Chương 8.2: Nghiện diễn cũng nặng đấy

Đám người Hạo Lợi cũng chẳng biết giấu mặt vào đâu, ai nấy nhìn nhau, chỉ muốn tìm lỗ mà chui.

Không khí bỗng trở nên cực kỳ ngượng ngùng, dù gì cũng là công ty lớn, có loại thế này đại diện cho Hạo Lợi, nói khó nghe thì đúng là thua từ vòng gửi xe.

Người phụ nữ vừa nãy còn ra mặt khuyên can là người đầu tiên đứng ra chối bỏ liên quan:

“Văn tổng, anh ta tạm thời vẫn chưa được tính là nhân viên chính thức bên tôi, mới là người thử việc. Giám đốc cũ vì gia đình có việc nên mới để anh ta tạm thời đảm nhiệm công việc của vị trí này.”

Lời còn chưa dứt, mắt Đổng Diệu Huy đã lóe lên tia hung tợn, trừng trừng nhìn người phụ nữ kia, giận dữ gầm lên:

“Ý các người là gì? Tôi là quản lý của các người mà!”

Người phụ nữ vừa định phản bác, ngoài phòng họp chợt vang lên tiếng gõ cửa, người đứng bên ngoài nhẹ nhàng đẩy cửa vào:

“Văn tổng, lễ tân báo có cuộc gọi khẩn.”

Văn Chú liếc mắt nhìn Tống Diễm. Anh nối máy nội bộ, nghe rõ người gọi bèn đưa điện thoại qua:

“Văn tổng, là người của Hạo Lợi.”

Thông thường, nếu chỉ là nhân viên cấp thấp, Tống Diễm sẽ không chuyển máy. Chứng tỏ đầu dây bên kia là nhân vật lớn, có khả năng là người đứng đầu Hạo Lợi.

Văn Chú nhìn màn hình, giọng trầm xuống, mang theo khí thế không cho phép chối từ: “Nói đi.”

Tống Diễm im lặng một chốc rồi mới lên tiếng: “Chủ tịch Khương của Hạo Lợi.”

Vừa dứt lời, phòng họp đang lặng ngắt lập tức bừng lên “sinh khí”, tiếng thì thầm nhỏ nhẹ như tiếng muỗi bay vang lên lục tục, nhưng cộng lại thì cũng đủ khiến người ta nhức đầu.

Đốt ngón tay Văn Chú khẽ cong, gõ nhẹ lên mặt bàn họp: “Người của Hạo Lợi, trừ Đổng Diệu Huy, tất cả ra ngoài.”

“Dựa vào…”

Người đàn ông chưa kịp nói hết câu thì đã bị cô nhân viên bên cạnh véo một cái đau điếng, lời nói bị nuốt ngược lại trong tiếng "á" rêи ɾỉ.

Người của Hạo Lợi cũng coi như biết điều. Văn Chú vừa lên tiếng, họ chẳng kịp thu dọn gì, vội vã rời khỏi phòng họp.

Cửa vừa mở, mấy người liền chạm mặt ông chủ lớn của công ty. Sự việc đã hỏng bét, hình tượng cũng nát gần hết, ai nấy biết mình có lỗi, nhìn thấy Khương Nghiêm Bân, phản ứng đầu tiên không phải là phân trần mà là cúi đầu chờ bị mắng.

Khương Nghiêm Bân khi không cười thì ngũ quan trông lại càng sắc lạnh đáng sợ, không nói lời nào, nhưng ánh mắt đảo qua một lượt như đã nói hết tất cả, cuối cùng chỉ gọn lỏn một câu:

“Cút về.”

Giọng nói khàn khàn trầm thấp, là chừa lại cho bản thân và công ty một chút thể diện, dù gì cũng không thể để người của Thịnh Hoằng chê cười.

Mấy người kia cúi đầu tiu nghỉu, nhanh chóng rút lui khỏi nơi thị phi.

Khương Nghiêm Bân chẳng buồn nhìn lấy một cái, điều chỉnh lại hơi thở, thu hết cảm xúc, lấy lại dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày, bước vào phòng họp.

Ông ta và nhà họ Văn xem như quen biết lâu năm, trước đây từng tiếp xúc nhiều với cha của Văn Chú. Riêng với Văn Chú thì không được gặp nhiều, thỉnh thoảng mới thấy nhau ở các buổi tiệc rượu, nhưng ai nấy đều có vòng xã giao riêng, hiếm khi có dịp ngồi lại trò chuyện đàng hoàng.

Khương Nghiêm Bân tự nhận mình và cha Văn Chú bằng vai phải lứa, vừa thấy mặt đã niềm nở chào hỏi:

“Cháu bây giờ quản lý cả một công ty lớn như Thịnh Hoằng, chú thật lòng ngưỡng mộ anh Văn, có được cậu con trai xuất sắc như cháu.”

Văn Chú ngồi dựa vào ghế da, không hề đứng dậy. Anh cầm bút, rút một tờ giấy từ đống tài liệu Đổng Diệu Huy mang tới , nhàn nhã vẽ vời lên đó.

Khương Nghiêm Bân nói một lèo, anh vẫn chẳng đáp lời. Chu Uẩn đứng bên cạnh anh, là người rõ anh đang làm gì nhất.

Văn Chú hạ bút thuần thục, trên tờ giấy A4 dần hiện lên một khuôn mặt, từng đường nét dứt khoát gọn gàng, không một vết ngắt, chỉ trong chốc lát, hình dáng đã dần rõ nét.

Chu Uẩn lờ mờ nhận ra có nét quen thuộc, ánh mắt bất giác chìm vào bức vẽ, cũng đắm chìm trong nét vẽ sống động của Văn Chú.

