“Không phải.”
Cơ hội cuối cùng của anh, cuối cùng cũng bị một câu nói dối của cô nhẹ nhàng che lấp. Chu Uẩn mơ hồ nhìn thấy giữa hàng lông mày giãn ra của anh khẽ động một cái, là một phản ứng như trút được gánh nặng. Mà phản ứng vô thức của cơ thể anh càng khiến cô chắc chắn rằng bản thân không nhìn lầm.
Sự kìm hãm dưới cằm lập tức biến mất, bên tai là giọng nói điềm nhiên của anh: “Cũng đúng, cô ấy đúng là không giống cô.”
Chu Uẩn theo phản xạ hỏi ngay: “Không giống ở chỗ nào?”
Nhưng vừa hỏi xong thì hối hận. Cô thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị anh tiếp tục ép hỏi, bàn tay giấu dưới ống tay áo bên phải vô thức vặn lấy vạt áo, đầu óc vận hành hết công suất, cố nghĩ ra cách ứng phó.
Bảy mươi giây chờ đèn đỏ lúc trước còn tưởng dài lê thê, giờ đây lại trôi qua như tua nhanh gấp đôi. Chu Uẩn không nghe thấy Văn Chú trả lời câu hỏi ấy, vấn đề đó cũng theo tiếng động cơ xe khởi động mà tan biến theo gió.
Quãng đường còn lại, giữa hai người như ngầm hình thành một sự ăn ý lạ thường, chẳng ai nói thêm lời nào, im lặng đồng hành cho đến khi xe dừng.
Xe dừng lại ở đầu một con hẻm náo nhiệt. Chu Uẩn nhìn ra ngoài qua cửa sổ, thấy hai bên con hẻm là các xe đẩy bán hàng nối nhau san sát. Dưới ánh đèn vàng mờ mờ, những làn khói trắng cam lượn lờ bay lên giữa không trung.
Chu Uẩn đang định hỏi đây là đâu, anh đưa cô đến làm gì thì chợt nghe tiếng “cạch” vang lên, tiếng mở dây an toàn. Văn Chú không nói một lời, mở cửa xe bước xuống dứt khoát.
Một mình cô ngồi lại trong xe thì quá kỳ quặc, do dự vài giây, cô cũng tháo dây an toàn rồi theo anh cùng bước vào con hẻm.
Bầu trời xám xanh lúc nãy trong nháy mắt đã nhuộm thêm một tầng sắc đậm. Đèn đường hai bên hẻm sáng lên từng ngọn, khi hai người vừa đặt chân vào, tiếng rao hàng lập tức vang vọng khắp nơi, âm thanh náo nhiệt ùa vào tai.
Đây là lần đầu tiên từ khi quay lại Túc Nguyên, Chu Uẩn cảm thấy chút hơi ấm, là thứ hương vị phố chợ thường ngày mà cô rất hiếm khi tham dự.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Văn Chú cũng đang cúi mắt nhìn cô. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, giống như cả hai cùng bước vào thế giới mùa hè quên mất rằng Túc Nguyên đã vào lập thu từ lâu.
Anh thuộc kiểu gương mặt góc cạnh, xương mày cao, lại thêm đôi mắt đào hoa từ xưa vốn gắn liền với hai chữ “đa tình”. Đuôi mắt hơi xếch, đúng thật là câu “nhìn chó cũng như đang yêu” áp vào anh một cách hoàn hảo.
Hai người nhìn nhau vài giây.
Văn Chú nhướng mày, giọng điệu nhàn nhã cất lời: “Muốn ăn gì?”
Chu Uẩn không biết can đảm từ đâu ra, dám bật lại câu hỏi của anh bằng một câu to gan không kém:
“Tôi tưởng Văn tổng mời khách thì ít nhất cũng phải là khách sạn năm sao, bào ngư vi cá ăn tẹt ga chứ?”
“Bào ngư vi cá?” Văn Chú đưa tay phải đặt lên vai cô, ngăn cô tiếp tục bước đi, nghiêm túc nói:
“Yêu quý thiên nhiên, bảo vệ sinh vật biển, đọc lại với tôi một lần nào.”
“…” Chu Uẩn hất tay anh ra khỏi vai mình, hừ nhẹ: “Vậy anh muốn ăn gì? Tôi mời. Coi như cảm ơn Văn tổng đã giúp đỡ tối nay.”
“Chỉ mời tôi ăn mấy thứ này thôi à?” Văn Chú lại khoác tay lên vai cô, cố ý trêu: “Không định đưa tôi đi khách sạn năm ăn bào ngư vi cá à?”
Chu Uẩn nghi ngờ tai mình nghe nhầm, hơi nghiêng đầu hỏi: “Câu anh vừa nói một phút trước, anh còn nhớ không? Là ai bảo phải yêu quý thiên nhiên, bảo vệ sinh vật biển ấy?”
“Là tôi.” Văn Chú rất thoải mái thừa nhận.
Chu Uẩn liếc anh một cái: “Vậy còn bắt tôi mời anh đi khách sạn năm sao ăn bào ngư vi cá?”
Tay anh vỗ nhẹ lên vai cô hai cái, vừa vỗ vừa nói đầy lý lẽ: “Tôi không muốn tốn tiền, nhưng tôi có thể xài tiền người khác.”
Nói dứt câu, Văn Chú một mình đi trước.
