ta đang trò chuyện với người khác.
Điều duy nhất cô nhớ là sống mũi anh cao thẳng, đường viền quai hàm sắc nét.
“Nói thật với cô Chu, tôi từng thay mặt công ty đến Thịnh Hoằng vài lần, nhưng vẫn chưa được gặp Văn tổng.”
Ánh mắt Đổng Diệu Huy đầy mong chờ: “Nếu lần này ký chính thức, hy vọng có thể gặp được, ít nhất cũng được đưa được tấm danh thϊếp.”
Không hiểu vì sao, có lẽ là do đôi mắt đầy khát vọng phía đối diện kia đã gợi lên ham muốn “dội gáo nước lạnh” trong cô, đôi môi mềm mại lại thốt ra lời sắc lạnh:
“Văn Chú không nhận danh thϊếp. Người có thể khiến anh ta đưa tay ra nhận, phải là kẻ ngang hàng với anh ta.”
Đổng Diệu Huy như bị giật điện, da đầu tê rần, tròn mắt nhìn chằm chằm vào Chu Uẩn chính xác hơn là nhìn xuyên về phía sau cô.
Chu Uẩn tưởng lời mình hơi nặng, anh ta không tiêu hóa nổi, định mở miệng để xoa dịu thì sau lưng bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp, khàn khàn:
“Vậy sao?”
“Cô hiểu tôi rõ đến vậy à?”
-còn tiếp-