Cô thật không ngờ, một tổng giám đốc như anh lại có tài hội họa đến vậy, chẳng lẽ cầm kỳ thi họa anh đều giỏi?

Tay anh vẫn chưa dừng, đầu cũng không ngẩng lên, nhưng cuối cùng cũng chịu mở miệng. Vừa nói ra, giọng điệu đã lạnh lùng:

“Ngưỡng mộ ông ta chỗ nào?”

Văn Chú khẽ kéo đường chỉ ở viền tay áo, mắt không rời bản vẽ: “Vì ông ta biết bỏ vợ bỏ con sao?”

Lời vừa thốt ra, bầu không khí vốn đã có phần kỳ quặc bắt đầu trượt khỏi tầm kiểm soát. Không ai ngờ Văn Chú lại chẳng hề kiêng kỵ gì chuyện xuất thân của mình, dửng dưng đến mức có thể tiện miệng nói ra như vậy.

Trong phòng họp, trừ Tống Diễm ra thì người tiếp xúc với Văn Chú nhiều nhất hôm nay chính là Chu Uẩn. Đôi môi mỏng gần như không thấy vân môi kia, mỗi lời nói ra đều như tẩm độc, người có sức chịu đựng tốt thì còn đỡ, chứ tâm lý yếu thì có khi bị dội cho khóc luôn.

Phòng họp vẫn còn người ngoài, thậm chí cả phe đối địch, Khương Nghiêm Bân tự nhận là bậc trưởng bối, vậy mà bị hậu bối phản đòn thẳng mặt, chẳng còn thể hiện gì. Như thể anh đang nói cho tất cả mọi người biết: những lời nãy giờ ông ta nói chẳng qua là cố bắt chuyện, chứ Văn Chú căn bản chẳng thân thiết gì với ông ta.

“Văn Chú à, năm xưa chú và cha cháu cũng khá thân, giờ ông ấy ở nước ngoài, bọn chú vẫn thường liên lạc. Đôi khi cũng nhắc đến cháu, ông ấy từng nói qua về tính cách của cháu…”

Bốp!

Cây bút máy bị ném mạnh lên tờ giấy đang vẽ dở.

Chu Uẩn nhìn thấy rất rõ, đường viền quai hàm Văn Chú siết lại, đó là phản ứng vô thức mỗi khi anh không vui, cũng là tín hiệu đếm ngược trước khi cơn giận bùng nổ.

Khương Nghiêm Bân chau mày, mắt nhìn chằm chằm cây bút rung rung trên giấy, giọng nói cũng cao hơn vài phần:

“Văn Chú, cho dù lão gia nhà họ Văn còn ở đây, cũng sẽ khách khí với nhà họ Khương chúng ta. Cháu cứ ba lần bảy lượt giở mặt như vậy là có ý gì, hả? Không tôn trọng trưởng bối à?!”

“Không muốn tôn trọng.” Văn Chú lại cầm bút lên, tiếng đầu ngòi ma sát với giấy vang lên từng đợt sàn sạt.

“Dưới lầu có hộp thư góp ý, mỗi thứ Sáu sẽ chuyển đến tay vị lão gia mà ông vừa nói. Gặp nhanh thì một tuần xử lý, gặp chậm thì... vô thời hạn.”

Chu Uẩn rốt cuộc không nhịn được, nghiêng đầu nhìn sang hướng khác, môi khẽ cong lên.

Kiểu người như Khương Nghiêm Bân đúng là chỉ có Văn Chú mới trị nổi, mà đã trị thì trúng ngay tim đen.

Ông ta đang bực vì mất mặt không chỗ trút giận, ánh mắt đảo một vòng bắt gặp ngay nụ cười trộm của Chu Uẩn, lập tức trừng mắt quát lớn:

“Cô tới đây làm gì? Đây là chỗ cô nên đến sao?!”

Bỗng dưng bị lôi vào cuộc, Chu Uẩn cũng cạn lời. Hai năm trước ở nhà họ Chu, cảnh tượng khi mở cửa ra đến giờ cô vẫn không thể quên.

Vợ chồng nhà họ Khương lúc ấy chua ngoa cay nghiệt cùng cực, nếu không phải họ cứ khăng khăng đòi một lời giải thích, có lẽ cô cũng chẳng cần bỏ đến Dung Thành ở liền hai năm không quay lại.

Ý nghĩ muốn tính cả nợ cũ lẫn nợ mới lóe lên trong đầu. Cô không còn là con rối bị giật dây như hai năm trước nữa.

Chu Uẩn hít sâu một hơi, thẳng lưng đáp:

“Khương tổng, tôi có mặt ở đây không cần ông phán xét. Là Văn tổng mời tôi đến, tôi không thể từ chối được.”

“Văn tổng mời?” Khương Nghiêm Bân thoáng hoài nghi, ánh mắt lại quay về phía Văn Chú.

Dù vừa rồi có hơi xích mích, nhưng lúc này điều ông ta quan tâm hơn là câu trả lời, bèn gạt đi phần khó chịu mà hỏi thẳng:

“Văn Chú, cháu mời cô ta đến thật sao?”

Cuối cùng Văn Chú cũng dừng bút, chậm rãi ngả người về sau, xoay ghế lại đối mặt với Chu Uẩn. Khuôn mặt góc cạnh rõ nét, lúc này lại pha thêm mấy phần lười nhác, hoàn toàn khác với vẻ sắc bén lạnh lùng ban nãy, thậm chí còn mang theo chút cợt nhả.

Anh hé môi, Chu Uẩn nhìn chằm chằm đôi môi ấy, có cảm giác chẳng phải lời lẽ gì hay ho.

“Tôi mời cô đến bao giờ?”

-còn tiếp-