Chương 11.1: Bữa tiệc gia đình

Địa điểm buổi tiệc được tổ chức tại một trong những nhà hàng hàng đầu ở Túc Nguyên, chuyên phục vụ các món ăn miền Nam, rất được ưa chuộng tại đây. Để có chỗ, cần đặt trước ít nhất một tháng.

Chu Uẩn tháo dây an toàn, nhìn qua cửa sổ xe thấy bãi đỗ xe gần như kín chỗ. Không muốn vì chuyện của mình mà làm phiền Văn Chú quá nhiều, cô chủ động nói: “Văn tổng, cảm ơn anh đã đưa tôi đến đây.”

Cô thử mở cửa xe, nhưng không được, bèn quay lại nhìn anh.

Văn Chú ngược lại tỏ ra khá quan tâm: “Mặc bộ này đi à?”

“Hả?” Chu Uẩn cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người, quả thực có phần phong cách công sở: “Hôm nay tôi không phải nhân vật chính, chắc chẳng ai để ý đâu.”

“Trong điện thoại chẳng phải cô nói giỏi lắm sao?” Văn Chú nhìn cô, không mấy tán thưởng bộ đồ cô đang mặc: “Với bộ đồ này, tối nay cô chỉ có thể làm nền thôi. Cô chịu được à?”

Lời của Khương Thiên Doanh trong điện thoại vẫn còn văng vẳng bên tai. Chu Uẩn cũng không phải dạng vừa, đã nói dối rằng mình có bạn trai. Hình tượng của Trương Tân Minh khá tốt, tuy so với khí chất và ngoại hình của Chu Vực thì có phần kém hơn, nhưng lại là kiểu mà các bậc trưởng bối yêu thích. Chu Uẩn biết rõ điều này, nên mới chủ động liên lạc với Trương Tân Minh.

Có lẽ nhờ sự hỗ trợ của cậu ấy, sự “quan tâm” của Chu Bá Sâm và Tô Huệ dành cho cô mới giảm đôi chút được. Khương Thiên Doanh cũng không đến mức cách vài ngày lại nổi điên, như vậy sẽ tốt cho tất cả mọi người.

Chu Uẩn suy nghĩ kỹ càng: “Tôi không muốn kéo thêm phiền phức.”

Lời vừa dứt, âm thanh mở khóa cửa xe vang lên bên tai. Tính cách của Văn Chú là vậy, nói một lần sẽ không lặp lại lần hai. Nghe hay không là tùy, anh tuyệt đối không ép buộc.

Chu Uẩn bước xuống xe, trên đường đi vào cửa chính nhà hàng thì tình cờ gặp Trương Tân Minh. Thấy cậu ta hôm nay có phong cách hoàn toàn khác so với thường ngày, cô không tiếc lời khen: “Em mặc thế này trông rất đẹp trai."

“Hả?” Trương Tân Minh cúi đầu khẽ cử động đôi giày, có chút ngượng ngùng. “Em còn sợ mình mặc chưa đủ trang trọng.”

“Đã rất trang trọng rồi.” Chu Uẩn sợ cậu căng thẳng, dịu giọng an ủi: “Chỉ là một bữa tiệc gia đình bình thường thôi, có lẽ chúng ta chỉ cần xuất hiện một chút là có thể đi rồi.”

Trương Tân Minh gật đầu: “Thời gian ngắn là tốt nhất, em sợ càng ở lâu càng dễ lộ. Chị Uẩn, chị có dặn dò gì không? Để em ghi nhớ trước, đến lúc gia đình chị hỏi, em cũng biết cách trả lời.”

Chu Uẩn rất cảm kích vì Trương Tân Minh đã đến, không muốn gây thêm áp lực cho cậu, cô chỉ nói sơ qua về quá trình hai người quen biết, thời gian hẹn hò, và một số dự định tương lai có thể bị hỏi đến.

Trương Tân Minh lắng nghe chăm chú, xung quanh khá ồn ào, cậu vô thức nghiêng người gần Chu Uẩn hơn để nghe rõ hơn.

Người đàn ông cao lớn, cô gái đứng bên cạnh trông càng thêm nhỏ nhắn, từ xa nhìn lại, họ như một cặp rất xứng đôi.

Khương Thiên Doanh là người đầu tiên phát hiện ra cặp đôi đứng kề vai sát cánh trước cửa nhà hàng, cố ý lên tiếng: “Ơ? Kia có phải là Tiểu Uẩn không?”

