Trì Học Nhiên lên tiếng: “À phải rồi, Ôn đại mỹ nhân về nước cũng được một thời gian rồi, sao chưa thấy cô ấy đi cùng cậu?”
Chu Uẩn ghi nhận thông tin đầu tiên: Ôn đại mỹ nhân, nữ, có quan hệ khá tốt với Văn Chú.
Văn Chú điềm nhiên đáp: “Cô ấy đi cùng tôi làm gì?”
“Ồ, chối bỏ quan hệ à?” Trì Học Nhiên nhìn cửa thang máy phản chiếu bóng người phía trước, nói đùa không chút kiêng dè: “Hai người chẳng phải là đôi trai tài gái sắc được giới công nhận à?”
Chu Uẩn lặng lẽ nghển cổ lên, nắm bắt thông tin thứ hai: Có khả năng giữa Ôn đại mỹ nhân và Văn Chú từng có mối quan hệ mập mờ, tin đồn anh ta là gay e rằng không đáng tin.
Văn Chú hơi nhướng mày: “Giới nào công nhận?”
Trì Học Nhiên chưa bao giờ biết ngại, giơ ngón tay cái chỉ vào mình, thẳng thắn: “Tôi.”
“Cậu là phòng công chứng à?” Văn Chú dán mắt vào cánh cửa thang máy đang chậm rãi mở ra, nhìn sang Chu Uẩn đang đứng giữa hai người. Cô thu vai lại, như thể cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình.
Thang máy không hề chật, ba người đứng vẫn dư chỗ, Văn Chú biết cô không phải ngại đông mà là cố tình giảm hiện diện, sợ mình bị cuốn vào đề tài này.
Trước khi bước ra khỏi thang máy, Văn Chú đã đi một bước ra ngoài, rồi đột ngột quay lại, dừng ngay bên cạnh Chu Uẩn:
“Cô chắc là cô em gái thứ ba mươi bảy mà cậu ta quen biết.”
Chu Uẩn không ngờ anh sẽ quay lại chỉ để nói một câu chẳng mấy quan trọng, nghiêng đầu nhìn thấy biểu cảm phức tạp như bảng màu của Trì Học Nhiên.
Cũng chỉ có Văn Chú mới dám nói kiểu đó, đổi lại là người khác, gặp cậu ấm nhà họ Trì ai chẳng vội vàng lấy lòng?
Trì Học Nhiên cố vớt vát hình tượng, chỉ vào mình, quả quyết: “Tiểu Uẩn, đừng tin cậu ta. Cậu ta không có duyên với con gái nên ghen ghét người khác đấy.”
“Anh Học Nhiên, sao anh lại đến Thịnh Hoằng?” Chu Uẩn thấy sự xuất hiện của anh ta có phần trùng hợp quá, cứ như đã đợi sẵn ở đây từ trước.
Trong không khí phảng phất chút chột dạ, cộng thêm nụ cười gượng của Trì Học Nhiên, Chu Uẩn gần như chắc chắn phán đoán của mình.
Cô không vạch trần, chờ Trì Học Nhiên tự thừa nhận.
“Tiểu Uẩn, em cũng biết tính anh trai em rồi mà, thật sự là vì lo cho em đấy!”
Trì Học Nhiên bắt đầu vào chuyện chính: “Cậu ta biết em trở về chắc chắn là vì chuyện của Gia Liên, đoán được em sẽ đến Thịnh Hoằng nên mới nhờ anh tới giúp, tránh để Văn Chú lạnh lùng với em.”
Quả nhiên, Chu Vực biết hết mọi chuyện. Không nói ra không có nghĩa là không muốn can dự, mà là đang chờ cô lên tiếng.
Trì Học Nhiên đang lải nhải bên tai cô, cố gắng biện hộ cho Chu Vực, nhưng Chu Uẩn chẳng nghe lọt câu nào, anh ta nói quá nhiều, khiến cô muốn xen vào cũng khó.
“Anh Học Nhiên…” Chu Uẩn giơ tay cắt lời: “Cho dù có anh ở đây thì Văn tổng cũng không mềm mỏng đâu, liên quan đến việc làm ăn của Thịnh Hoằng, anh ấy sẽ chẳng vì nể mặt mà thay đổi, anh về trước đi. Chuyện bên anh trai em, để em tự giải thích.”
