Cô cố gắng mở miệng để giải thích với Tô Huệ, dù có là nói dối, ít nhất cũng có thể giữ thể diện cho nhà họ Chu, không đến mức để người ngoài chê cười.
“Mẹ…”
Bốp!
Tiếng bạt tai vang dội vang lên gần như cùng lúc với lời cô vừa cất ra. Má phải của Chu Uẩn lệch sang một bên, cơn đau rát nhanh chóng lan ra khắp mặt.
Chu Bá Sâm lên tiếng: “Tô Huệ, chuyện vẫn chưa rõ ràng, để con bé nói.”
“Còn cần gì làm rõ nữa!” Bàn tay vừa tát xong của Tô Huệ run nhẹ, bà chỉ tay vào Chu Uẩn, giọng đầy giận dữ: “Chữ của con mẹ là người rõ nhất, con dám có tâm tư mờ ám với A Vực! Con có biết thân phận của các con là gì không!”
Chu Uẩn không nói một lời.
Giờ phút này cô không thể biện minh. Nhật ký là của cô, nội dung cũng là cô viết, cái tát này cô nhận, Tô Huệ không sai.
Dư Dĩnh đứng xem nãy giờ, lúc này mới lên tiếng hòa giải: “Phải rồi, Bá Sâm nói đúng, cứ để con bé giải thích xem, có khi chỉ là hiểu lầm?”
Tô Huệ hít sâu một hơi, cố ép lửa giận trong lòng xuống, mở trang cuối cùng của cuốn nhật ký ra, chỉ cho Chu Uẩn xem: “Con nhìn xem con đã viết cái gì đây!”
Chu Uẩn nhìn qua, cơ thể cứng lại như hóa đá.
[Giá mà Doanh Doanh và Chu Vực không đính hôn thì tốt biết mấy, như vậy mình mới có cơ hội, chỉ là không biết người nhà có phản đối không?]
Câu này, Chu Uẩn chưa từng viết, vậy mà lại xuất hiện một cách kỳ lạ ở trang cuối cùng, ngay sau đoạn nhật ký gần nhất.
Cô chưa bao giờ viết về bạn bè trong nhật ký, càng không thể gọi Doanh Doanh bằng cái tên thân mật hiếm khi dùng đến như thế.
Từ đầu đến cuối, nhật ký chỉ ghi lại chuyện giữa cô và Chu Vực, chưa từng nhắc đến người thứ ba. Đó là một kiểu giải tỏa cảm xúc, không gây tổn hại thực tế đến ai. Nhưng một khi bị phơi bày ra ánh sáng, sức sát thương là không thể xem thường.
Chu Uẩn không muốn bị mang tiếng xấu vô cớ, cầm lấy nhật ký, tỉ mỉ xem xét câu đó. Cô chắc chắn mình chưa từng viết, hơn nữa nét chữ tuy thoạt nhìn giống, nhưng vẫn có điểm khác với nét bút thường ngày của cô.
“Câu này con không viết.” Chu Uẩn nói thật: “Không phải nét chữ của con.”
Tô Huệ sững người, còn chưa kịp lên tiếng thì Dư Dĩnh đã bước đến bên cạnh, nhìn Chu Uẩn một lúc rồi rút cuốn nhật ký khỏi tay bà.
Vừa lật dở vài trang, Dư Dĩnh vừa dịu giọng: “Tiểu Uẩn, con còn nhỏ, có tình cảm với A Vực cũng không phải chuyện đáng xấu hổ. Dù sao cũng lớn lên cùng nhau, A Vực lại tài mạo song toàn, con có ý nghĩ ấy cũng dễ hiểu. Nhưng con có từng nghĩ tới thân phận con dâu nhà họ Chu không chỉ cần tình cảm, mà còn cần môn đăng hộ đối, không phải cứ gần nước thì được hưởng lộc không?”
“A Vực sau khi biết chuyện này đã chủ động gọi điện giải thích với Thiên Doanh rồi, đủ thấy thằng bé coi trọng chuyện liên hôn giữa nhà họ Chu và nhà họ Khương thế nào. Con làm vậy chẳng phải khiến nó khó xử sao?”
Trong đầu Chu Uẩn loạn cả lên, những lời Dư Dĩnh nói cô đều không nghe lọt, chỉ nghe rõ một câu Chu Vực đã gọi điện giải thích với Khương Thiên Doanh.
“Anh cháu từng nói anh ấy và Thiên Doanh không có gì, sao lại gọi điện giải thích được?”
Dư Dĩnh bật cười: “Con bé này đúng là chưa lớn thật. Hai đứa nó sắp đính hôn rồi, A Vực chưa nói với con là vì Thiên Doanh bảo tạm thời giữ kín, đợi khi định được ngày mới cho con biết.”
Thì ra… họ đã ở bên nhau lâu rồi. Mọi người đều biết, chỉ giấu mình cô.
-còn tiếp-