Chương 8.1: Nghiện diễn cũng nặng đấy

Video mở đầu bằng cảnh hai người đàn ông bước xuống từ xe trộn bê tông.

Viên Lợi cẩn trọng thay một bộ đồ khác, đội mũ lưỡi trai che mặt. Còn Đổng Diệu Huy có lẽ vì vội, hoặc quá tin tưởng vào địa điểm gặp mặt, nên vẫn mặc nguyên bộ đồ ban đầu.

Hai người sóng vai đi về phía đống cát. Cảnh quay được tăng tốc, rồi chuyển đến phía sau một căn phòng lưu động.

Đổng Diệu Huy nhận lấy một tập tài liệu, mở ra lật vài trang, có vẻ đang xác nhận xem đó có phải thứ mình cần hay không.

Thời gian ở góc dưới bên phải màn hình tiếp tục trôi. Cuối cùng, Đổng Diệu Huy gập tài liệu lại, móc từ túi trong áo vest ra một chiếc thẻ ngân hàng đưa cho người đối diện.

Viên Lợi nhận tiền rất nhanh, rời đi cũng rất dứt khoát.

Đổng Diệu Huy đợi đến khi đối phương đi xa mới chọn một lối khác để rời đi.

Trùng hợp thay, lúc Viên Lợi rời đi lại bị một nhóm công nhân đang khiêng đồ chắn đường.

Anh ta không chú ý người phía sau, tay vô tình hất lên làm rơi vành mũ, để lộ gương mặt khó chịu. Anh ta vội cúi nhặt mũ đội lại.

Một công nhân giơ tay phải lên thái dương, có lẽ đang xin lỗi. Nhưng Viên Lợi không buồn đáp lại, cúi đầu lầm lũi bỏ đi.

Đổng Diệu Huy thì khác, hình ảnh quay rõ nét hơn nhiều, cả gương mặt lộ ra hoàn toàn, có vẻ chẳng hề sợ bị camera ghi hình.

Video kết thúc ở cảnh bóng lưng anh ta rời khỏi. Trên màn hình hiện lên biểu tượng tam giác phát lại, còn trong phòng họp, im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Người bên Gia Liên tức giận trừng mắt nhìn Viên Lợi, còn nhóm Hạo Lợi thì đầy kinh ngạc quay sang nhìn Đổng Diệu Huy.

Chu Uẩn cầm bút ghi âm trên bàn, chậm rãi bước về phía Đổng Diệu Huy. Đèn xanh trên thiết bị vẫn sáng, chứng tỏ đang hoạt động bình thường. Cô đưa đầu thu hướng thẳng về phía anh ta, giọng nói mềm mỏng mà nội dung lại lạnh lẽo:

“Quản lý Đổng, video anh cũng xem rồi. Từ giờ trở đi, những gì anh nói vừa là sự thật, vừa là bằng chứng.”

Bị bao ánh mắt đổ dồn vào, Đổng Diệu Huy trở nên bối rối.

Anh ta giống như một con tinh tinh bị nhốt trong sở thú, để mặc người ta săm soi đánh giá, không thể phản kháng cũng không thể mở miệng cãi.

Từng ánh mắt lướt qua người anh ta mang theo đủ loại hàm ý.

Đổng Diệu Huy cực kỳ nhạy cảm, cảm giác như một giọng nói đang thì thầm bên tai: ‘Tất cả bọn họ đều đang cười nhạo mày. Ai cũng muốn mày ngã, mãi mãi không ngóc đầu lên nổi, cả đời chỉ có thể làm tép riu trong công ty nhỏ, dựa vào nịnh bợ kiếm miếng cơm.’

Âm thanh bên tai mỗi lúc một dồn dập, ồn ào đến mức khiến đầu óc ong ong.

Đổng Diệu Huy giơ tay bịt tai trái, ngón trỏ tay phải từ từ chỉ thẳng vào Chu Uẩn, mang theo tất cả phẫn nộ và oán hận:

“Tại sao… tại sao cô lại hại tôi?!”

Biểu hiện khác thường của anh ta, tất cả mọi người đều thấy rõ.

Người của Hạo Lợi đi cùng lo anh ta hành động nông nổi, vội đứng dậy bao vây xung quanh, cố gắng khuyên nhủ để anh ta bình tĩnh lại. Nhưng bao lời can ngăn chỉ như gió thoảng bên tai, không những không ngăn được Đổng Diệu Huy phát điên, mà càng khiến kẻ đang cuồng thêm dại.

Anh ta thô bạo đẩy phăng đồng nghiệp cản đường, chẳng quan tâm người khác có bị thương hay không, cứ thế như thể phải hoàn thành một cảnh diễn nào đó, lao thẳng về phía Chu Uẩn.

Đám người vừa rồi còn chen chúc hỗn loạn bỗng chốc tản ra như thủy triều.

Trước mắt Chu Uẩn, từng cái đầu người đang di chuyển bỗng dưng biến mất, cô như chiến binh mất giáp, trần trụi đứng trước mũi giáo của quân địch, không còn chút gì để phòng thân.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cô không kịp phản ứng kịp thời, bản năng khiến cô nhắm mắt, nghiêng mặt né đi cú va chạm đầu tiên vốn tưởng sẽ rất dữ dội.

Ngay sau đó, bờ vai bị một lực mạnh và ấm áp ôm trọn. Chu Uẩn thoáng nhìn thấy gương mặt nghiêng lướt qua trước mắt cùng cánh tay anh đang giơ lên.

Trong văn phòng vang lên tiếng xôn xao không dứt. Không ai dám cử động, tất cả đều chết lặng nhìn đồ vật trong tay Văn Chú.