Nghe cô ta nói, nhà họ Chu vừa bước xuống từ xe lần lượt nhìn theo hướng tay cô chỉ, xác nhận đó đúng là bóng lưng của Chu Uẩn.

Dư Dĩnh nhân cơ hội nói thêm: “Tiểu Uẩn đã có bạn trai rồi à? Tô Huệ, chị biết chuyện này không?”

Việc Chu Uẩn có bạn trai, đây là lần đầu tiên cả nhà họ Chu nghe nói. Tô Huệ đưa mắt nhìn Chu Bá Sâm, hai người ăn ý thống nhất cách trả lời:

Tô Huệ lên tiếng trước: “Con cái lớn rồi, chuyện này nó chưa nói với tôi. Lát nữa tôi phải hỏi cho rõ.”

Chu Bá Sâm phụ họa: “Bọn trẻ bây giờ không giống thời chúng ta, chúng nó thích yêu đương tự do, phụ huynh như chúng ta luôn là người biết cuối cùng.”

Hai vợ chồng kẻ tung người hứng, Dư Dĩnh không tiện nói thêm, lén trao đổi ánh mắt với con gái.

Khương Thiên Doanh chủ động khoác tay Chu Vực, làm nũng như không có ai bên cạnh:

“Chuyện tiểu Uẩn có bạn trai, có phải anh đã biết từ lâu rồi, còn giúp cô ấy giấu bác Chu đúng không?”

Chu Vực nhìn tay cô ta, mặt không để lộ cảm xúc rút tay ra, ánh mắt chậm rãi dừng lại ở bóng lưng hai người đứng sóng vai trước cửa nhà hàng.

Anh giấu cảm xúc rất tốt, trả lời không chút sơ hở: “Nếu tôi biết, tôi sẽ không giấu cô.”

Nụ cười trên môi Khương Thiên Doanh khựng lại, nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm như màn đêm của Chu Vực, lòng cô ta không khỏi hoảng loạn. Chỉ mình cô ta hiểu, ánh mắt ấy ngoài sự cảnh cáo ra thì chẳng mang ý nghĩa gì khác.

Dư Dĩnh kéo Tô Huệ thì thầm: “Tôi thấy Thiên Doanh và A Vực ngày càng thân thiết, hay là chọn ngày định hôn lễ cho hai đứa đi?”

Người làm mẹ hiểu con không ai bằng, Tô Huệ tuy không rõ tình hình riêng tư giữa Chu Vực và Khương Thiên Doanh ra sao, nhưng chỉ nhìn vẻ mặt lạnh lùng kia, nói đến chuyện định hôn lễ e là còn xa vời vợi.

Bà biết rõ tính cách của con trai mình: có chính kiến, làm việc theo nguyên tắc riêng. Nếu thông báo rằng hôn lễ sẽ được định vào ngày tháng năm nào đó, kết quả chỉ có một: bữa tiệc tối nay sẽ biến thành bữa cơm chia tay.

Phía trước, hai bóng người đang bận rộn đối đáp kịch bản không hề hay biết đám đông phía sau đang dần tiến đến gần.

Trương Tân Minh vì căng thẳng, không biết đã chỉnh sửa cà vạt lần thứ mấy nhưng cảm giác thoải mái thì không thấy, chỉ thấy cổ bị siết càng ngày càng khó chịu.

Chu Uẩn để ý thấy cậu loay hoay chỉnh cà vạt mãi, bật cười: “Em cứ tiếp tục thế này chắc không thở nổi mất.”

“Hả?” Cậu cố kéo cà vạt ra, nhưng lại thất bại. Cà vạt như biến thành nút chết, không tháo được cũng chẳng gỡ ra nổi.

Càng gấp gáp, sai lầm càng nhiều. Chu Uẩn thấy cậu lo lắng đến mức trán lấm tấm mồ hôi, mặt đỏ bừng trông khổ sở, bèn đưa tay chạm vào tay áo cậu để ngăn lại: “Để chị giúp.”

Trương Tân Minh sững người, ngượng ngùng vì lỗi của mình, nhưng cũng hiểu nếu từ chối lúc này chỉ càng khiến bản thân thêm xấu hổ. “Làm… làm phiền chị.”

Chu Uẩn đưa tay kiểm tra nút thắt của cà vạt. Sức tay đàn ông mạnh, chỉ tùy tiện kéo vài cái, nút thắt vốn lỏng lẻo giờ như dính chặt bởi keo, càng dùng sức càng siết chặt.