Đi được vài bước lại quay đầu thúc giục: “Đi thôi, trả tiền.”
Chu Uẩn đứng tại chỗ, nhìn anh dừng chân trước mấy quầy hàng, có vẻ như đang chọn lựa mà không quyết nổi. Bộ vest thẳng thớm của anh xen lẫn trong khung cảnh ồn ào của con hẻm, thế nào cũng thấy không ăn nhập, như thể là một khối ghép sai hoàn toàn lạc lõng.
Cô lặng lẽ bước theo, nghĩ lại mấy câu vừa rồi, lần đầu tiên có một cái nhìn mới về kiểu tổng tài tài sản hơn trăm triệu.
Cô vẫn nghĩ mấy người giàu như vậy thì tiền bạc đối với họ chẳng là gì, vung tay một cái là cả xấp tiền đỏ bay lên, ai bắt được người đó xài. Nhưng Văn Chú thì khác, đúng là “hiếm có khó tìm”, kiểu người phải đặt trên giá gỗ lim, trên đỉnh tủ kính cổ, còn chiếu đèn spotlight cho lấp lánh.
Cuối cùng, Văn Chú chọn ăn một tô mì bò nóng hổi. Quán khá đông khách, hai người đứng chờ một lúc mới có chỗ.
Mùi thơm quanh đây nức mũi. Chu Uẩn ban đầu định trả tiền rồi tìm cớ rút lui, nhưng bị hương thơm lôi kéo khiến bụng cô đói cồn cào, đành cũng gọi một tô mì bò, tiện tay xin chủ quán hai đôi đũa dùng một lần, lúc quay lại thì đưa cho Văn Chú một đôi.
Nước trong nồi lẩu sôi sùng sục, lửa bên dưới cũng lớn, nên hai tô mì bò chẳng cần đợi lâu. Ông chủ là một chàng trai trẻ, bưng khay đặt hai tô mì bò lên bàn vuông, tiện tay cầm thêm một chiếc bát trên khay, động tác cực nhanh dùng muỗng múc một thìa hành và rau mùi cho vào tô mì.
Chu Uẩn còn chưa kịp hé môi ngăn lại, ông chủ đã vội vã quay đi tiếp khách khác.
Cô vốn không ghét rau xanh, nhưng lại rất kỵ mùi hành. Trên lớp ớt đỏ rực là một đống hành trắng xanh đan xen, xếp chồng dày đặc như núi. Chu Uẩn muốn gắp cũng khó, không gắp cũng không xong, mà nếu động đũa thì sợ hành trộn đều vào mì, dính chặt lấy từng sợi, sau đó có cố thế nào cũng không gỡ hết được, một cảm giác phiền toái cô không hề muốn nếm trải.
“Không thích ăn rau mùi à?”
“Hửm?” Chu Uẩn lúc này mới phản ứng, vội giải thích: “Không, tôi chỉ không ăn hành thôi.”
Văn Chú nhìn tô mì trước mặt cô, đống hành bên trên chẳng khác gì tiểu sơn, liền cầm muỗng và đũa, nhanh tay gắp hết chỗ hành cô không ăn ra, đặt lên tờ giấy ăn sạch sẽ bên cạnh:
“Xong rồi, ăn đi.”
Chu Uẩn hơi ngẩn người, nhìn chằm chằm vào tô mì, lại nhìn đôi tay anh vẫn đang bận rộn. Thấy còn vài cọng rau mùi lẫn bên trong, cô cũng chẳng nghĩ nhiều, cầm đũa giúp anh gắp nốt ra ngoài.
Cô biết anh đang nhìn mình, bèn nhẹ giọng giải thích: “Có qua có lại.”
Văn Chú nhìn cô một lát, không nói gì, coi như ngầm đồng ý. Hai người phối hợp ăn ý, dọn sạch toàn bộ rau mùi trong tô.
“Ây da, ngại quá, hôm nay bận rối cả đầu, quên mất cậu lần nào đến cũng không ăn rau mùi.” Ông chủ vừa lau bàn vừa áy náy bước tới: “Hay là để tôi nấu lại cho cậu một tô khác?”
“Không cần…” Văn Chú liếc mắt nhìn người đối diện, giọng thản nhiên: “Hôm nay tôi đặc biệt mang theo nhân viên nhặt rau.”
Tay đang trộn mì của Chu Uẩn khựng lại một chút, cũng chẳng chiều theo tính anh, bao nhiêu bực dọc nhỏ xíu đều phát tác dưới gầm bàn, cô giơ chân đá nhẹ lên giày anh một cái, không nặng không nhẹ:
“Xin lỗi nhé, chân tôi dài quá, không ngờ lại chạm trúng anh.”
Ông chủ cười híp mắt:
“Lần trước đi với anh là cô gái kia, cái áo giặt xong chưa? Đệ tử của tôi tay chân vụng về, anh nói xem đền bao nhiêu, hôm nay tôi tiện mang theo rồi đưa luôn cho anh.”
Chu Uẩn lập tức đánh hơi thấy mùi tám chuyện, nhưng cô không phải kiểu như Bạch Đàm, chẳng quá tò mò, càng không hỏi thêm điều gì.
Văn Chú tỏ ra chẳng để tâm, giọng điệu thản nhiên như gió thổi mây bay: “Cô ấy nhiều quần áo, thiếu một cái cũng chẳng sao.”
-còn tiếp-