Văn phòng của Tập đoàn Thịnh Hoằng hôm nay náo nhiệt chưa từng có. Khác hẳn không khí làm việc trật tự thường ngày, lúc này ở đây đang cãi vã loạn cả lên, ai cũng cho rằng mình không phải bên sai.
Chu Uẩn ngồi ở một góc xa nhìn hai bên bàn họp, bên phải là Bạch Đàm, bên trái là Đổng Diệu Huy, cả hai đều khăng khăng giữ lập luận của mình. Gia Liên lấy lý do bị đối phương đánh cắp thành quả làm điểm mấu chốt, nhất quyết không nhận tội; còn Hạo Lợi thì lại phản bác rằng Gia Liên vu khống vô căn cứ.
Còn người ngồi ở ghế chủ tọa kia thì lại thản nhiên dựa lưng vào ghế da, cúi đầu không biết đang lật xem tài liệu gì.
Chu Uẩn nghĩ, quả đúng là đại lão, xung quanh ồn ào cãi vã thế này mà vẫn bình tĩnh đọc tài liệu, không bị ảnh hưởng chút nào. Thật hiếm thấy.
Cô vừa mới thầm cảm khái xong thì “phạch” một tiếng khô khốc vang lên, tất cả những người đang tranh cãi lập tức im bặt. Cả bầu không khí ầm ĩ cũng tắt ngấm.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía phát ra âm thanh, ai nấy đều mang vẻ mặt hoang mang nhìn về phía chủ tọa, quyền quyết định cuối cùng nằm trong tay Văn Chú, dù họ có gào đến khản cổ thì Thịnh Hoằng cũng chẳng thèm để tâm.
Đổng Diệu Huy chớp lấy thời cơ, nhanh chóng lên tiếng trước:
“Văn tổng, những gì Gia Liên nói hoàn toàn là đang cố ý bám lấy Hạo Lợi để gây chú ý. Là một thành viên trong nhóm R&D của công ty, tôi có thể đảm bảo cho lời mình nói, tuyệt đối không có chuyện gian dối, còn Gia Liên thì chưa chắc. Một công ty rỗng ruột chuyên gây sự, e rằng ngành nghề chính là tống tiền và vu khống!”
“Có tin tôi xé miệng anh ra không?!”
Bạch Đàm là người nóng tính, trước khi đến còn đặc biệt dặn dò các đồng nghiệp phải giữ cái đầu lạnh, đến Thịnh Hoằng tuyệt đối không được manh động, dùng lý trí khiến người Hạo Lợi phải câm miệng. Vậy mà không ngờ, người đầu tiên “vỡ phòng tuyến” lại chính là cô ấy.
Giọng cô vốn vang, nay lại gào lên một tiếng, khí thế thì đủ nhưng hình tượng lại tụt dốc không phanh.
Hôm nay Bạch Đàm mặc một bộ vest hai màu trắng xám, vốn định thể hiện hình ảnh một quý cô nhã nhặn, ai ngờ lại chết chìm bởi cái giọng quá to của mình.
Phòng họp im phăng phắc. Những ánh mắt đang nhìn Văn Chú đồng loạt chuyển sang cô. Ngoại trừ đồng nghiệp bên Gia Liên nhìn cô đầy bất lực, người của Hạo Lợi thì cúi đầu thì thầm to nhỏ, chẳng cần đoán cũng biết chẳng phải lời hay.
Hình tượng đã đổ vỡ thì Bạch Đàm cũng không cần giữ hình nữa. Cô bộc lộ bản chất thật, những ngón tay thon nhỏ siết lại thành nắm đấm, tung một cú “hổ quyền” như Võ Tòng đả hổ nện thẳng lên bàn họp. Mỗi lần nện xuống, ngón út lại đau buốt, tê rần, nhưng cô vẫn cố chịu đau mà mắng sang bên kia:
“Nói gì mà nói! Với loại người như các anh, tôi không quát cho chết khϊếp là còn chừa cho chút thể diện đó!”
