Studio này Bạch Đàm mở từ năm hai đại học, cô ấy thường nói, gặp được lão Viên là may mắn lớn nhất đời mình, giải quyết được khốn cảnh tài chính lúc bấy giờ.
Lúc đó Chu Uẩn định đi tìm Chu Vực giúp đỡ nhưng Bạch Đàm nói không muốn vì chuyện của cô mà để người khác hiểu lầm tình bạn giữa hai người không trong sáng, thà mỗi ngày vất vả tìm đối tác, cũng không muốn mở miệng cầu xin Chu Uẩn nửa câu.
Chu Uẩn là khách quen ở studio, nhân viên cũ đều nhận ra cô. Lâu không gặp, thấy cô và Bạch Đàm đi cùng nhau thì hơi bất ngờ, nhưng cũng chỉ trong vài giây, rồi giơ tay chào hỏi.
Lão Viên vừa lúc từ tầng dưới đi lên, gặp ngay hai người họ: “Chu Uẩn? Về khi nào vậy?”
“Vừa tới thôi…” Chu Uẩn mỉm cười: “Bạch Đàm ra đón em. Cũng lâu rồi chưa đến studio, tiện thể đặt luôn ít pizza cho mọi người, lát nữa sẽ giao tới.”
“Hôm nay được ăn ngon rồi…” Lão Viên gật gù với Bạch Đàm: “Lên nói chuyện chút nhé.”
Bạch Đàm khẽ gật đầu, nhìn Chu Uẩn một cái, ánh mắt hai người chạm nhau trong thoáng chốc: “Không phải cậu bảo buồn ngủ à, văn phòng tớ có cà phê đấy.”
“Ừ.” Chu Uẩn thân thiết khoác tay cô: “Xem thử có khác gì với cà phê hòa tan không.”
Viên Lợi quay người bước lên, tiếng bước chân trên cầu thang xen cùng tiếng giày da tạo thành âm thanh chói tai, để lại vệt dấu giày lờ mờ.
Chu Uẩn để ý nhưng không nói gì: “À đúng rồi, lần trước cậu nói camera giám sát có vấn đề, sửa xong chưa?”
“Chuyện đó giao cho lão Viên rồi.” Bạch Đàm tiện miệng hỏi theo: “Anh sửa xong chưa?”
“Chưa đâu, ông thợ lắp camera cho mình đợt trước dạo này đơn nhiều, chắc phải đợi thêm hai ngày.” Viên Lợi an ủi: “Không sao, dạo này tài liệu quan trọng của công ty anh đều mang về nhà, còn an toàn hơn để ở đây.”
Phòng làm việc của Bạch Đàm ở tầng hai, phòng đầu tiên bên phải, còn Viên Lợi ở phòng đầu tiên bên trái. Vì trước đó Chu Uẩn nói muốn uống cà phê nên họ chọn nói chuyện ở phòng Bạch Đàm.
Vào cửa, bên trái là tủ đựng đồ dài, đặt ấm trà và máy pha cà phê viên nén, bên cạnh là một chậu trúc văn phát triển rất tốt.
“Cậu cứ nói chuyện đi, tớ tự tìm được.”
Chu Uẩn ra hiệu bảo họ cứ bàn việc chính, đợi họ ngồi xuống xong mới đi đến tủ, mở ngăn đầu tiên, bên trong toàn là các loại cà phê đủ nhãn hiệu. Bạch Đàm nói khẩu phần ăn chính của mình là cà phê, quả không sai.
Trong lúc tìm cà phê, Chu Uẩn cũng nghiêng tai lắng nghe cuộc trò chuyện sau lưng.
Viên Lợi: “App bọn mình phát triển bị lộ thông tin sớm như vậy, chắc chắn là có nội gián. Hôm đó anh ra ngoài nghe điện thoại, tận mắt thấy Tần Phóng lén gặp riêng quản lý dự án bên Hạo Lợi.”
Bạch Đàm nhíu mày, giọng cao hẳn lên: “Không thể nào! Tính Tần Phóng thế nào anh không biết à? Bình thường tụ họp công ty còn chẳng chịu tham gia, trước kia bị công ty khác mời với mức lương gấp đôi còn từ chối. Sao anh lại nói cậu ấy là nội gián?”
Viên Lợi giơ tay ra hiệu cô bình tĩnh: “Đừng kích động, anh tận mắt thấy mới dám nói thế, có video làm bằng chứng.”
Chu Uẩn lấy một túi cà phê hạt, nhẹ nhàng đi đến sau lưng Bạch Đàm, chờ Viên Lợi mở video.