Trì Học Nhiên im lặng vài giây, thu lại vẻ cà lơ phất phơ, nghiêm túc hiếm thấy:
“Anh trai em cũng vì muốn tốt cho em thôi. Hơn nữa, Gia Liên không nhất thiết phải hợp tác với Thịnh Hoằng. Nhà em có Thạc Đằng chính là đối tác tốt nhất rồi. Em không muốn làm phiền anh trai, thì hợp tác với nhà họ Trì anh cũng được. Anh để thư ký đến Gia Liên liên hệ…”
“Anh Học Nhiên…” Chu Uẩn dịu giọng ngắt lời: “Em không phải là chủ của Gia Liên, không có quyền can thiệp bất kỳ quyết định nào của họ. Cho dù là nhà họ Chu hay nhà họ Trì, em xin nhận lòng tốt của mọi người là đủ.”
Nụ cười trên mặt Trì Học Nhiên dần tắt, nhìn cô thật lâu không nói gì. Có lẽ là vì cô quá lạnh nhạt, khác hẳn với những người phụ nữ anh từng gặp, khiến anh có phần không thoải mái.
Không khí ngại ngùng kéo dài một phút, Trì Học Nhiên hỏi dò:
“Không muốn hợp tác với nhà họ Trì thì anh hiểu, nhưng đến cả Chu Vực em cũng không tìm, chẳng lẽ em định cắt đứt quan hệ với nhà họ Chu sao?”
Tim Chu Uẩn như bị một chiếc chuông cổ nặng nề trên núi va trúng, âm vang trầm đυ.c, lan rộng không dứt.
Cắt đứt quan hệ với nhà họ Chu sao?
Cô…
Thật sự từng nghĩ đến.
Tiếng bước chân rối rắm vọng lại từ cuối hành lang, kèm theo vài lời trêu chọc qua lại, đám người dần xuất hiện ở góc rẽ.
Chu Uẩn thấy một nhóm chia làm hai phe, phía Gia Liên do Bạch Đàm dẫn đầu, còn phía Hạo Lợi là Đổng Diệu Huy cầm trịch, lũ lượt kéo tới.
Hai bên lộ rõ mùi thuốc súng, giống hệt cảnh chuẩn bị đấu đá trong phim Hồng Kông thời xưa: trước khi bắt đầu, mỗi phe đều giắt vũ khí trong tay, bước đi hùng hổ; sau khi gặp mặt, tung lời cảnh cáo, không ai chịu lép vế.
Sự xuất hiện của Tống Diễm kịp thời dập tắt bầu không khí căng như dây đàn. Với giọng điệu khuôn mẫu, anh ta truyền đạt lại ý của Văn Chú: hai bên mời vào phòng họp để thương thảo.
Chu Uẩn chuẩn bị cùng Bạch Đàm bước vào thì bị Trì Học Nhiên cản lại. Cô nhướng mày khó hiểu.
“Vào nghe là được, đừng tham gia. Anh trai em không muốn em dính líu quá sâu vào chuyện này.”
Trì Học Nhiên không quên lời dặn đi dặn lại của Chu Vực trước khi tới, phải trông chừng Chu Uẩn, vì cô là kiểu người sẵn sàng xả thân vì bạn bè. Anh cảm thấy rất cảm động, tình cảm còn hơn cả anh em ruột, thời nay có mấy ai giữ được như vậy?
Chu Uẩn nhẫn nhịn từ nãy, bực bội trong lòng dâng đến ngưỡng.
Từ cuộc gọi của Tô Huệ, đến việc Trì Học Nhiên bị anh trai phái đến, ai cũng sợ cô gây rối, từng bước dò xét, rốt cuộc phải đưa ra câu trả lời thế nào mới làm vừa lòng tất cả?
Sắc mặt cô lạnh dần, nói một câu chất vấn:
“Nếu anh trai em không muốn em tham gia vì sợ ảnh hưởng đến quan hệ của anh ấy với Khương Thiên Doanh thì cứ nói thẳng ra là được.”
“Cái gì cơ?”
Chu Uẩn hít sâu:
“Nhà họ Khương nắm giữ 56% cổ phần Hạo Lợi, là bên nắm quyền thực tế. Anh trai em với Khương Thiên Doanh có quan hệ gì, anh ấy sợ em đứng ra sẽ khiến Khương Thiên Doanh khó chịu, có phải không?”
