- 🏠 Home
- HE
- Hiện Đại
- Trò Chơi Ẩn Danh
- Chương 14.5: Hiểm nguy bủa vây
Trò Chơi Ẩn Danh
Chương 14.5: Hiểm nguy bủa vây
“Ừm, có việc khác cần cô giúp.” Văn Chú từ từ đạp phanh, chiếc xe dừng vững ở gần cổng chính của khu dân cư: “Là ở đây phải không?”
Chu Uẩn quay đầu nhìn, cánh cổng khu dân cư quen thuộc hiện lên trước mắt: “Tôi tới rồi, hôm nay cảm ơn anh.”
Văn Chú nâng mày: “Lại muốn tặng thẻ người tốt à?”
Cô hơi nghiêng đầu, mím môi, vài giây sau không kiềm chế được cười ra tiếng.
Cười xong, cô ngừng lại ngay, sợ sẽ làm tổn thương đến thần kinh nhạy cảm của ai đó.
“Kho hàng không đủ, lần sau sẽ bổ sung.” Chu Uẩn mím môi, nghiêm túc nói một câu: “Văn Chú, cảm ơn anh.”
Văn Chú không nói gì, mở khóa cửa xe, nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Tôi có việc, không lên nhà cô uống trà được.”
Cô có nói muốn mời anh lên nhà uống trà không? Hình như… không nhỉ?
Chu Uẩn hơi hắng giọng: “Lần sau khi anh có thời gian, tôi nhất định sẽ mời anh lên nhà, pha trà tiếp đón.”
Chiếc xe đã tắt máy, Văn Chú khoanh tay dựa vào ghế: “Tôi khách sáo hai câu, anh thật sự tính lần sau gặp lại à?”
“……” Chu Uẩn mơ hồ cảm thấy trên đầu mình chắc chắn có ba dấu hỏi lớn nhấp nháy không ngừng.
“Văn Chú, thực ra lúc nãy tôi cũng chỉ là…”
“Không xuống xe à?” Văn Chú dường như cho rằng cô cố tình làm chậm trễ: “Cô định nói gì?”
Chu Uẩn nhìn anh, hoàn toàn ngẩn người, cổ họng lăn qua vài lần, nhanh chóng mở cửa xe: “Chúc anh một chuyến đi bình an.”
Xuống xe, cô vội vã rời xa chiếc xe, đi nhanh vào trong khu dân cư.
Đèn trong sân bị hỏng, tầm nhìn rất hạn chế, Chu Uẩn bất đắc dĩ lấy điện thoại làm đèn chiếu sáng, nhìn thấy một cụ ông ngồi trên cầu thang.
Trong không gian tối tăm, gương mặt khô héo của ông lão chìm trong bóng tối, thoạt nhìn có phần đáng sợ, Chu Uẩn tim đập thình thịch một cái, ánh sáng từ điện thoại chiếu xuống người ông, không có ánh sáng mạnh, làn da của ông trông bình thường hơn rất nhiều.
Vì lịch sự, Chu Uẩn chủ động chào hỏi: “Ông ạ, sao giờ này ông còn ngồi ở đây?”
“Lầu trên ồn ào, có người lục đồ.” Ông lão nhìn cô một lúc, dường như đang cố tìm lại ấn tượng về cô: “Cô là người mới chuyển đến à?”
“Vâng, cháu mới chuyển tới không lâu.”
Chu Uẩn hình như có chút ấn tượng với ông già này vì trước đây cô đã đến xem nhà vài lần mới yên tâm mua. Nếu không nhớ lầm, ông sống ở cùng tầng với cô, là căn phòng ở cuối hành lang bên phải.
Bóng tối mù mịt khiến cô không nhìn rõ mặt, ông lão không nhớ được cô ở tầng nào, ấn tượng không sâu, chỉ dặn dò:
“Cô lên nhanh đi, khóa cửa cẩn thận, đừng để người ta vào lấy đồ quý.”
Chu Uẩn coi như ông chỉ là nhắc nhở tốt bụng, hỏi ông có cần cô soi đèn giúp để lên lầu không, ông lão nói là đang đợi người đi rồi mới về.
Dù không biết người mà ông nhắc đến là ai, Chu Uẩn vẫn cảm ơn ông vì đã nhắc nhở, dùng điện thoại soi sáng cầu thang, một mình lên lầu.
–
Tay vịn cầu thang nhuốm màu cũ, mạng nhện bám đầy, chạm vào là thấy toàn bụi. Khu dân cư chủ yếu là người cao tuổi, cơ sở vật chất và môi trường là vấn đề kém nhất.
Những điều này Chu Uẩn đều có thể chịu đựng, dù sao xét theo số dư trong thẻ ngân hàng của cô, để mua một căn hộ gần trung tâm thành phố còn gần công ty, ngoài những khu nhà cũ xây từ lâu, gần như không có lựa chọn nào khác.
Cô còn khá may mắn nữa, gặp được chủ nhà đang cần bán gấp, sau khi hỏi qua người quen, biết được chủ nhà định mua nhà ở trung tâm, cần bổ sung một phần tiền đặt cọc, bán căn này là vừa đủ. Sổ đỏ không cầm cố, chủ nhà cũng không có thói quen xấu, đối với Chu Uẩn mà nói, căn nhà này đã giải quyết được khó khăn trước mắt, dì cô về cũng không phải ở khách sạn.
