Nếu chỉ là bữa cơm bình thường, Tô Huệ sẽ không căng thẳng đến thế. Rất có thể Khương Thiên Doanh cũng sẽ đến, Chu Vực đương nhiên không thể vắng mặt, biết đâu cả người nhà họ Khương cũng góp mặt.
Nếu cô đến, không chỉ hai nhà cùng khó xử, mà tình cảm khó khăn lắm mới hàn gắn của Chu Vực và Khương Thiên Doanh cũng có thể bị ảnh hưởng.
Không trách Tô Huệ phải gọi tới, bà ta không gọi để hỏi, mà là để thông báo, tối nay có chuyện quan trọng, tốt nhất là cô nên biết điều.
“Cậu nói xem có đáng không? Chuyện đã qua hai năm rồi, anh cậu và Khương Thiên Doanh có thành đôi hay không chẳng phải do hai người họ tự quyết à? Cứ làm như cậu vừa xuất hiện là tình cảm họ sụp đổ ngay vậy.”
Càng nói Bạch Đàm càng tức, đập mạnh tay lên vô lăng:
“Nói cho cùng vẫn là tại Khương Thiên Doanh, con trà xanh hàng real! Nhất định cô ta đã để mắt đến cuốn nhật ký từ lâu, chỉ đợi cơ hội để ra tay. Cô ta hận cậu đến mức nào mà đem cuốn nhật ký giao cho mẹ nuôi em, lại tự thêm câu cuối kia vào chứ, ai mà chẳng nghĩ là chối quanh! Để khiến nhà họ Chu chán ghét cậu, cô ta còn mất công bắt chước nét chữ của cậu nữa. Quá thâm độc rồi!”
“Còn anh cậu nữa, rõ ràng ai cũng biết hai người họ có hôn sự, vậy mà không nói với cậu một tiếng? Theo lý mà nói, lúc đó Khương Thiên Doanh cũng khá thân với bọn mình, cô ta và anh cậu ở bên nhau thì có gì mà phải giấu? Cậu là em gái của Chu Vực, vậy mà cô ta và anh cậu lại giấu cậu, lén lút yêu đương, ai cũng biết chỉ mỗi cậu không biết, ai ở vị trí đó mà chẳng giận!”
Là bạn thân, Bạch Đàm đương nhiên đứng về phía cô. Nhưng Chu Vận vẫn im lặng một hồi lâu, cô lặng lẽ nhìn ra ngoài, cảnh vật lướt qua cửa sổ, ánh mắt cô trống rỗng, không tiêu cự, không thần thái.
Mãi sau, cô mới trả lời, lại như lẩm bẩm:
“Suy cho cùng cũng là tại tớ. Nếu tớ không viết nhật ký, không nảy sinh những suy nghĩ không nên có thì cũng chẳng xảy ra ngần ấy chuyện.”
Bạch Đàm nhìn cô. Lời an ủi trong hai năm qua cô đã nói rất nhiều, tính cách của Chu Uẩn, cô biết rõ, dù có tổn thương, cô ấy cũng không dễ gì để lộ ra.
“Đừng nghĩ nữa. Cậu sống cho cậu chứ đâu phải cho người ta. Ai dám nói bậy trước mặt cậu thì cứ để tớ xử!”
Chu Uẩn khẽ cười:
“Cậu đánh không lại người ta đâu. Cậu là quán quân tán thủ, còn tớ thì thể lực bằng không.”
“Quán quân tán thủ?” Bạch Đàm nheo mắt nhìn cô, đối diện ánh mắt trêu chọc kia, tình bạn bao năm tâm linh thương thông: “Xí, đi chết đi!”
Quán quân tán thủ túm tóc, đá lộn, cộng thêm khẩu chiến.
Đó là các chiêu thức ”chiến đấu” trứ danh của Bạch Đàm, cũng là điểm mà Chu Uẩn hay mang ra trêu cô nàng.
Trong lúc hai người nói cười, điện thoại của Chu Uẩn rung liên hồi. Thường ngày yên tĩnh như gà, hôm nay lại bận rộn khác thường.
“Sao không nghe?” Bạch Đàm đánh tay lái rẽ vào một đoạn đường mới: “Đừng nói là…”
Chưa kịp nhắc tên người đó, Chu Uẩn đã nhẹ giọng “ừ” một tiếng, mắt rơi vào màn hình điện thoại. Màn hình vốn xám xịt vì im lặng, nhờ cuộc gọi mà lại bừng sáng. Mũi tên trượt sang phải lấp lánh ánh sáng nhè nhẹ, nhắc nhở cô có người đang chờ cô bắt máy.
Cuối cùng, cô cũng không nhịn được.
Chu Uẩn nhấc máy nhưng lần này, người mở lời trước không phải cô.
“Về rồi mà không định nói với anh à?”
Giọng nói trầm thấp quen thuộc vọng tới, đã ba tháng rồi cô chưa nghe lại.
Nếu là trước đây, Chu Uẩn chắc chắn sẽ thao thao bất tuyệt không ngừng. Nhưng giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ.
Chu Vực đang gập tài liệu thì khựng lại: “Tiểu Uẩn?”
Yết hầu khẽ trượt mấy lần, Chu Uẩn cố lấy lại giọng, cổ họng khô khốc:
“Anh…”
“Ừ, anh nghe đây.”
Chu Vực ra hiệu cho thư ký mang hết tài liệu đi rồi đứng dậy bước tới bên cửa sổ sát đất. Từ tầng cao nhìn xuống, người dưới tựa như những con kiến nhỏ bé.
Anh đứng đó lặng lẽ thong thả chờ câu trả lời.
Chu Uẩn mấp máy môi, cuối cùng lại chẳng can đảm, buột miệng nói dối: “Em chưa về, chuyến bay huỷ vào phút chót rồi.”
Bạch Đàm đang bận tay vẫn không quên giơ ngón cái về phía cô. Chu Uẩn thừa hiểu, đó không phải khen ngợi, mà là khâm phục, dám nói dối trước mặt Chu Uẩn, quả là có gan.
Chính cô cũng thấy chột dạ, nhất là khi bên kia đầu dây im ắng quá lâu. Cô đưa điện thoại ra nhìn màn hình, xác nhận vẫn đang trong cuộc gọi.
“Anh?” Cô thử gọi một tiếng.
“Tiểu Uẩn, việc đầu tiên em làm khi quay lại Túc Nguyên… là nói dối anh sao?”
-còn tiếp-