Lời vừa dứt, trừ Bạch Đàm và Tống Diễm ra, những người còn lại đều nhìn Chu Uẩn bằng ánh mắt kỳ quái. Cô chẳng phải nhân viên của hai công ty, cũng không thuộc tập đoàn Thịnh Hoằng, sự xuất hiện ở đây quả thật không hợp lý chút nào.
Bạch Đàm định lên tiếng thay cô, nhưng Chu Uẩn đã đưa tay khẽ nắm lấy cánh tay cô ấy, lắc đầu nhẹ, ra hiệu đừng nói gì.
Đợi Bạch Đàm nuốt lại lời định nói, cô điềm đạm giải thích lý do mình có mặt tại đây, không cao ngạo cũng không thấp kém:
“Quả thực Văn Tổng tổng không mời tôi, là tôi chủ động liên hệ với trợ lý Tống, thông báo với anh ấy về việc sản phẩm nghiên cứu của Hạo Lợi có dấu hiệu xâm phạm thành quả của người khác.”
Câu này chính là điều Khương Nghiêm Bân đang chờ. Có lý do hợp tình, ông ta sẽ có quyền lên tiếng. Vì chuyện của con gái, ông ta đã sớm xem đứa con nuôi nhà họ Chu là cô như kẻ thù, nay còn dám ngang nhiên thừa nhận không mời mà đến, rõ ràng là đang đòi ăn đòn.
“Bá Sâm và Tô Huệ cưng chiều cô là vì nể tình cha cô từng hy sinh cứu người. Ân tình lớn mấy, nuôi dưỡng cô ngần ấy năm cũng đã trả đủ rồi. Những năm qua cô ăn ngon mặc đẹp, học ở trường Thục Uyển danh tiếng, còn có xe riêng đưa đón, có gì không vượt xa người bình thường?”
Khương Nghiêm Bân liếc cô một cái, lạnh giọng hừ một tiếng: “Không mông cô biết ơn, nhưng bản thân cũng đừng làm chuyện đê tiện. Cô đang giúp Gia Liên hay là cố tình trả đũa Thiên Doanh, trả đũa nhà họ Khương chúng tôi, suýt chút nữa hỏng luôn chuyện tốt của cô?”
Trong phòng còn nhiều người, mối quan hệ giữa Bạch Đàm và Chu Uẩn, những ai thân thiết đều biết, không có gì phải giấu. Nhưng với những nhân viên không thuộc nội bộ như ba người còn lại của Gia Liên, lời lẽ của Khương Nghiêm Bân chẳng khác gì một chiếc chìa khóa mở ra chiếc hộp Pandora, ai dám nhận lấy là đồng nghĩa với việc sẵn sàng mở ra và giải phóng hết sự xấu xa bên trong.
Phía Gia Liên đến bốn người: Tần Phóng vốn lạnh lùng, chẳng thích xen vào chuyện người khác; Trương Tấn Minh EQ cao, lúc cần thì biết phân biệt rõ phải trái; người còn lại là nữ nhân viên tên Tưởng Lam, phụ trách sắp xếp tư liệu phòng làm việc, tính cách trầm lặng, không phải người thích hóng chuyện.
Một đội ngũ muốn thành công, ngoài năng lực và sản phẩm, còn cần một cơ cấu nhân sự phù hợp. Vì thế Viên Lợi đã cố tình nhờ người liên lạc với thư ký của Khương Nghiêm Bân. Có ông ta ra mặt, anh ta cũng có chỗ dựa tinh thần.
Bầu không khí có gượng gạo thì đã sao? Anh ta chỉ cần làm người hòa giải, miễn không phải đối tượng bị nhắm tới là được.
“Khương tổng, ông vừa nói em ấy muốn trả đũa nhà họ Khương là ý gì?” Viên Lợi mượn cớ chuyển đề tài: “Chẳng lẽ ý ông là em ấy cố tình gây chuyện để Hạo Lợi thất bại trong việc ký hợp đồng?”
Nhắc đến chuyện đó, sắc mặt Khương Nghiêm Bân càng lạnh, ánh mắt nhìn Chu Uẩn chẳng khác nào muốn ăn tươi nuốt sống, quét cô một cái sắc lẹm:
“Mấy chuyện dơ bẩn cô ta làm, nói ra chỉ tổ bôi nhọ thanh danh nhà họ Chu bao năm qua. Đúng là thứ vong ân bội nghĩa!”