Đổng Diệu Huy thì đang nóng lòng được thăng chức, bất kỳ cơ hội nào cũng đều là chiếc thang để anh ta leo lên cao hơn.
Anh ta ngăn nữ đồng nghiệp định lên tiếng bên mình, tự ra tay ứng chiến:
“Bạch Đàm, đây là Thịnh Hoằng chứ không phải Gia Liên của cô. Muốn làm Khương hồ thì cũng phải nhìn xem chủ tọa là ai đã.”
Một câu nói khiến Bạch Đàm đang như dây pháo bị đốt, phút chốc tắt ngấm như pháo xịt. Cả quá trình chưa tới một phút.
Câu “ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu” quả đúng là chân lý, nghe lời các cụ ngày xưa không bao giờ sai.
Đổng Diệu Huy đang nịnh bợ ra mặt, Bạch Đàm nghe là biết. Muốn giở trò “nhất tiễn song điêu” với cô thì còn non lắm.
Cô sau đó liền ngồi xuống, tỏ thái độ thành khẩn, hơi nghiêng người về phía người đàn ông ngồi ghế chủ tọa, người đó vẫn luôn im lặng cúi đầu, cô nhẹ giọng nói lời xin lỗi:
“Văn tổng, vừa rồi tôi hơi xúc động, nhất thời không kiềm chế được. Anh là một thương nhân thành công, chắc chắn sẽ hiểu cái cảm giác câm nín khi thấy thứ của mình bị trộm dòm ngó rồi đánh cắp. Đặc biệt là khi biết rõ kẻ trộm là ai mà lại chẳng thể động tay với hắn, cảm giác đó đúng là nghẹn ứ khó tả.”
Những lời kia qua đôi môi đỏ hồng của Bạch Đàm thốt ra, giống như một quả táo tẩm độc, bề ngoài không có gì khác thường, nhưng bên trong lại ẩn chứa đầy ẩn ý hiểm hóc.
Đổng Diệu Huy định phản bác thì người ngồi trên chủ tọa cuối cùng cũng mở miệng, giọng trầm khàn pha chút mất kiên nhẫn:
“Gọi các người đến đây là để xử lý công việc.”
Hai bên im bặt, ánh mắt trao đổi đầy cảnh giác, đều đang tự nhắc nhở người của mình phải biết dừng đúng lúc.
Chu Uẩn ngồi cuối bàn, nhìn dáng vẻ họ câm nín đầy lúng túng, giống hệt cảnh tượng ngoài xã hội khi đám người gây chuyện đang hùng hổ, nhưng ngay giây phút xe cảnh sát xuất hiện thì ngọn lửa ấy lập tức bị dội một gáo nước lạnh.
Lời của Văn Chú cũng mang lại hiệu quả tương tự như thế.
Ánh mắt Chu Uẩn hơi dịch chuyển, dừng lại nơi người đàn ông ngồi ở ghế chủ tọa. Đường xương hàm góc cạnh của anh ta lộ rõ vẻ lạnh lùng xa cách.
Bộ vest ép sát trên ghế da, chỉ trong thời gian ngắn mà anh đã thay chiếc áo sơ mi bên trong, cổ áo đen cài hờ hai cúc, tay áo tùy ý xắn lên, để lộ những đường gân xanh ngoằn ngoèo trên cánh tay như những dãy núi uốn lượn, vừa nhìn đã thấy tràn đầy sức mạnh.
Ánh nhìn thăm dò không kìm được cứ chậm rãi dời lên trên, hàng mi đen nhánh vừa hé mở, ánh mắt sâu thẳm của anh lập tức chạm phải ánh mắt cô, mang theo lực hút như thể chiếm lấy hoàn toàn con ngươi cô. Gương mặt sắc nét của anh phản chiếu trong mắt cô, xen lẫn chút cảm giác như đang thú vị vì bắt được cô lén nhìn mình.
