Tình hình hiện tại rõ ràng là Văn Chú tuy ngoài miệng không bênh vực, nhưng hành động lại thiên vị rành rành. Nếu còn cố tình nhắm vào Chu Uẩn nữa thì lát nữa e là chuyện chính khó bàn. Chi bằng biết điều một chút.
Khương Nghiêm Bân vốn là người biết nhìn thời thế, chủ động chuyển hướng:
“Văn Chú à, chuyện Hạo Lợi ký kết với Thịnh Hoằng chú thấy thôi đi là được. Làm ăn không thành thì vẫn còn tình nghĩa, nếu vì chuyện này mà hai công ty chúng ta xích mích, thì sau này tôi gặp cha cậu cũng khó xử, huống hồ...”
Văn Chú ngắt lời, giọng trầm hẳn:
“Khương tổng, ông vẫn chưa đặt mình đúng vị trí. Ngay từ đầu là Hạo Lợi ăn cắp thành quả của người khác, suýt chút nữa khiến danh tiếng Thịnh Hoằng bị hủy hoại. Có điều, nể mặt ông nói từng quen biết người kia, tôi cũng không muốn làm ông khó xử. Hạo Lợi xin lỗi Gia Liên, chuyện này coi như bỏ qua.”
Chu Uẩn ngẩn người.
Cô không ngờ Văn Chú lại đứng về phía Gia Liên. Cô cứ tưởng anh sẽ giữ lập trường trung lập, chờ hai bên đưa ra đầy đủ bằng chứng rồi mới đưa ra kết luận.
Mặt mũi lẫn thể diện của Khương Nghiêm Bân đều mất sạch. Ông ta chịu khó đích thân đến đây, vốn mong Văn Chú nể mặt cha ông ta mà xuống nước. Ai ngờ sự tình thay đổi quá nhanh, hoàn toàn không đoán trước được, hóa ra mối quan hệ cha con nhà họ Văn tệ hơn lời đồn rất nhiều.
Ông ta im lặng, nhưng Văn Chú thừa biết ông đang tính toán gì. Anh giơ tay ra hiệu, Tống Diễm bèn đặt một chiếc điện thoại lên bàn họp, ngay tầm với của Khương Nghiêm Bân.
“Chiếc điện thoại này có thể kết nối thẳng đến số riêng của lão già nhà tôi. Nếu Khương tổng thấy sắp xếp của tôi có vấn đề, cứ gọi đi.”
Văn Chú liếc đồng hồ, nhàn nhạt nói tiếp: “Một phút.”
Lần đầu tiên Chu Uẩn thấy sắc mặt Khương Nghiêm Bân khó coi đến vậy.
Cô ở nhà họ Chu bao lâu nay, thường xuyên nghe Chu Bá Sâm nhắc đến Khương Nghiêm Bân, lúc nào cũng là những lời khen ngợi hết mực. Hơn nữa, nhà họ Khương cũng có dính dáng đến giới chính trị, nên dù hành xử có đôi phần quá đà, cũng chẳng ai dám lên tiếng.
Nói thẳng ra là: có thế lực, mạnh mẽ, chưa từng chịu thiệt.
Một phút đồng hồ mà như dài cả thế kỷ trong phòng họp yên ắng.
Lựa chọn của Khương Nghiêm Bân sẽ quyết định rốt cuộc chuyện này là bị làm ầm lên, hay âm thầm dẹp bỏ.
Bạch Đàm khoanh tay trước ngực, lòng bàn tay rịn mồ hôi ướt lạnh, dinh dính khó chịu.
Với cương vị là giám đốc, cô phải có trách nhiệm với nhân viên dưới trướng. Kết quả nghiên cứu mà Tần Phóng vất vả cả năm trời, lại suýt nữa bị người khác cướp mất, nếu để chuyện đó xảy ra, thì cô chính là một người lãnh đạo thất bại, không cần tìm lý do gì biện hộ.
Chu Uẩn thấy cô căng thẳng, khẽ giơ tay chạm nhẹ vào khuỷu tay cô, mấp máy môi ra hiệu: Không sao đâu.