“Vậy còn em ấy thì…”
“Tôi vong ân bội nghĩa, vậy Khương Thiên Doanh là gì?” Chu Uẩn vượt qua Bạch Đàm, tiến thẳng đến trước mặt Khương Nghiêm Bân, đứng vững.
Dù cô thấp hơn chút vì chênh lệch chiều cao, khí thế lại không hề thua kém: “Là kẻ ăn cắp, phản bội sau lưng bạn bè chăng?”
Lời vừa dứt, mấy người trong nhóm Gia Liên đồng loạt nhìn về phía Khương Nghiêm Bân, ánh mắt mang theo chất vấn. Tưởng Lam là người đầu tiên cất tiếng:
“Không thể nào. Tôi nghĩ một doanh nhân thành đạt như Giám đốc Giang, hẳn phải nghiêm khắc trong việc dạy dỗ con cái, sao lại để xảy ra chuyện trộm cắp như thế?”
Bạch Đàm từ bên cạnh thêm dầu vào lửa:
“Cũng chẳng thể nói thế được, hạt giống hỏng không phân biệt giai tầng và gia thế. Càng giàu, thủ đoạn càng dơ, trò không ra gì lại càng nhiều.”
Miệng phụ nữ giống như lưỡi dao bôi mật, nghe thì ngọt, nhưng chạm vào là đứt tay. Mà nếu nói thẳng ra thì lại như tên độc đã ngâm trong thuốc, dù kiên nhẫn tới mấy, nghe xong cũng khó mà không nổi giận.
Bên cạnh Khương Nghiêm Bân từ trước tới nay toàn là kẻ nịnh hót, chưa từng có ai dám châm chọc bóng gió ngay trước mặt ông ta.
Gương mặt già nua sầm lại, ánh mắt hung tợn chuyển sang nhìn mấy người kia:
“Nếu các người biết cô ta đã làm những chuyện ghê tởm thế nào, chắc chắn sẽ không bênh vực đâu. Tôi khuyên mấy người trẻ các cô nên mở mắt nhìn cho kỹ, bên ngoài thì tốt mà bên trong thối rữa, ai biết được sau lưng sẽ giở trò gì để hại người.”
Chu Uẩn đã nhẫn nhịn ông ta đủ lâu. Hai năm trước, đúng là cô có lỗi, bị chửi bị mắng cũng đáng. Nhưng bây giờ, cô chỉ muốn giúp Bạch Đàm, giúp bạn mình một tay, vậy mà vẫn bị lôi chuyện cũ ra bêu rếu giữa chốn đông người, cô nhịn đủ rồi.
“Im đi!” Chu Uẩn lần đầu nổi giận, giọng đầy phẫn nộ:
“Không có nhà họ Chu, cha tôi đã không chết. Nếu ông ấy còn sống, tôi vẫn sống vô lo vô nghĩ như thường! Còn cái gọi là trường danh tiếng, vào bằng cửa sau mới là sở trường của nhà họ Khương các người! Tôi thì tự thi, điểm số cao, đường đường chính chính mà vào!
Thay vì nói đông nói tây để đánh lạc hướng, chi bằng lo giải quyết chuyện Hạo Lợi ăn cắp sản phẩm của người khác, bị phát hiện rồi còn không chịu nhận, khiến ông phải mặt dày đến đây xin xỏ lớp trẻ, chẳng phải chuyện này còn mất mặt hơn sao?”
Từng chữ như dao đâm thẳng vào tim. Dù đã quen với Chu Uẩn như Bạch Đàm cũng cảm thấy bàng hoàng, cô chưa từng thấy Chu Uẩn nói năng dứt khoát như thế bao giờ.
Cái vẻ điềm tĩnh đối phó với tình huống nguy cấp ngày xưa dường như đã biến mất, thay vào đó là một con người hoàn toàn khác đang bùng nổ.
Khương Nghiêm Bân dù nghĩ đi nghĩ lại cũng không ngờ cô ta dám cãi lại, lại còn miệng lưỡi sắc bén đến vậy, đặc biệt là câu cuối cùng, giống như cái tát giáng thẳng vào mặt ông ta. Mặt dày? Ông ta đường đường là Khương tổng đấy!