“Không…”
“Chuyện giữa anh ấy và Khương Thiên Doanh hai năm trước giấu em, em không muốn bàn. Giờ em trở về Túc Nguyên cũng chẳng vì lý do gì khác. Dì em sắp về rồi, em không muốn để bà hiểu lầm là em với nhà họ Chu có xích mích. Chỉ vậy thôi.”
Trì Học Nhiên bị nói đến nín lặng, xưa nay miệng lưỡi lanh lợi là thế, hôm nay cũng cứng họng. Gãi đầu định hòa giải:
“Thì... anh trai em đâu có ý đó, chỉ là sợ em đắc tội với Văn Chú, sau này khó xử thôi.”
Chu Uẩn đang bực, câu nói bật ra như lưỡi dao: “Em thấy Văn Chú rất tốt, ít nhất không cố tình giấu diếm gì cả.”
“Ê!” Trì Học Nhiên chưa kịp nói hết câu, nhìn theo bóng lưng cô xa dần, như con bướm vừa cứng cáp cánh bay đi, không còn muốn dính dáng quá nhiều đến bọn họ. Trước kia, lời Chu Vực nói cô chưa bao giờ chống đối.
Anh ta đang hối hận vì nhận lời giúp thì chuông điện thoại vang lên bất thình lình như ác quỷ đến đòi mạng, làm tim anh co thắt.
Nhìn màn hình hiện tên người gọi, anh cau có bắt máy:
“Gì nữa?”
“Gặp rồi. Không nghe lời, ngược lại còn bị em ấy mắng cho một trận.”
“À đúng rồi, em ấy quay về Túc Nguyên là vì dì em ấy, hình như vài hôm nữa sẽ về.”
“Chắc chắn luôn. Tiểu Uẩn tính tình cẩn thận, không muốn để dì nghi ngờ quan hệ giữa em ấy và nhà họ Chu đã xấu đi.”
“Anh bạn, thật lòng mà nói, chuyện của cậu với Khương Thiên Doanh đúng là không hay lắm. Khi ấy ai cũng biết hai người có gì đó, chỉ giấu mỗi mình Tiểu Uẩn, đổi lại là tôi, tôi cũng tức thôi.”
Đầu bên kia, Chu Vực khẽ chau mày. Tính cách bình tĩnh nhiều năm như mặt hồ lặng, nay bị một hòn sỏi nhỏ ném vào, gợn lên từng lớp sóng. Âm thanh viên sỏi rơi xuống, trong không gian tĩnh mịch lại càng rõ ràng.
Chuyện giữa anh và Khương Thiên Doanh, quả thực là lỗi ở anh. Nếu không giấu, có lẽ Chu Uẩn đã chẳng bỏ đi Dung Thành suốt hai năm. Bây giờ cô trở lại, anh tưởng là đã nghĩ thông suốt, không ngờ vì Trình Tuyết Quân.
Nói ra cũng phải, vì công việc mà Trình Tuyết Quân đã hai năm chưa về nước, trước đó năm nào cũng về thăm nhà.
Chu Vực cúp máy, ấn gọi nội bộ, cho thư ký vào.
Lâm Tuấn Thăng bước vào với tập tài liệu mới, cung kính đặt trước mặt anh: “Anh Vực, đây là văn bản cần ký.”
Chu Vực không vội ký, cầm bút nhưng cứ tháo nắp ra lại đậy vào, mấy lần như thế rồi mới trầm giọng nói:
“Đi điều tra giúp tôi thời gian chính xác chuyến bay về nước của Trình Tuyết Quân. Ngày đó tôi muốn rảnh để cùng Tiểu Uẩn ra sân bay đón bà ấy.”
“Vâng, tôi sẽ lập tức tiến hành.”
Lâm Tuấn Thăng vừa đi được vài bước lại quay lại, đứng cách bàn làm việc một đoạn, thái độ vẫn cung kính:
“Anh Vực, cô Khương tới rồi.”
Chu Vực vẫn lật tài liệu, tay không dừng lại, dường như không nghe thấy gì.
Thái độ rõ ràng, Lâm Tuấn Thăng biết điều, cũng chẳng hỏi thêm, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi văn phòng.
-còn tiếp-