Căn hộ cô mua nằm ở tầng hai, Chu Uẩn lên lầu mới phát hiện gia đình mà cô gặp hôm trước đã tắt đèn sớm, hành lang tối om.
Cô dựa vào ánh sáng từ điện thoại, cắm chìa khóa vào ổ khóa, nhẹ nhàng xoay một cái, cửa đã mở, không giống lần trước đến mở cửa rất khó, lần này trơn tru đến mức khiến cô nghi ngờ liệu có phải đã thay ổ khóa không.
Chu Uẩn giơ tay dùng điện thoại chiếu vào số trên bảng nhà, mặc dù hơi phai màu nhưng vẫn có thể nhìn thấy, đúng thật là căn của cô, không bị nhầm.
Cô rút chìa khóa, đẩy cửa vào, bên trong tối om. Chu Uẩn đưa tay tìm công tắc điện trên tường, ấn một cái, bóng đèn huỳnh quang phát ra ánh sáng chói mắt, nội thất trong phòng vẫn giống như một tháng trước khi cô video call với Bạch Đàm.
Đây là lần đầu cô ở lại đây, hôm qua Bạch Đàm định đến dọn dẹp, nhưng công việc khiến cậu ấy bận mãi, Chu Uẩn không muốn làm phiền bèn nói mình về rồi tự dọn cũng được.
Mọi đồ đạc trong phòng đều phủ một lớp bụi mỏng, Chu Uẩn vừa định đặt điện thoại xuống thì bất ngờ phát hiện trên bàn tròn có chút bất thường, lớp bụi mỏng trên bàn dường như đã bị một vật gì đó động vào, quét đi một phần bụi, để lại những vệt dài ngắn khác nhau.
Phản ứng đầu tiên của Chu Uẩn là trong nhà có chuột, cô nhìn kỹ lại dấu vết trên bàn dưới ánh sáng, khom người xuống ngang tầm với mặt bàn, đưa tay chỉ vào những dấu vết, giống như dấu tay người.
Bạch Đàm đã lâu không đến, cô còn cố tình thay ổ khóa, nhưng vết dấu trên bàn này không giống do Bạch Đàm để lại, nếu là cô ấy, qua lâu như vậy, đáng lẽ đã bị lớp bụi mới phủ lên rồi.
Chu Uẩn từ từ đứng lên, vô tình nhìn qua chiếc tủ đầu giường, góc của chiếc khăn hoa trang trí bị ngăn kéo kéo chặt, tấm chăn trên giường hơi nhấc lên, lộ ra tấm đệm dưới.
Cảm giác bất an trong lòng cô đang tăng lên gấp bội, chuyện không muốn xảy ra nhất có thể đã xảy ra, hoặc đang xảy ra tại nơi này.
Chu Uẩn lấy điện thoại ra, giả vờ nhận điện thoại: “Điện thoại tôi đang để chế độ im lặng, mới nhìn thấy tin nhắn của anh, ừ, tôi sẽ giúp anh hỏi thử, đợi một chút tôi gọi lại cho anh.”
Cô nhanh chóng mở danh bạ, nhưng người có thể đến đây nhanh nhất lại không có trong danh bạ.
Chu Uẩn hoảng loạn nghe thấy một tiếng "cọt kẹt" từ phía sau, âm thanh rất nhẹ, nhưng lại khiến người ta rợn tóc gáy.
Cổ tay phải cầm điện thoại đã ướt đẫm mồ hôi, lòng bàn tay trơn tuột, thậm chí ô còn cảm thấy mình không thể cầm chặt điện thoại nữa, chỉ có thể cố gắng giữ tay ổn định, giả vờ nói chuyện điện thoại:
“Anh đã giao đến rồi à? Được rồi, tôi xuống lấy, đợi tôi một chút.”
Chu Uẩn không dám dừng lại dù chỉ một giây, điện thoại vẫn kề bên tai giả vờ đang nói chuyện, cô mở cửa và lao nhanh về phía cầu thang an toàn với tốc độ nhanh nhất có thể.
Trong không khí dường như có một thứ gì đó đếm ngược, như thể có ai đó đang theo sát phía sau cô. Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại chỉ đủ chiếu sáng một phần cầu thang, Chu Uẩn bước lên cầu thang xa lạ, loạng choạng, từng bước đi không vững, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ: Chạy nhanh lên!
Đến góc rẽ, Chu Uẩn bỗng nhớ đến ông lão ở cầu thang, ngẩng đầu nhìn lên, không may bước hụt một bước, điện thoại rơi xuống đất, nguồn sáng duy nhất đột ngột tắt ngúm, mọi thứ xung quanh bị bóng tối bao phủ.
Cô cảm thấy tim thắt lại, cả cơ thể mất kiểm soát, lao thẳng về phía trước, theo bản năng giơ tay ra để tìm thứ gì đó giữ vững mình, bất ngờ chạm phải một cảm giác ấm áp.
-còn tiếp-
- 🏠 Home
- HE
- Hiện Đại
- Trò Chơi Ẩn Danh
- Chương 14.5: Hiểm nguy bủa vây