Không khí im lặng dần lan ra khắp phòng họp. Văn Chú vẫn bất động, người khác lại càng không dám hé lời. Đây là địa bàn của anh, phán xét lớn nhất đương nhiên là ở anh.
Khương Nghiêm Bân chờ mãi cũng không thấy Văn Chú có ý định lên tiếng, thế thì ông ta đành tự ra tay.
Nhà họ Chu cũng không vì một đứa con nuôi mà làm ầm lên, huống hồ hai nhà Chu – Khương sắp sửa kết thân thông gia, Chu Bá Sâm biết đâu còn cảm ơn ông đã giúp dạy dỗ đứa con gái cứng đầu.
Ông ta giơ cao cánh tay thô kệch, hướng thẳng về phía Chu Uẩn mà quật xuống. Bàn tay to bè, da thịt thô ráp, các ngón tay ngắn ngủn như củ cải, ra đòn chẳng hề nhẹ tay.
Chu Uẩn cảm nhận được một luồng gió lướt qua mặt, tóc mai bay tán loạn, tầm nhìn vụt tối đi.
Một bàn tay khác xuất hiện đúng lúc, nắm chặt cổ tay Khương Nghiêm Bân một cách chuẩn xác. Ngón tay thon dài nhưng lực đạo lại mạnh hơn hẳn, mu bàn tay gân xanh nổi rõ, hai bàn tay dừng lại giữa không trung, âm thầm giằng co.
“Cháu có ý gì?” Khương Nghiêm Bân mặt đầy khó chịu: “Không phải cháu với cô ta không có quan hệ gì sao? Sao lại bảo vệ nó?”
“Chướng mắt kiểu bắt nạt kẻ yếu…” Văn Chú nhướng nhẹ chân mày: “Huống chi cô ấy còn nhỏ hơn Khương tổng mấy con giáp.”
Anh vung tay hất ra, Khương Nghiêm Bân đành hậm hực giấu tay sau lưng, âm thầm chà lên lớp vải vest để xoa dịu cơn đau.
Ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh, ông ta chậm rãi chất vấn: “Văn Chú, tôi khuyên cháu đừng việc gì cũng nhúng tay vào. Dây vào thứ xui xẻo như cô ta, sau này làm gì cũng không thuận đâu.”
Văn Chú nghiêng người, nhìn Chu Uẩn một cái rồi thong thả hỏi: “Cô còn có năng lực này à?”
Ánh mắt anh sẫm màu, mới khi nãy còn ra dáng anh hùng cứu mỹ nhân, dám nói dám làm, giờ thì lại nhìn thẳng vào mắt Chu Uẩn, khiến cô không thể không trả lời nghiêm túc.
Chu Uẩn mím môi: “Tôi không biết.”
Văn Chú gật đầu, nói tỉnh bơ:
“Vậy thế này đi, tôi thuê cô, chẳng cần làm gì cả, mỗi ngày đi dạo vài vòng trước mấy công ty lớn ở Túc Nguyên, cố gắng khiến họ phá sản. Như vậy Thịnh Hoằng muốn lớn mạnh cũng dễ như trở bàn tay.”
Câu nói nghe quá đỗi nghiêm túc, khiến mấy người trong phòng họp đều sững sờ, phản ứng mạnh nhất là Khương Nghiêm Bân.
Ông ta nghi ngờ thằng nhóc này sống thuận buồm xuôi gió quá đến mức không phân biệt được lời thật giả, bèn dùng giọng trưởng bối mà nhắc nhở:
“Văn Chú, cháu tưởng tôi đang đùa với cháu sao?”
Văn Chú lại trở về với vẻ lạnh lùng thờ ơ vốn có: “Nhìn tôi giống đang đùa sao?”
Không giống á?
Với tiềm lực của Thịnh Hoằng hiện giờ, sớm đã là một trong những tập đoàn hàng đầu trong nước, ở Túc Nguyên càng là thế lực đứng đầu, vượt xa các công ty khác. Đã mạnh như vậy mà còn muốn "lớn mạnh hơn", chẳng lẽ định thống trị cả thế giới?
Dĩ nhiên, những lời này Khương Nghiêm Bân sẽ không dại gì nói ra.
Lý lẽ "ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp" ông ta vẫn hiểu.
-còn tiếp-