Bạch Đàm gắng gượng nở một nụ cười, trong lòng thì vẫn chẳng yên. Cô không muốn người khác lo lắng cho mình, nên chỉ có thể gật đầu đáp lại Chu Uẩn bằng một tín hiệu giả rằng: Tớ ổn.
Hết một phút.
Khương Nghiêm Bân không hề nhấc điện thoại trên bàn, cũng không xin lỗi Bạch Đàm.
Ông ta nhìn chằm chằm Văn Chú, nghiến răng nhả từng chữ: “Chuyện này tôi sẽ để người phụ trách sang Gia Liên chính thức xin lỗi. Là lỗi của Hạo Lợi, hợp đồng sẽ không ký nữa. Dự án này chính thức hủy bỏ.”
Dù Chu Uẩn không làm bên nghiên cứu sản phẩm, nhưng cách xử lý của Khương Nghiêm Bân cũng có thể coi là hợp tình hợp lý, ít nhất là bảo đảm đội ngũ phát triển của Hạo Lợi sẽ chấm dứt với dự án này, không có chuyện đổi tên rồi quay lại tranh chấp nữa.
“Cô thấy hài lòng chưa?”
Lời của Văn Chú kéo cô khỏi dòng suy nghĩ. Chu Uẩn “ừm” một tiếng theo phản xạ, giọng hơi cao, còn mang theo chút nghi hoặc.
Anh hỏi cô có hài lòng không làm gì? Câu này... nghe sao mà ám muội thế. Như thể giữa họ có mối liên kết thân mật nào đó, còn mọi thứ anh làm đều là vì cô.
Nhưng trực giác lại mách bảo cô, Văn Chú là thương nhân, không có lợi thì chẳng làm. Anh ta sẽ không tự dưng đứng về phía Gia Liên, lại càng không muốn bị kéo vào tin đồn cùng cô.
Thế nên, Chu Uẩn quay đầu, đem câu hỏi ấy đẩy về phía người xứng đáng hơn: “Văn tổng, phải hỏi cậu ấy có hài lòng không mới đúng.”
Bạch Đàm nhân tín hiệu giải vây, dịu giọng đáp: “Cách xử lý của Văn tổng rất thỏa đáng. Tôi xin cảm ơn trước.”
Văn Chú chẳng buồn để tâm đến lời cảm ơn có phần tâng bốc của Bạch Đàm, chỉ lật nhẹ bức vẽ tay mình vừa hoàn thành, đẩy về phía Khương Nghiêm Bân:
“Thấy Khương tổng nói ba câu không rời ông ta, nên đặc biệt vẽ tặng một bức. Nhớ mang về thờ cho tử tế.”
Khương Nghiêm Bân cúi đầu nhìn, chỉ một cái nhìn thôi, cả người đã run lên vì giận.
Trong tranh là cảnh Văn Trọng và ông ta ngồi trên ghế sofa uống rượu, xung quanh còn có vài cô gái vây quanh. Đám phụ nữ được vẽ qua loa, chỉ dùng mái tóc dài và dáng lưng làm đặc tả, bên cạnh còn ghi rõ tên khách sạn.
Nhưng hai người đàn ông trong tranh là ông ta và Văn Trọng thì lại rõ nét đến mức không thể lầm lẫn.
Thằng nhóc này so với cha nó, tâm cơ còn sâu hơn vài phần. Đây rõ ràng là lời nhắc nhở cuối cùng: nếu rời khỏi cánh cửa Thịnh Hoằng mà Hạo Lợi còn dám giở trò, thì bức tranh này sẽ “hóa thật”, xuất hiện ngay trang nhất các tờ báo ngày hôm sau.
Lần này Khương Nghiêm Bân đúng là đã coi thường đối thủ. Cứ tưởng người cùng giới sẽ nể mặt nhau đôi chút, nào ngờ Văn Chú chẳng cho ông ta nửa điểm thể diện.
Mang theo bức tranh nóng tay nóng mặt kia rời đi, Khương Nghiêm Bân đưa mắt ra hiệu với thư ký, người kia lập tức hiểu ý, viện cớ rút lui. May mà vẫn giữ được chút thể diện, xem như không đến mức quá khó coi.
Hạo Lợi đã đích thân cam kết, sự việc xem như có kết quả.Trong lòng Bạch Đàm vô cùng cảm kích Văn Chú, quả nhiên có người như anh đứng ra xử lý, hiệu quả gấp mười lần.
