Ông chủ thấy anh nói vậy cũng khách sáo đôi câu rồi quay lại tiếp khách mới đến.
Giờ này đúng lúc cao điểm sau tan tầm, ai nấy đều muốn ăn chút gì đó nóng hổi. Chu Uẩn vừa chậm rãi nhai mì, vừa quan sát dòng người qua lại xung quanh trên mặt họ đều hiện rõ nét mệt mỏi sau giờ làm, cả người toát ra một thứ không khí nặng nề, đầy mùi của sự bận rộn và uể oải.
Tiếng “cốc” giòn tan bất ngờ kéo Chu Uẩn quay về thực tại, thì ra là Văn Chú dùng đũa nhẹ gõ vào miệng tô của cô.
“Bao nhiêu tuổi rồi mà ăn cơm còn nhìn đông ngó tây?”
Anh đặt đũa xuống, tựa người lười nhác lên ghế, bưng ly nước nóng còn bốc khói nhấp một ngụm: “Không đói à?”
Chu Uẩn không phải không đói, chỉ là cô ăn ít. Cô tiếp tục ăn thêm hai miếng rồi đặt đũa xuống, trong lòng hơi tò mò: “Anh thường đến chỗ thế này sao?”
“Sao vậy?” Anh lại uống thêm một ngụm nước, ánh mắt nửa cười nửa giễu: “Muốn điều tra xem tôi đã dẫn bao nhiêu cô gái đến đây rồi hả?”
Chu Uẩn thuận miệng bật ra: “Cũng có thể là dẫn con trai đến.”
Nói xong mới ý thức được câu phản đòn kia mang theo gai nhọn, quả thực như vừa húp hết một bát canh nóng, cảm giác như uống liền ba chén rượu mạnh, chẳng biết trời cao đất dày là gì.
Văn Chú nheo mắt lại: “Trong mắt cô, tôi là động vật ăn tạp à?”
“Khụ…” Chu Uẩn bị ngụm nước nóng trong miệng làm bỏng cả lưỡi, vội lấy khăn giấy lau kỹ khóe môi. Dưới tác dụng của dầu ớt, màu son vốn đã trôi lại hiện lên đỏ hồng mướt mát, cực kỳ mê hoặc.
Văn Chú nhìn toàn bộ dáng vẻ luống cuống của cô, khóe miệng cong lên: “Còn muốn ăn bào ngư vi cá không?”
“Bây giờ?” Cô tròn mắt, hoàn toàn không ngờ vừa ăn xong tô mì mà anh còn có bụng chứa thêm được thứ gì nữa.
Chu Uẩn nhìn qua tô mì của anh vẫn còn hơn nửa, không lẽ vì muốn ăn bào ngư vi cá mà cố tình không ăn hết, để dành bụng cho đại tiệc?
“Nếu không thì sao?” Văn Chú nghịch nghịch chiếc cốc thủy tinh trong tay, chân dài khẽ co lại đặt dưới bàn, hơi duỗi ra phía trước, mũi giày đã chạm nhẹ vào cô.
Chu Uẩn không hiểu nổi anh, nhưng hiểu rõ số dư tài khoản của mình, dù có muốn ăn bào ngư vi cá, hôm nay cũng không có cửa. Ít nhất phải đợi tháng sau cô lãnh lương mới dám mơ tới.
“Là tôi mời à?”
“Không.” Văn Chú nghiêng người, tựa sát lên mép bàn, ngón tay thon dài kẹp lấy miệng ly, nhẹ nhàng lắc phần nước còn lại bên trong: “Là người khác mời.”
Chu Uẩn thổi nguội nước nóng, định húp hai ngụm để giảm bớt vị cay của mì bò, tiện miệng hỏi một câu: “Vậy ai mời?”
“Anh trai cô.”
Nước nóng lập tức thiêu rát đầu lưỡi cô, Chu Uẩn theo phản xạ phun ra, tròn mắt nhìn anh, trong ánh mắt tràn đầy kinh hoảng không thể che giấu: “Anh nói gì cơ?!”
Văn Chú chẳng mảy may bị lay động, gọi ông chủ đưa một ly nước lạnh đến đặt trước mặt cô, liếc mắt một cái ra hiệu: Cứ uống đi, nguội rồi đấy.
Chu Uẩn bắt đầu dè chừng anh, nửa tin nửa ngờ đưa tay chạm vào thành cốc, cảm giác lành lạnh lập tức chứng minh nước trong cốc đúng là hoàn toàn không còn hơi ấm.
Cô bưng lên uống một ngụm, đầu lưỡi bị bỏng rát lúc nãy giờ cũng dịu đi đôi chút, nhưng vẫn còn cảm giác nhức nhối âm ỉ.
Văn Chú không quên mỉa mai cô: “Quả nhiên, nói bậy là có báo ứng ngay.”
“…” Báo ứng của cô chính là anh.
Tất nhiên, Chu Uẩn cũng chẳng dám tiếp tục chọc vào tổ kiến lửa. Cô âm thầm nghi ngờ việc anh nhắc tới bào ngư vi cá chẳng qua là để “trả đũa” chuyện cô chọc anh khi nãy, dọn sẵn cái bẫy, chỉ đợi cô ngơ ngác bước vào.
Làm việc với Văn Chú chẳng khác nào ở bên một vị hoàng đế tính khí thất thường, lúc vui thì cùng ngồi nói chuyện đôi ba câu, lúc không vui thì đủ mọi cách hành hạ người khác.
