Chu Uẩn không giỏi nói dối, mà đối tượng còn là Chu Vực thì kết cục chỉ có một: sau khi bị vạch trần sẽ vô cùng lúng túng.
Lẽ ra cô phải sớm đoán được, một khi anh gọi điện, tức là đã biết cô đang ở Túc Nguyên, cho dù trước lúc máy bay cất cánh anh ta không hề nhắn gửi gì.
Chu Uẩn khẽ cắn vào má trong, cơn đau nhẹ xua tan cơn buồn ngủ do hơi ấm trong xe gây ra. Không giấu nổi nữa, cô đành nói: “Có việc cần, em không ở lại lâu nên cũng... không định nói.”
“Ừ.” Giọng nói trầm thấp của Chu Vực chậm rãi vang lên: “Tối nay có bữa cơm gia đình, anh đến đón em.”
Giọng điệu chất vấn của Tô Huệ vẫn còn văng vẳng bên tai.
Chu Uẩn từ chối bằng tốc độ cực nhanh, tựa như phản xạ tự nhiên: “Việc vẫn còn nhiều lắm, em không đi đâu.”
Nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi Chu Vực vụt tắt. Giọng anh vẫn điềm tĩnh nhưng mang theo vài phần truy hỏi: “Công ty em định chiếm hết thời gian của nhân viên à?”
Quá quen thuộc. Quen đến mức từng câu từng chữ đều dễ dàng nghe ra ẩn ý. Chu Uẩn biết, anh đang không vui.
“Làm việc tích lũy kinh nghiệm, tiện thể xây dựng quan hệ. Sau này nếu muốn tự mở công ty, mấy thứ này đều là tài sản.”
“Có Chu gia, có anh, quan hệ xã hội của em chỉ nhiều chứ không ít.”
Chu Vực nghe tiếng động phía sau, đưa tay ra hiệu cho thư ký đợi một lát: “Căn nhà bên khu Yến Tây có người quét dọn mỗi ngày, gần công ty em, anh sẽ cho người sắp xếp.”
Chu Uẩn mím môi: “Cảm ơn anh, nhưng em đã hứa với Bạch Đàm sẽ ở nhờ nhà cậu ấy một thời gian rồi.”
Quan hệ giữa cô và Bạch Đàm, Chu Vực hiểu rõ nhất, muốn nghi ngờ ai cũng không thể nghi ngờ cô ấy.
Chu Vực nhìn thư ký đang chờ, chỉ vào tài liệu: “Được rồi, tự chăm sóc bản thân, có chuyện thì gọi anh.”
Chu Uẩn không trả lời. Cô đang dần học cách sống mà không phụ thuộc vào người khác, tập quen với việc không có Chu Vực bên cạnh, tự mình sống tốt.
Cúp máy xong, Bạch Đàm thở dài thay cô: “Phải vậy không? Tình cảm bao nhiêu năm của cậu và Chu Vực, vì một Khương Thiên Doanh mà xa cách, không thấy tiếc sao?”
“Nếu không phải Khương Thiên Doanh thì cũng sẽ là Vương Thiên Doanh thôi, kết quả có gì thay đổi chứ?” Chu Uẩn xoay đầu nhìn cô, rõ ràng là hỏi nhưng ánh mắt lại mang theo khẳng định: “Dù sao cũng sẽ không phải là tớ và anh ấy.”
Bạch Đàm không đáp. Cô cũng là người có xuất thân bình thường. So với xuất thân và thế lực của Chu gia, chuyện “môn đăng hộ đối” là ý thức chung trong vòng tròn đó, người cố chen vào chỉ chuốc lấy nhục nhã, mỉa mai và cảm giác tự ti ngày càng lớn.
–
Năm đó cha của Chu Uẩn vì cứu em gái ruột của Chu Vực là Chu Tư Tình mà chết đuối. Chu Tư Tình nhỏ hơn Chu Uẩn hai tuổi, tự ý ra biển chơi, thấy con cua nhỏ thì đuổi theo, lao xuống biển.
Sóng biển không phân biệt già trẻ, đối xử bình đẳng với tất cả những ai muốn thách thức và xâm phạm lãnh địa của nó.
Chu Tư Tình bị sóng cuốn trôi, cha Chu Uẩn, Thẩm Nghị Dương là người đầu tiên phát hiện ra, vì lo cứu người, ông để Chu Uẩn lại cho người khác trông và một mình lao xuống biển.
Dần dần mọi người phát hiện có người bị nạn giữa biển, những du khách biết bơi tình nguyện lao ra cứu, nhưng dù là phao cứu sinh hay dây dài, trước sóng dữ cuộn trào, tần suất dồn dập, đến người giỏi bơi cũng không dám mạo hiểm lao xuống.
Chỉ một lát sau Thẩm Nghị Dương bắt đầu kiệt sức khi vẫn ôm chặt Chu Tư Tình. Chu Uẩn chỉ nhớ lúc ấy bờ biển chật kín người, đầu người chen chúc, tiếng la hét vang dội, cô không thể chen vào nổi.