“Văn tổng, chuyện hôm nay…”
“Cô là Bạch Đàm đúng không?” Văn Chú vừa cúi đầu nghịch bút máy, vừa hờ hững nói: “Tôi còn chút chuyện muốn nói riêng với bạn cô.”
Lời tiễn khách không chút che giấu.
Bạch Đàm nghe rõ, biết điều không nán lại. Trước khi rời đi còn đưa mắt ra hiệu với nhân viên, để Chu Uẩn lại “một mình chịu trận”.
Cô quay đầu cười gượng với bạn, ánh mắt xin lỗi vì đã “bán đứng”, rồi dẫn cả nhóm nhanh chóng rút khỏi phòng họp.
Tống Diễm cũng ra ngoài theo, còn cẩn thận đóng cửa lại.
Căn phòng rộng rãi bỗng chốc chỉ còn hai người. Cảm giác như nhiệt độ trong phòng cũng giảm theo bước chân của từng người ra ngoài, lạnh đến mức khiến người ta nổi da gà.
Chu Uẩn theo phản xạ giơ tay vuốt nhẹ tay áo, muốn xua đi chút lạnh lẽo.
Cô vẫn chưa rõ tại sao Văn Chú lại giữ mình ở lại. Chuyện hôm nay nhờ anh mà giải quyết thuận lợi, nói thế nào cũng xem như cô nợ anh một ân tình.
Chu Uẩn cắn nhẹ vào trong má, suy nghĩ vài giây rồi nhẹ giọng mở lời: “Chuyện hôm nay, thật sự cảm ơn Văn tổng.”
Văn Chú ngừng xoay bút, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt có chút hứng thú như đang thưởng thức tranh quý:
“Trước đây, chúng ta… từng gặp chưa?”
Lông mi Chu Uẩn hơi cụp xuống, trả lời không hề ngập ngừng: “Chưa từng.”
“Vậy sao?”
“Vâng. Với thân phận của tôi, khả năng gặp được Văn tổng là rất nhỏ.”
Lần đầu tiên cô gặp Văn Chú, là ba năm trước.
Khi đó, anh được người ta vây quanh hộ tống tiến vào.
Đa phần những gì cô biết về anh cũng chỉ đến từ những lời đồn đại: lạnh lùng, thân phận cao quý, hành xử theo nguyên tắc riêng, kiểu người muốn đi ngang thì chẳng ai dám cản… vân vân.
Tóm lại, là một nhân vật cực kỳ khó đối phó.
Ba năm trôi qua, Chu Uẩn vẫn nhớ rất rõ ấn tượng đầu tiên của mình về Văn Chú, khi anh bước xuống bậc thềm, ánh mắt đảo qua đám người xung quanh, phủ lên một tầng khinh miệt mỏng nhẹ mà rõ rệt.
Có lẽ chính cái nhìn đó quá chói mắt, khiến sau này dù có cố đến mấy, cô cũng chỉ muốn thắng anh một lần bằng được.
Cơn gió lạnh lẽo tạt thẳng vào mặt, không chút lưu tình, thổi đến mức da dẻ cũng tê dại cứng đờ.
Cô từ đường tắt lao ra, bánh xe ma sát quét lên tia lửa tóe sáng thành một vòng cung, âm thanh rền vang đến mức không nghe thấy nổi tiếng người bên cạnh. Qua tấm kính trong của mũ bảo hiểm, cô nghiêng đầu một cách khıêυ khí©h, không nói lời nào mà lại khiến người ta nghẹt thở hơn cả ngôn từ.
Cô thắng trận đua ngày hôm đó, phá vỡ kỷ lục bất bại của một người, và chính sự xuất hiện ấy đã khiến cả trường đua sững sờ.
Lúc này, Văn Chú chống tay vào thành ghế đứng dậy. Thân hình cao lớn thẳng tắp gần như bao phủ lấy cô. Mỗi bước chân anh tiến lại, dáng vẻ thong thả mà dứt khoát, ánh mắt sâu không lường nổi dừng lại trên người cô không rời:
“Đã từng đến Tứ Kỳ Sơn chưa?”
-còn tiếp-