Chương 1.4: Bất ngờ trở về

Chu Uẩn nhìn quanh mọi người trong phòng, bỗng cảm thấy mình đang một mình đối đầu với cả bốn người.

Bên trái là cha mẹ nuôi đã đưa cô về nuôi nấng, lẽ ra phải là những người thân cận nhất, giờ đây lại lạnh lùng nghi ngờ, ánh mắt họ khiến trái tim cô đau nhói.

Bên phải là cha mẹ của Khương Thiên Doanh, vốn dĩ không nên có mặt ở đây, càng không nên lấy tư cách trưởng bối mà nhúng tay vào chuyện nhà họ Chu. Nhưng giờ đây họ lại đứng đó, với danh nghĩa “thông gia tương lai”, cầm cuốn nhật ký để chất vấn cô.



“Tiểu Uẩn?” Bạch Đàm liếc xe phía trước rồi nhìn sang cô: “Chu Uẩn?”

“Hửm?” Chu Uẩn rút khỏi dòng ký ức, hoàn hồn lại: “Sao thế?”

Bạch Đàm nhắc: “Cậu đang nghĩ gì mà thất thần vậy? Điện thoại vẫn đang kết nối mà không nói gì à?”

Lúc này Chu Uẩn mới nhớ ra mình chưa cúp máy. Cô nén cảm xúc xuống, đáp: “Con về đột xuất… nên không kịp báo.”

Tô Huệ nhấp một ngụm hồng trà, giọng không giấu được hoài nghi: “Là quên, hay không định báo?”

Chuyện cuốn nhật ký khiến mối quan hệ giữa Chu Uẩn và cha mẹ nuôi xấu đi. Để đảm bảo việc liên hôn giữa hai nhà Chu – Khương suôn sẻ, thái độ của Tô Huệ với cô cũng không còn như trước.

Lời lẽ cay nghiệt, ánh mắt lạnh lùng.

Chu Uẩn hiểu, bà đang dùng cách tổn thương nhỏ giọt để bắt cô từ bỏ, buông tay khỏi những điều không nên có.

Sau này, công ty nơi Chu Uẩn thực tập vì chi nhánh ở thành phố khác thiếu nhân lực có kinh nghiệm, đã đưa ra mức lương cao hơn để mời nhân viên qua đó công tác.

Túc Nguyên là một trong những đô thị lớn hàng đầu, còn Dung Thành là thành phố mới phát triển. Nói trắng ra, nó vẫn đang trong giai đoạn đi lên, phần lớn người ta đều liều mạng để ở lại nơi phồn hoa đô thị với hy vọng phát triển, nắm bắt cơ hội. Dù mức lương có cao hơn chút đỉnh, với những người có chí tiến thủ, vẫn không mấy ai muốn đi.

Nhưng cơ hội luôn thuộc về những ai thật sự cần.

Với Chu Uẩn, đến Dung Thành chính là cách tốt nhất để rời khỏi Túc Nguyên, rời khỏi nhà họ Chu.

Toàn bộ bộ phận chỉ có một mình cô đăng ký chuyển công tác. Chu Uẩn vẫn nhớ rõ ánh mắt sửng sốt của quản lý lúc cô nộp đơn, ngoài sự ngạc nhiên, còn mang theo chút ngỡ ngàng kiểu “con bé này điên rồi à”.

Chờ mãi không nghe cô trả lời, Tô Huệ vạch trần: “Tiểu Uẩn, con biết tối nay là bữa tiệc gia đình đúng không? Sao phải chọn đúng lúc này để quay về?”

Chu Uẩn siết chặt điện thoại, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, môi nhếch lên giễu cợt: “Không. Mẹ yên tâm, con sẽ không đến đâu. Nếu không còn chuyện gì khác thì con cúp máy trước.”

Không đợi Tô Huệ phản ứng, Chu Uẩn thẳng tay ngắt cuộc gọi.

Bạch Đàm đang lái xe, tâm trí đặt cả trên người cô, nhận ra không khí trong xe không ổn bèn lên tiếng:

“Vừa xuống máy bay, còn chưa hạ cánh hẳn đã thấy bà ấy gọi tới, chắc lúc cậu đặt vé là bà ta đã biết tin rồi, tính toán kỹ thời gian mới gọi.”

Ở Dung Thành hai năm, tưởng chừng đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Chu, nhưng Chu Uẩn hiểu rõ, muốn thật sự dứt bỏ chỉ có hai cách: một là Khương Thiên Doanh gả vào nhà họ Chu, hai chính là cô kết hôn.

Chỉ cần cô còn độc thân, dù không ở Túc Nguyên, lòng dạ Tô Huệ vẫn chẳng yên. Một khi mầm nghi ngờ đã gieo xuống, nó sẽ bám rễ, đâm chồi rồi trổ hoa kết quả.

Bạch Đàm bên cạnh lên tiếng bênh vực, nhưng trong đầu Chu Uẩn chỉ văng vẳng câu nói trong cuộc điện thoại vừa rồi, tối nay là tiệc gia đình.

-còn tiếp-