Đến khi đội cứu hộ đến nơi, sau bao nỗ lực mới cứu được Chu Tư Tình. Phao và dây thừng quấn chặt quanh cô bé, còn Thẩm Nghị Dương thì không thấy đâu.
Việc tìm kiếm kéo dài đến hơn chín giờ tối nhưng vẫn không tìm được thi thể Thẩm Nghị Dương. Mọi người xung quanh đều nhìn Chu Uẩn với ánh mắt thương hại, cô đứng đó lẻ loi, vẫn chờ cha đến đón về.
Một cô chú tốt bụng dắt cô đi ăn cơm, dỗ dành rằng cứ đợi thêm chút nữa, nhất định sẽ tìm được thôi.
Những lời an ủi lặp đi lặp lại đó Chu Uẩn đã nghe không dưới trăm lần từ miệng những người khác nhau, nhưng chẳng ai nói tin cô muốn nghe nhất.
Dù Chúa Jesus có vác thập tự giá chiến thắng, thì Satan vẫn thống trị trần gian, đứng bên phải Chúa, chỉ huy và sắp đặt mọi điều ác.
Mười một giờ đêm, bệnh viện báo tin: Chu Tư Tình không qua khỏi thời khắc vàng, tuyên bố tử vong lúc 22 giờ 53 phút.
Vụ việc thu hút sự chú ý của xã hội. Đội cứu hộ tổ chức tìm kiếm trên biển suốt năm ngày, cuối cùng cũng tìm được thi thể Thẩm Nghị Dương.
Do dòng hải lưu, thi thể ông bị cuốn ra khỏi thành phố Túc Nguyên.
Một ngư dân gần đó là người đầu tiên phát hiện và vớt thi thể lên rồi báo cảnh sát.
Dì của Chu Uẩn, Trình Tuyết Quân tức tốc từ nước ngoài trở về, đồng hành cùng Chu Uẩn lo liệu hậu sự cho Thẩm Nghị Dương.
Vốn chỉ là một chuyến du lịch, vậy mà lại xảy ra tai nạn chết người. Trình Tuyết Quân cũng đau lòng khôn xiết, Thẩm Nghị Dương là người anh rể mà cô kính trọng, khi chị gái còn sống, cô thường ghen tị vì chị mình có thể lấy được người đàn ông tốt như vậy.
Chưa đầy ba năm, chị gái mất vì ung thư, anh rể gặp tai nạn qua đời, lúc ấy đứa nhỏ còn nhỏ chưa biết gì dễ dỗ dành, nhưng bà thì đã là người lớn, nỗi đau không có chỗ trút, vẫn phải gắng gượng lo liệu mọi việc lớn nhỏ.
Sau khi lo xong hậu sự cho Thẩm Nghị Dương, dì Trình Tuyết Quân định đưa Chu Uẩn sang Phần Lan. Công việc của dì chủ yếu ở bên đó, Chu Uẩn ở lại đây cũng không có ai chăm sóc.
Nhà họ Chu biết ơn Thẩm Nghị Dương đã hy sinh tính mạng để cứu con gái, nên nhất quyết nhận nuôi Chu Uẩn, còn hứa sẽ chịu trách nhiệm với nửa đời sau của cô.
Trình Tuyết Quân sống một mình ở Phần Lan, vẫn chưa lấy được thẻ thường trú, đưa Chu Uẩn theo quả thực có nhiều bất tiện. Sau khi bàn bạc với nhà họ Chu, bà đồng ý với đề nghị của Chu Bá Sâm.
Từ đó, Chu Uẩn ở lại nhà họ Chu. Để thể hiện sự quan tâm coi trọng cô, Chu Bá Sâm đổi họ Thẩm thành họ Chu, ý rằng họ thật sự coi cô là người một nhà.
Bảy tuổi vào nhà họ Chu, căn biệt thự đó đã lưu giữ biết bao kỷ niệm đẹp của Chu Uẩn. Những lúc yên tĩnh, cô cũng từng hối hận, nếu không có thói quen viết nhật ký, có lẽ mọi chuyện đã không thành ra thế.
Khương Thiên Doanh chẳng qua chỉ là kẻ đẩy một cú, người khơi mào thực sự, suy cho cùng vẫn là cô.
Tình cảm dành cho Chu Vực giống như người lạc bước vào con đường sai trái, muốn quay đầu thì phát hiện phía sau đã không còn lối thoát.
—
Bạch Đàm đưa cô đến studio trước, trên đường về thì lão Viên gọi điện nói có chuyện gấp.
Chu Uẩn không muốn chuyện của mình ảnh hưởng đến công việc của Bạch Đàm. Dạo này cậu ấy đã đủ phiền vì mấy chuyện này rồi, vậy mà vẫn đến sân bay đón cô.
Studio là một căn nhà hai tầng độc lập, tông màu chủ đạo là trắng và xanh lam, nằm lọt thỏm giữa những tòa cao ốc san sát, tạo thành một góc làm việc yên tĩnh giữa phố thị.
-còn tiếp-