- 🏠 Home
- HE
- Hiện Đại
- Trò Chơi Ẩn Danh
- Chương 14.1: Hiểm nguy bủa vây
Trò Chơi Ẩn Danh
Chương 14.1: Hiểm nguy bủa vây
Chu Uẩn suýt nữa thì quên mất chuyện của Gia Liên.
Anh có thể bày ra một cái bẫy rồi ngồi chờ ngư ông đắc lợi, vậy thì càng giỏi việc trao đổi lợi ích.
Cô xoay người đối mặt với anh, khác với sự cảm ơn chân thành lúc trước, nét mặt giờ đây mang theo vài phần đề phòng: “Văn tổng có thể nói thử xem, nếu tôi làm được, nhất định sẽ cố hết sức.”
Anh hứng thú quan sát đôi mắt đầy đề phòng của Chu Uẩn: “Đi đến một nơi.”
Đúng lúc quan trọng lại giữ kín như bưng, trò này anh rất thành thạo.
Chu Uẩn không có lý do để từ chối, nợ ân tình vốn khó trả, huống hồ người cô nợ lại là một nhân vật khó chơi. Nếu từ chối, e là chưa kịp thấy mặt trời mọc ngày mai.
Chu Uẩn đi theo sau anh, rồi cùng anh lên xe.
Trên đường đi, hai người gần như không nói gì với nhau. Chu Uẩn không rõ lý do Văn Chú giữ im lặng, nhưng do chưa hiểu rõ tính cách anh, lại không đoán nổi tâm tư, nên cô cũng tự nhủ ít lời là hơn, ai biết lỡ buột miệng nói gì lại đắc tội với vị tổ tông này thì sao.
Trong lúc đang nhìn ra cửa sổ, đầu óc lơ đãng, Chu Uẩn chợt nhớ đến Trương Tấn Minh đã đi trước đó, bèn nhắn tin cho cậu ta. Nhưng tin nhắn như đá chìm đáy biển, mãi chẳng có hồi âm. Nếu không phải Bạch Đàm tình cờ gửi tin đến, cô còn tưởng điện thoại mình hết tiền, không thể gửi được tin nhắn.
Qua màn hình, Chu Uẩn cảm nhận rõ niềm vui khó kìm nén của Bạch Đàm, khiến khóe miệng nhếch lên, từng chữ đều mang tính hóng chuyện, từng câu đều đầy tò mò:
[Cậu với Văn tổng là thế nào? Tớ nghe Trương Tấn Minh nói hai người gặp phụ huynh rồi hả? Cậu dám dẫn anh ấy về gặp phụ huynh á?!]
Ba câu hỏi dồn dập khiến Chu Uẩn thở dài thườn thượt.
Trương Tấn Minh vốn không phải người thích rêu rao chuyện riêng tư, lời cậu nói ra phần lớn đều dựa trên sự thật. Bạch Đàm cũng giống vậy, đã hỏi thì nhắm đúng trọng tâm.
Chu Uẩn mím chặt môi, chẳng màng đến việc son môi có bị lem ra ngoài hay không, vội vàng nhắn tin giải thích với Bạch Đàm.
Cô sợ nếu chậm trễ, Bạch Đàm sẽ gọi điện thẳng đến, mà Văn Chú vẫn còn đang ngồi bên cạnh, đến lúc đó thì khó nói chuyện.
[Không có gì đâu, anh ấy chỉ tiện tay giúp chút chuyện.]
Nhưng điện thoại rung lên ngày càng dồn dập, âm thanh cũng càng lúc càng lớn.
[Giúp một tay mà gọi là gặp phụ huynh à?]
[Chu Uẩn tiểu thư, cậu đến Dung Thành một chuyến mà chơi tới bến ghê ha!]
[Khai thật đi, rốt cuộc hai người có quan hệ gì?!]
Chu Uẩn nhìn chằm chằm vào dòng tin cuối, ngón tay lơ lửng trên màn hình, do dự không biết phải nói thế nào để Bạch Đàm tin được. Sau vài giây suy nghĩ, cuối cùng cô cũng chuẩn bị nhấn gửi thì đúng lúc ấy, một lời mời gọi video hiện lên, và cô chẳng may chạm ngay vào nút màu xanh để nhận cuộc gọi.
Ngay lập tức, khuôn mặt tràn ngập niềm vui của Bạch Đàm phóng to gấp đôi xuất hiện trên màn hình.
Chu Uẩn còn chưa kịp nói mình đang ở trên xe Văn Chú thì Bạch Đàm đã tranh phần mở miệng trước, giọng nói phấn khích đến mức nghe không ra chất giọng thường ngày:
“Bé yêu, mau kể cho tớ nghe cậu với Văn tổng là thế nào đi?”
“Giờ hai người đang trong giai đoạn yêu đương phải không?”
“Chuyện từ bao giờ thế? Dám giấu tớ lâu vậy hả!”
“Hừ, tớ nói cho mà biết, chuyện này tớ không để yên đâu! Đã đến mức dẫn người ta về gặp phụ huynh rồi, vậy mà tớ còn phải nghe từ miệng người khác mới biết cậu có bồ!”
“Nhưng mà biết cậu với Văn tổng có quan hệ này, thì vụ Gia Liên đáng ra phải để cậu toàn quyền xử lý chứ! Mỹ nhân kế tung ra, Văn tổng cũng phải đầu hàng thôi!”