“Ý của Văn tổng là: hai công ty mỗi bên đều nói mình có lý, vậy chắc chắn có một bên đang nói dối. Thịnh Hoằng không ký hợp đồng với bên nào có vấn đề, phiền hai công ty tự chứng minh lập trường của mình.”
Lời của Tống Diễm kéo ánh nhìn của Chu Uẩn trở về, cũng cắt đứt cái khoảnh khắc như bị câu mất hồn kỳ lạ ấy. Nhịp tim cô bỗng dưng từ sóng nhỏ lăn tăn biến thành những đường parabol rõ rệt, nếu lúc ấy có máy đo điện tâm đồ, thì tờ giấy in kết quả hẳn sẽ hiện lên một loạt đường “ngọn núi” lên xuống thất thường.
Đổng Diệu Huy là người mở lời đầu tiên, anh đặt tài liệu đã chuẩn bị từ trước lên bàn họp:
“Đây là toàn bộ tư liệu về ứng dụng mà Hạo Lợi chúng tôi đã phát triển, từ lúc lên ý tưởng, chuẩn bị R&D, xác định phương hướng, cho đến khi hoàn thiện sản phẩm. Mỗi tấm đều có thời gian cụ thể. Nếu chừng này vẫn chưa đủ để chứng minh, thì tôi e rằng thế giới này thật sự không còn công lý nữa rồi.”
Vừa dứt lời, các nhân viên đi cùng anh ta phát tài liệu đã in sẵn thành nhiều bản cho tất cả những người có mặt trong phòng.
Sau khi mọi người đã nhận được bản tài liệu, Đổng Diệu Huy tiếp tục lên tiếng:
“Gia Liên chẳng qua chỉ là một studio nhỏ, còn Hạo Lợi là một công ty thực thụ, nhân tài đầy rẫy. Một công ty lớn chẳng việc gì phải đi ăn cắp ý tưởng của một studio. Nếu Gia Liên muốn hợp tác với Thịnh Hoằng thì tốt hơn hết là mang thực lực thật ra, đừng có học theo kiểu ăn vạ.”
Nói câu nào là mỉa mai câu đó.
Chu Uẩn chăm chú nhìn vào bảng thời gian chứng minh quy trình phát triển sản phẩm trong tay, tranh thủ lên tiếng trước khi Bạch Đàm kịp phản bác, giọng nhẹ nhàng:
“Quản lý Đổng nói đúng. Nhưng tôi có một thắc mắc.”
Cô ngồi ở cuối bàn họp, tiếng nói vang lên khiến mọi ánh mắt đều hướng về phía sau. Đó là vị trí chính giữa hai bên, một vị trí tuy xa trung tâm nhưng lại mang theo khí thế, cùng Văn Chú tạo thành một đầu - cuối cân bằng rõ rệt.
“Trên bảng thời gian này đến cả thời điểm xuất hiện ý tưởng sản phẩm cũng được ghi lại, liệu có hơi... cố ý quá không?”
Chu Uẩn chỉ vào một dòng rồi nhấn nhẹ ngón tay, biết rõ Đổng Diệu Huy không nhìn thấy, nên thiện ý khoanh tròn bằng bút rồi đưa cho người của Hạo Lợi để họ chuyển cho anh ta.
Đổng Diệu Huy nhìn thấy thời gian và dòng ghi chú bị khoanh tròn thì đáp ngay:
“Cái này có gì mà cố ý? Ghi rõ thời gian nảy sinh ý tưởng là chuyện đúng, chứ không thì ai cũng có thể nói ý tưởng là của mình.”
Chu Uẩn mỉm cười gật đầu:
“Vậy tức là quản lý Đổng thừa nhận thời gian nguồn gốc ý tưởng ghi trên giấy tờ này là thật, không hề bịa đặt đúng không?”
“Chính xác.”