Chu Uẩn cố gắng tháo nút thắt cho cậu, lần đầu tiên móng tay suýt chạm vào cằm Trương Tân Minh, cô áy náy nói: “Em cúi xuống một chút.”

“Ồ, vâng ạ.” Trương Tân Minh trông như học sinh lần đầu nói chuyện với giáo viên, lúng túng, chưa quen, ánh mắt nhìn sang chỗ khác, nhiệt độ trên mặt cứ tăng dần từng chút.

Trong lúc bận rộn, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần. Dù chỉ là đang giúp đỡ, nhưng từ xa nhìn lại, trông họ chẳng khác gì một cặp đôi đang say đắm hôn nhau giữa chốn đông người.

Khương Thiên Doanh giả vờ ngạc nhiên: “Thật không ngờ Tiểu Uẩn và bạn trai cậu ấy tình cảm thế, đúng là thời kỳ yêu đương nồng nhiệt.”

Dư Dĩnh đóng vai kẻ xấu: “Nhưng vẫn nên chú ý một chút chứ, giữa nơi công cộng mà kéo kéo lôi lôi, trông không được đẹp mắt cho lắm.”

Bà ta chỉ thiếu nước nói thẳng với Tô Huệ rằng nhà họ Chu dạy dỗ có phần thiếu sót, nhìn cô gái được họ nuôi dạy hành xử chẳng ra quy củ, thêm chút gió cạnh tranh.

Chu Bá Sâm nhận được ánh mắt ra hiệu của Tô Huệ, trầm giọng gọi: “Tiểu Uẩn!”

Cà vạt cuối cùng cũng được nới ra. Chu Uẩn nghe thấy giọng nói quen thuộc phía sau, khẽ nhắc Trương Tân Minh: “Gia đình chị đến rồi.”

Trương Tân Minh nhanh chóng thắt lại cà vạt, nở nụ cười đứng bên cạnh Chu Uẩn, chờ nhà họ Chu tiến đến để chào hỏi.

Trong đám người không thấy bóng dáng Khương Nghiêm Bân, hoặc là ông ta về công ty để họp khẩn cấp, hoặc là sẽ đến muộn.

Chu Uẩn nghiêng về khả năng sau hơn.

Trương Tân Minh chủ động giới thiệu: “Cháu chào hai bác. Cháu là Trương Tân Minh, là… bạn trai của Chu Uẩn.”

Vợ chồng nhà họ Chu là những người từng trải, hiểu rõ phép tắc, đối mặt với lời chào của Trương Tân Minh, Chu Bá Sâm gật đầu đáp lại, còn Tô Huệ nở nụ cười nhạt: “Chào cháu.”

Trương Tân Minh chưa từng gặp Chu Vực, nhưng đã nghe nói Chu Uẩn có một người anh trai, một người tài năng xuất chúng, ngoại hình nổi bật, được không ít cô gái trong công ty thầm mến, thậm chí còn gọi đùa là “bạn trai quốc dân”.

Vì phép lịch sự, Trương Tân Minh giữ thái độ không để Chu Uẩn mất mặt hay bị hiểu lầm là nhút nhát, thoải mái đưa tay chào hỏi: “Chào anh, anh Chu.

Chu Vực đã đến cửa hàng để thay bộ vest được may đo riêng từ tháng trước vì Tô Huệ cứ càm ràm mãi. Khí chất bẩm sinh của anh, dù đứng ở góc khuất nhất trong đám đông, vẫn nổi bật như hạc giữa bầy gà.

Bộ vest xám đậm thẳng thớm, quý phái càng tôn lên vẻ cao quý của anh ta. Hai năm không gặp, thời gian dường như không để lại dấu vết hối thúc trên gương mặt tuấn tú của anh.

Từng lời nói, hành động, thậm chí ánh mắt và thần thái của anh ta vẫn chẳng khác mấy so với ký ức của Chu Uẩn.

Nho nhã, lịch lãm, và một sự xa cách.

Rõ ràng chỉ mới hai năm không gặp nhưng lúc này Chu Uẩn lại cảm thấy một chút xa lạ khó diễn tả.

Cô không chủ động chào hỏi như trước đây, chỉ khẽ gọi mọi người trong gia đình, ánh mắt lướt qua từng người, từ Chu Bá Sâm đến Tô Huệ, cuối cùng dừng lại ở Chu Vực, với giọng điệu nhàn nhạt:

“Anh.”

-còn tiếp-