Lời của Bạch Đàm dồn dập như súng liên thanh, Chu Uẩn căn bản không chen được vào. Mà cái loa của điện thoại chẳng khác gì tự động bật truyền thanh, dù chưa bật loa ngoài, nhưng giọng lanh lảnh của Bạch Đàm có hiệu ứng khuếch đại tự thân, từng câu từng chữ vang vọng khắp xe, không sót chữ nào.
Chu Uẩn lo cô bạn mình còn tiếp tục “nói bậy nói bạ”, hình tượng tốt đẹp vốn đã ít ỏi trước mặt Văn Chú sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Cô vội giơ tay ra hiệu muốn người đầu dây bên kia ngừng ngay chuỗi chất vấn, hạ giọng:
“Bạch Đàm, thật ra mình…”
“Ôi trời má ơi!” Bạch Đàm đưa tay che miệng, ánh mắt lấp lánh vẻ mờ ám không cách nào giấu được, niềm vui sướиɠ hiện rõ trên từng đường nét:
“Cậu với Văn tổng cũng quá dữ dội rồi đấy! Kỹ thuật hôn của Văn tổng đúng là điêu luyện, gần như hôn trôi luôn cả son môi của cậu rồi đó!”
“……”
Xong rồi, Chu Uẩn hoàn toàn xong đời rồi.
Thể diện và danh dự của cô đều bị một người tên là Bạch Đàm đem ra… bóp nát không thương tiếc.
Cô không dám nhìn nét mặt của người đang ngồi ghế lái, vì mất mặt là cô, xấu hổ đến không dám gặp người ta… cũng là cô.
Chu Uẩn lòng như tro tàn, vội vàng ngắt cuộc gọi video, rồi nhanh chóng nhắn lại cho Bạch Đàm, nói rằng mình còn có việc phải xử lý, lát nữa sẽ gọi lại.
[Tớ hiểu tớ hiểu, hai người cứ tiếp tục nhé.]
Chu Uẩn nhìn dòng tin mới đến, tức đến tối sầm mặt. Hiểu cái gì mà hiểu! Hiểu cái đầu cậu á!
Cô khóa màn hình, rồi trong cơn bối rối, dùng mặt lưng điện thoại khẽ cọ lên vạt áo, hành động vô thức của một người khi rơi vào cảnh cạn lời, như thể làm vậy có thể xoa dịu áp lực trước mắt.
“Văn tổng, thật ra tôi…”
Cô còn chưa nói hết câu thì xe gặp đèn đỏ, từ từ dừng lại. Bảy mươi giây chờ đèn, giống như một bản án tử hình vô hình giáng xuống người Chu Uẩn.
Bình thường ba mươi giây thôi cũng đủ khó chịu, giờ gặp đúng lúc nhạy cảm thế này lại là bảy mươi giây, chẳng lẽ ông trời bắt cô phải diễn một màn độc thoại xuất sắc trong thời gian đó, vừa hài hước vừa có chiều sâu, để giải thích từng câu nói trong đoạn video call mà câu nào cũng mang tính “hủy diệt”?
Chu Uẩn khẽ hắng giọng: “Văn…”
Còn chưa kịp thốt ra hết câu, cô liền cảm thấy cằm mình bị khống chế, một ngón tay lạnh ấm vừa phải đặt lên dưới cằm cô, nhẹ nhàng nâng lên, khiến gương mặt cô bị kéo lại gần anh, để anh có thể nhìn cho rõ.
Ánh mắt anh giờ không còn sự lạnh lùng sắc bén như trong nhà hàng nữa, đôi mắt dài hẹp ấy giờ đây ánh lên sự mập mờ khó đoán, chăm chú nhìn vào vệt son môi bị lem của cô.
Đầu ngón tay lướt qua môi cô, mang theo chút sắc đỏ mờ mờ dính lên ngón tay. Anh khẽ cười, trêu chọc: “Cuộc gọi video đến cũng đúng lúc ghê.”
Chu Uẩn nghe ra ẩn ý trong lời nói ấy, khẽ nghiêng đầu, cố gắng thoát khỏi sự khống chế từ tay anh nhưng vô ích, cuối cùng chỉ đành nhẫn nhịn, cố gắng giải thích:
“Chỉ là ngoài ý muốn… tôi không có ý định giở chiêu gì với anh.”
Ánh mắt anh đảo qua đôi môi đang mím lại của cô, hồng nhạt mềm mại. Ánh sáng từ kính chắn gió chiếu rọi vào, như cố ý tôn thêm sắc môi căng mọng ấy khiến khung cảnh im lặng trong xe bỗng như sinh ra một cảm giác mê hoặc khó nói thành lời.
Văn Chú đột ngột giữ chặt sau gáy kéo người cô lại gần mà không hề báo trước. Đôi mắt sắc lạnh của anh khóa chặt lấy ánh mắt hơi hoảng loạn của cô, như thợ săn giương súng ngắm bắn, còn cô chính là con mồi bị khóa chặt trong tầm ngắm, không cách nào thoát được.
“Cho cô một cơ hội cuối cùng, người ở Tứ Kỳ Sơn năm đó có phải là cô không?”
Bụi trong khoang xe lơ lửng giữa không trung, càng yên tĩnh lại càng nhìn rõ, nhẹ nhàng lay động, rơi xuống lớp lông tơ trên làn da được ánh sáng ngược hắt vào. Chu Uẩn cảm thấy một chút ngứa ngáy mơ hồ đang nhảy nhót trên vùng da lộ ra, khiến tim cô đập loạn không kiểm soát nổi, nhưng lại không tìm được điểm bắt đầu.
-còn tiếp-
- 🏠 Home
- HE
- Hiện Đại
- Trò Chơi Ẩn Danh
- Chương 14.1: Hiểm nguy bủa vây