Người đàn ông trong màn hình đúng là Tần Phóng, phong cách ăn mặc kiểu dân kỹ thuật rất nổi bật trong quán cà phê, lại thêm mái tóc tổ quạ, nhìn là nhận ra ngay.
Ngồi đối diện Tần Phóng là một người đàn ông mặc vest, tóc chải keo kỹ càng, qua màn hình cũng thấy rõ từng sợi tóc gọn gàng dính chặt vào đầu.
Video là quay lén, không nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện giữa hai người. Nói chuyện một lúc, người đàn ông kia lấy từ cặp ra một chiếc thẻ ngân hàng đẩy tới trước mặt Tần Phóng. Cậu ta không cầm ngay, nói vài câu rồi cúi đầu trầm mặc, một lúc sau mới đưa tay cầm lấy chiếc thẻ.
Video dừng lại ở đó, Viên Lợi cất điện thoại vào túi, sắc mặt hơi nặng nề: “Chuyện này không chỉ em, đến anh xem còn không dám tin. Tần Phóng là nhân viên lâu năm, từ khi studio mới thành lập đã ở đây rồi, chắc là nó có nỗi khổ khó nói.”
Bạch Đàm ngồi im lặng, hai tay đan vào nhau, nhất thời không thể đưa ra câu trả lời.
Chu Uẩn nhẹ nhàng xen vào: “Đã hỏi thẳng Tần Phóng chưa?”
Viên Lợi lắc đầu: “Việc đầu tiên anh làm là liên lạc với Bạch Đàm. Dù sao thì chuyện này vẫn nên để cô ấy quyết định.”
“Chưa nghe người ta giải thích mà đã vội kết luận, có phải quá chủ quan không?” Chu Uẩn đặt tay lên vai Bạch Đàm: “Video chỉ quay được cảnh Tần Phóng gặp mặt quản lý của Hạo Lợi, còn nội dung cuộc nói chuyện thì chẳng rõ. Lỡ đâu hai người vốn quen biết, gặp riêng bên ngoài cũng đâu có gì lạ, đúng không?”
“Chu Uẩn, em vẫn còn non nớt trong xã hội, chưa biết đứng trước cám dỗ tiền tài thì mấy ai giữ được mình…”
Viên Lợi lại nhìn sang Bạch Đàm: “Còn em, em thấy sao?”
“Phán đoán của anh cũng có lý, nhưng những gì Chu Uẩn nói cũng không sai. Ngay cả thẩm phán khi tuyên án cũng phải cho bị cáo quyền kháng cáo. Nếu bây giờ mình đã định tội Tần Phóng mà không cho cậu ấy cơ hội giải thích, thì không hợp lý.”
Viên Lợi từ từ ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, lông mày nhíu chặt: “Chuyện rõ ràng như vậy rồi, còn nghe cậu ta biện bạch làm gì?”
Chu Uẩn khẽ động đậy tay trên vai Bạch Đàm: “Tớ là người ngoài, không can dự vào công việc của mọi người. Đi pha cà phê đây, hai người cứ nói chuyện tiếp nhé.”
Phòng pha trà ở tầng một, Chu Uẩn bước xuống cầu thang nhưng không rẽ vào đó, mà đi thong thả về phía quầy lễ tân: “Mấy em có thấy Tần Phóng đâu không?”
Cô lễ tân nhớ lại kỹ càng: “Hình như anh ấy ra ngoài rồi.”
Chu Uẩn mỉm cười: “Vẫn chưa về à?”
“Hình như chưa…” Cô nàng nghĩ một chút rồi gật đầu: “Đúng rồi, chưa về. Chị tìm cậu ấy có việc gì à?”
“Không có gì nghiêm trọng, chỉ là có bạn nhờ hỏi chút chuyện chuyên môn. Thế thì chị đợi một lát vậy. Em làm việc tiếp đi.” Cô lịch sự giơ giơ túi trên tay: “Muốn uống cà phê không?”
“Dạo này em đang giảm cân, cà phê em hay uống buổi sáng thôi. Giờ thì không uống được, cảm ơn chị Chu.”
Chu Uẩn rẽ sang phòng pha trà, đặt túi cà phê xuống, khẽ nghiêng mặt nhìn ra sau kiểm tra xem có ai đến không.
Xác nhận không ai theo dõi, cô đẩy cánh cửa đơn dẫn ra ngoài từ phòng trà, rời khỏi studio.
Ra xa rồi, Chu Uẩn tìm tên [Nghiên cứu Hạo Lợi] trong danh bạ, ấn nút gọi.
-còn tiếp-