Nuốt nước bọt dường như là hành động duy nhất họ còn làm được. Mọi ánh nhìn chẳng còn tập trung vào đâu khác, ngoài khẩu súng trong tay anh.

Nòng súng đen ngòm dí thẳng vào chính giữa trán Đổng Diệu Huy.

Văn Chú khẽ động ngón cái, mở chốt an toàn, tiếng “cạch” vang lên rõ ràng, lạnh lẽo như dao cắt, đủ khiến ai nấy trong phòng đều sợ chết điếng.

Biểu hiện điên cuồng của Đổng Diệu Huy giống như một con cá sống bị quăng vào ngăn đá, chỉ loáng cái đã tắt ngấm.

Mắt anh ta đảo lên nhìn khẩu súng đang dí vào trán mình, cứ như xem phim cảnh sát hình sự nhiều quá mà từ từ giơ tay lên.

Văn Chú nhìn xuyên qua ánh mắt chấp nhặt kia, dễ dàng đọc được sự không cam lòng bên trong.

Anh dùng lực ấn khẩu súng xuống thêm một chút, giọng nói lạnh nhạt, sắc bén như dao: “Cho anh ba giây, dẹp cái trò điên của anh lại.”

Chu Uẩn đứng sau Văn Chú, như đang ở ngay góc nhìn thứ nhất, thấy rõ ràng từng chi tiết.

Sự hung hăng bất phục trong mắt Đổng Diệu Huy bị câu nói của Văn Chú làm tan rã. Anh ta từ từ hạ hai tay xuống, thần trí cũng dần bình thường trở lại:

“Văn tổng, tàng trữ súng ở trong nước là phạm pháp.”

“Anh cứ kiện đi.” Văn Chú hơi nhích tay, dời khẩu súng đi một chút.

Tất cả mọi người, kể cả Chu Uẩn, đều tưởng Văn Chú sẽ thu súng lại để ngăn cản tình huống vượt khỏi tầm kiểm soát.

Đổng Diệu Huy thì càng đắc ý, trên mặt hiện rõ vẻ như thể đang nói: ‘Ngay cả Văn Chú cũng sợ mình rồi, mình thắng rồi.’

Khóe môi vừa mới nhếch lên một nụ cười chưa thành hình thì —

ĐOÀNG!

Một tiếng nổ vang như sấm rền, chấn động khắp trụ sở tổng công ty Thịnh Hoằng.

Tất cả người xem kịch đều đơ người, vẻ kinh hãi và ngỡ ngàng hiện lên khuôn mặt họ cùng một lúc.

Trước ánh mắt sững sờ ấy, Đổng Diệu Huy ôm ngực lùi lại từng bước, hoàn toàn không kiểm soát nổi bản thân, ngã ngửa vào chiếc ghế làm việc.

Hắn ôm chặt lấy ngực, thở dốc từng hơi, giãy giụa như sắp chết đến nơi, ngũ quan vặn vẹo vì đau đớn. Tay phải yếu ớt nâng lên, đầu ngón tay run rẩy chỉ thẳng về phía Chu Uẩn:

“Gϊếŧ… gϊếŧ người… là cô ta!”

Chu Uẩn tức đến bật cười, sắp không còn sống nổi mà vẫn nhớ phải đổ vấy cho cô, còn biết chọn người mềm để bóp, nhìn cái bộ dạng ấy, đúng là lâu rồi mới được mở rộng tầm mắt.

Đầu ngón tay kia như được lắp radar, chỉ về phía cô chính xác không lệch một li. Chu Uẩn nghiêng đầu né tránh, đầu ngón tay cũng di chuyển theo.

Cô cố ý trốn sau lưng Văn Chú, nhón chân ló đôi mắt trong veo qua bờ vai phải anh, đuôi mày khẽ nhướng, đầy vẻ trêu tức nhìn Đổng Diệu Huy.

Anh ta thu tay lại, bày ra bộ dạng bị thương nặng, nằm vật trong ghế không dậy nổi.

Mấy nhân viên Hạo Lợi lúc này cũng chen lấn đùn đẩy nhau, cuối cùng đẩy ra cô nhân viên ban nãy phát tài liệu lên đứng mũi chịu sào.

Cô nàng mặt mày xám xịt, còn tệ hơn cả sắc mặt Đổng Diệu Huy, miễn cưỡng bước lại gần, hung hăng vỗ một cái:

“Quản lý Đổng, anh không sao đâu, mau đứng dậy đi, đừng có làm mất mặt thêm nữa!”

Chu Uẩn còn nghe rõ mấy chữ cuối cô ta nghiến răng nghiến lợi mà ra, lực tay chuyển qua kéo lấy áo Đổng Diệu Huy, cố lôi anh ta dậy.

Cây súng khi nãy hoàn toàn không gây thương tích gì, chỉ là một khẩu súng đồ chơi giống y như thật.

Lúc dí vào trán Đổng Diệu Huy, Văn Chú mở chốt an toàn phát ra tiếng động, nghe như tiếng súng, khiến người ta ai cũng nghĩ anh ta đã bị bắn thật.

Anh ta ôm chặt ngực, nhưng từ đầu tới cuối chẳng có gì bất thường. Khi chậm rãi buông tay, anh ta bắt đầu cảm thấy không chắc chắn, quệt bừa vài cái, phát hiện không đau mấy, lòng bàn tay cũng chẳng có giọt máu nào.

Anh ta ngây ra ngồi đó, não tạm thời treo máy, chỉ có một điều hắn chắc chắn, vừa rồi anh ta quá thảm hại.

-còn tiếp-