Chu Uẩn liếc nhìn Bạch Đàm, hai người trao đổi ánh mắt, rồi cô nói tiếp:
“Quản lý Đổng đã khẳng định chắc chắn như thế, vậy không ngại xem thử thời gian và cơ sở nguồn gốc ý tưởng của Gia Liên chứ?”
Bạch Đàm đưa chiếc USB đã chuẩn bị từ trước cho Tống Diễm, nhờ anh hỗ trợ trình chiếu nội dung lên màn hình lớn.
Trên đó là toàn bộ quá trình nghiên cứu phát triển của ứng dụng do Gia Liên làm ra, bao gồm thời gian file, cùng một đoạn video do Tần Phóng ghi lại, cậu ta kể lại nguồn cảm hứng thiết kế app này, cũng như hoàn cảnh khiến cậu nảy ra ý tưởng về một ứng dụng liên quan đến đời sống thường nhật.
Thời gian tài liệu của Gia Liên sớm hơn Hạo Lợi một tháng, còn video của Tần Phóng thậm chí còn được quay sớm hơn tài liệu một tháng nữa. Nói cách khác, tất cả bằng chứng phía Hạo Lợi đưa ra đều trễ hơn phía Gia Liên.
Đổng Diệu Huy đập mạnh tay lên bàn, ánh mắt tóe lửa như thể sắp ăn tươi nuốt sống người đối diện. Sau khi quét mắt nhìn hết một lượt, ánh mắt hằn học ấy cuối cùng dừng lại trên người Chu Uẩn. Dù lòng bàn tay đau rát, anh ta vẫn không quên chỉ tay vào cô mà lớn tiếng quát:
“Cô chẳng phải người của Gia Liên, cũng không thuộc Hạo Lợi, cô ở đây làm cái gì? Có phù hợp không hả?!”
“Chọn quả hồng mềm để bóp à?” Chu Uẩn thản nhiên đứng dậy, hai tay chống lên mép bàn họp, từng chữ từng câu đều vạch trần cái gọi là bình tĩnh giả tạo của Đổng Diệu Huy:
“Tất cả bằng chứng phía Gia Liên đều có thể gửi đến cơ quan tư pháp để giám định. Tài liệu của bên anh cũng vậy, chỉ cần Hạo Lợi các anh đủ dũng khí.”
Mặt Đổng Diệu Huy đỏ bừng vì giận, mí mắt cụp xuống, lén nhìn quanh, mong tìm được đồng minh.
Văn Chú khẽ đưa mắt nhìn qua, ánh mắt dừng trên người Đổng Diệu Huy chưa tới hai giây, có vẻ đến cả gương mặt anh ta trông thế nào cũng không buồn nhớ, chỉ nhướng mắt lên một chút như để xác nhận xem người này là ai.
Tống Diễm đúng lúc lên tiếng:
“Quản lý Đổng, nếu bằng chứng Gia Liên đưa ra vượt trội hơn Hạo Lợi, vậy anh định đối phó thế nào? Nếu Hạo Lợi không chứng minh được thời gian phát triển app sớm hơn Gia Liên, Thịnh Hoằng sẽ hủy hợp tác.”
“Không phải, trợ lý Tống, anh không thể chỉ vì họ đưa ra mấy thứ đó mà nói Hạo Lợi chúng tôi nói dối chứ?”
Đổng Diệu Huy ra sức cãi lý: “Họ bảo sẽ gửi bằng chứng đi giám định, nhưng ai biết được thật hay giả? Nói đưa đi, rồi lại chạy cửa sau, đồ giả cũng thành thật. Bọn họ…”
“Quản lý Đổng, tôi nghĩ anh nên xem đoạn video này trước rồi hãy quyết định có tiếp tục mạnh miệng nữa không.”
Chu Uẩn đặt một chiếc bút ghi âm lên bàn họp.
“Xem xong rồi hẵng nói.”
-còn tiếp-