Cô đã chi tiền thuê chuyên gia truy tìm địa chỉ IP từ các email đó. Nhưng đối phương như thể đã đoán trước được cô sẽ làm vậy, IP dẫn ra nước ngoài, vượt quá phạm vi mà cô có thể dễ dàng tra được.
Điện thoại rung không ngừng, kéo cô về thực tại. Cô nhìn màn hình, cái tên hiển thị khiến lòng cô trĩu nặng.
Bạch Đàm nhận ra sự do dự của cô, với tư cách bạn bè, nên an ủi thì an ủi, nên khuyên thì phải khuyên: “Nghe đi, không lẽ trốn cả đời?”
Chu Uẩn hít sâu một hơi, ấn nút nhận cuộc gọi, áp điện thoại lên tai.
“Về rồi mà không định báo một tiếng sao?” Tô Huệ ra hiệu cho nhân viên làm móng tạm dừng, giọng đầy trách móc: “Nuôi con lớn bao nhiêu năm, cuối cùng lại phải nghe qua mồm người khác mới biết con đã về nước.”
–
Hai năm trước, một quyển nhật ký đã khiến sóng gió nổi lên. Người phơi bày quyển sổ đó ra ánh sáng không ai khác chính là vị hôn thê tương lai của Chu Vực, Khương Thiên Doanh.
Nếu được lựa chọn, Chu Uẩn thà rằng thời đại học của mình đừng dính dáng gì tới cô ta.
Trước khi lấy quyển sổ đó, Khương Thiên Doanh đã lấy lý do không ở ký túc xá nữa để chuyển ra ngoài. Vì chuyện đó mà Chu Uẩn buồn mất một thời gian, vì từ năm nhất đến giờ, ngoài Bạch Đàm, cô ta là người thân thiết với cô nhất.
Ngày Tô Huệ nhận được cuốn nhật ký, Chu Uẩn đang trong kỳ thực tập năm cuối, ngày nào cũng dậy sớm về muộn chạy đôn chạy đáo để tiết kiệm tiền thuê trọ ngoài.
Tô Huệ gọi điện cho cô lúc cô vừa tan làm, đang chuẩn bị đi tàu điện ngầm về trường. Vừa bắt máy liền yêu cầu cô về nhà họ Chu ngay lập tức.
Chu Uẩn tưởng nhà xảy ra chuyện lớn, vội vàng gọi xe về nhà.
Tận đến bây giờ cô vẫn không thể quên được khoảnh khắc cô đẩy cửa bước vào, phòng khách đầy người, tất cả ánh mắt dồn lên cô, không ai là không giận dữ trách móc.
Khương Thiên Doanh không có mặt, nhưng hai vị trưởng bối nhà họ Khương đều đến, ngồi ngay ghế đôi bên cạnh, dáng vẻ như đến để hỏi tội.
Chu Uẩn vội vàng về nhà, còn chưa kịp thở, Tô Huệ ném quyển nhật ký lên bàn trà.
“Rầm” một tiếng, ly thủy tinh không chịu nổi cú va đập bất ngờ, trượt đi một đoạn, rồi rơi khỏi mép bàn xuống thảm.
Cả ly nước đổ hết ra sàn, ly thủy tinh va vào chân ghế sofa, vang lên tiếng lanh canh, rồi dừng lại, không tiếp tục lăn nữa.
Từ khi biết nhớ đến giờ, Chu Uẩn rất ít khi thấy Tô Huệ tức giận. Đa phần bà ta nghiêm nghị, nhưng không phải kiểu người vô lý.
Thế mà lần này cô còn chưa kịp hỏi có chuyện gì, Tô Huệ đã chất vấn trước: “Nhật ký này là của con đúng không?”
Chu Uẩn đưa mắt nhìn, lông mày nhíu chặt. Trên quyển sổ có dán một tấm ảnh polaroid, là ảnh cô chụp cùng Chu Vực vào sinh nhật năm ấy. Cô dán tấm ảnh đó lên bìa mềm của quyển nhật ký.
Một quyển sổ xuất hiện trùng hợp đến vậy, xác suất gần như bằng không.
Chờ mãi không thấy cô trả lời, trong lòng Tô Huệ đã có đáp án. Bà đứng dậy, tiện tay cầm cuốn nhật ký trên bàn trà, chậm rãi bước đến trước mặt Chu Uẩn.
“Những điều viết trong này đều là do con viết sao?”
Bụi trong không khí dường như cũng chậm dần theo nhịp thở của Chu Uẩn.
Cô nhìn chằm chằm vào cuốn nhật ký quen thuộc, không thể trả lời.
Tô Huệ giơ cuốn nhật ký lên trước mặt cô: “Tình cảm con dành cho A Vực là thật sao?”
Việc cuốn nhật ký xuất hiện, đồng nghĩa những bí mật sâu kín nhất trong lòng Chu Uẩn đã bị phơi bày, lại còn bị người ta biết hết theo một cách cô chưa từng nghĩ tới.
-còn tiếp-