Chu Uẩn âm thầm ghi nợ trong lòng: Đồ đàn ông hẹp hòi, bụng dạ nhỏ nhen.
Hai người rời khỏi quán mì, mãi đến khi ngồi vào xe rồi, Chu Uẩn mới sực nhớ ra là ông chủ chưa tính tiền mì.
Vừa cài dây an toàn cô vừa hỏi: “Chúng ta chưa trả tiền, vậy mà ông chủ yên tâm để mình đi sao?”
Anh không trả lời, chỉ móc từ trong túi ra hai viên kẹo, đưa đến trước mặt cô: “Muốn không?”
Chu Uẩn không từ chối, chọn viên bọc giấy màu xanh trong lòng bàn tay anh, kéo nhẹ một cái là mở ra được.
Văn Chú không vội nổ máy, cúi đầu trả vài tin nhắn trên điện thoại. Viên kẹo trong miệng bị anh nhai “rốp rốp” rất giòn.
Chu Uẩn ngồi đợi đến phát chán, mở điện thoại ra xem, lúc này mới phát hiện nãy giờ mình để chế độ im lặng chưa bật lại, Wechat có khá nhiều tin nhắn. Không cần mở cũng đoán ra phần lớn là của Bạch Đàm.
Mở ra xem mới biết mình đoán sai. Bạch Đàm đúng là có nhắn, nhưng người nhắn nhiều nhất không phải cậu ấy. Con số 6 nhỏ nhỏ bên cạnh ảnh đại diện khiến Chu Uẩn lạnh cả sống lưng.
[Chu Vực: Tan làm chưa?]
[Anh đã sắp xếp tài xế tới đón em, muộn rồi, về một mình không an toàn.]
[Tiểu Uẩn, đừng giận dỗi, trả lời tin nhắn anh.]
[Nghe điện thoại.]
[Anh đang ở dưới công ty em.]
[Em xong việc thì xuống luôn nhé.]
Sao bữa cơm gia đình kết thúc nhanh vậy? Chu Uẩn vừa định nhắn lại cho Chu Vực thì điện thoại đã đổ chuông, là cuộc gọi đến từ Bạch Đàm.
Vừa nối máy, Bạch Đàm đã hạ giọng đầy bí mật, như thể đang truyền tin tình báo: “Cậu tới chỗ tớ chưa đấy? Anh cậu vừa mới tới, dọa chết người ta rồi!”
“Tớ…” Chu Uẩn theo phản xạ liếc nhìn sang bên cạnh, ậm ừ trả lời: “...đi ăn mì.”
“Trời ơi, Chu tiểu thư nhà chúng ta còn có tâm trạng ăn mì nữa cơ đấy? Cậu không thấy sắc mặt anh cậu lúc đó đâu, đen sì! May mà tớ thông minh, nói với anh ấy là tối nay cậu ngủ lại chỗ tớ, bảo cậu tới nhà tớ rồi, để anh ấy yên tâm.”
Bạch Đàm khoái chí cười rạng rỡ: “Thế nào? Tớ xử lý ổn không?”
Chu Uẩn bất lực đưa tay đỡ trán, mới ăn bát mì xong mà người đã kiệt sức: “Cậu đúng là biết ‘giúp’ người ghê lắm.”
Nụ cười trên môi Bạch Đàm khựng lại, lập tức nghe ra sự mỉa mai trong lời nói, giọng căng thẳng:
“Khoan đã, tớ nói vậy sai à? Trời ơi! Có khi nào anh cậu gϊếŧ cậu xong mới quay sang xử tớ không?!”
“Để sau nói, tớ cúp trước đây.”
Chu Uẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn neon trải dài khắp thành phố về đêm, từng chiếc xe riêng lướt qua như đang mang theo mục đích riêng. Duy chỉ có cô là chẳng muốn đi đâu, chỉ muốn ngồi yên trong xe, để xe đưa mình chạy lòng vòng, tránh né những người và những chuyện không muốn đối mặt.
Xe chậm rãi rẽ khỏi con hẻm, Chu Uẩn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ngẩn người. Con trỏ nhấp nháy trong ô nhập văn bản trống trơn.
“Muốn đi đâu?”
Giọng trầm thấp của anh kéo cô trở về thực tại.
Chu Uẩn quay đầu nhìn anh một cái, ánh mắt dừng lại chưa đến hai giây rồi nhanh chóng dời đi, chuyển sang dõi theo hàng dài xe cộ phía trước.
Bất chợt, cô hỏi: “Có nơi nào... không ai tìm được không? Hoặc dù biết cũng không dám tới tìm?”
Văn Chú trầm mặc một lúc, rồi cất giọng khàn khàn: “Có.”
“Thật á?!” Chu Uẩn tưởng anh thực sự biết nơi nào đó, háo hức hỏi địa chỉ.
Văn Chú vừa lái xe vừa nhìn cô một cái, trả lời đúng kiểu “phong cách Văn Chú”:
“Nhà tôi.”
Viên kẹo trong miệng anh bị nhai vỡ tan, anh xoay vô lăng rẽ vào đoạn đường khác. Nhiều xe chủ động nhường đường, chiếc Lykan ngạo nghễ lướt qua làn xe tránh né, kiêu căng phóng đi như một tay chơi bất cần giữa thành phố.
Chu Uẩn vẫn chưa đủ can đảm để gọi điện nói rõ mọi chuyện. Với Chu Vực, cô còn chưa đủ trình độ để nói dối mà không vấp. Nhắn tin vẫn là phương án an toàn nhất.
-còn tiếp-