Chu Uẩn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, dù vẻ ngoài vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng thì cuộn trào như sóng.
Văn Chú nói người trong giới ai mà không biết, nên cái ngày cuốn nhật ký bị phát hiện, nhà họ Chu chắc chắn sẽ không công khai chuyện đó. Trưởng bối nhà họ Khương vì việc liên hôn giữa hai nhà cũng sẽ tạm thời nhẫn nhịn, chắc chắn chẳng ai lại đi rêu rao cho thiên hạ cười chê.
Người duy nhất không thể kiểm soát chính là viên minh châu trên tay nhà họ Khương, Khương Thiên Doanh, cô ta vốn chẳng phải người giỏi nhẫn nhịn.
Với năng lực của cô ta, muốn đạt được mục đích gì đó, chẳng cần tự ra mặt, sẽ có khối người sẵn lòng vây quanh, tâng bốc rồi làm thay. Xác suất cô ta là người tung nội dung trong nhật ký ra ngoài là cao nhất.
Lần này cô về Túc Nguyên, nhà họ Chu đã biết, chắc hẳn vị tiểu thư đó cũng biết rồi.
Xe chạy đến đoạn đường bằng phẳng, các cột điện như nối liền từng gốc cây, nếu kéo một cái thật mạnh, những chiếc bóng cây méo mó như thể bị lôi ra thành từng hình thù kỳ quái.
Băng qua vùng cây xanh ấy, toà nhà tổng bộ của Thịnh Hoằng dần hiện ra, sừng sững hiên ngang, giữa những cao ốc xung quanh càng thêm nổi bật, như đại ca được cả đám tiểu đệ vây quanh, vừa uy nghi vừa nghiêm trang.
Chu Uẩn nhìn qua gương chiếu hậu bên phải, phát hiện chiếc xe phía sau bám theo nãy giờ cuối cùng cũng rẽ sang hướng khác. Xe của Văn Chú có làn đường riêng, rào chắn tự động nhận diện biển số, chân ga đạp xuống, chiếc Lykan như đứa con tha phương đang háo hức trở về nhà, lao vυ"t vào bãi đỗ dưới lòng đất như một mũi tên rời cung.
Nhìn từ bên ngoài đã biết Thịnh Hoằng không phải công ty tầm thường, tài lực khỏi cần nghi ngờ, nhưng tận mắt chứng kiến bãi đỗ xe mới thấy câu "giàu nứt đố đổ vách" thật chẳng bao giờ sai khi nói về nhà giàu.
Bãi đỗ xe ngầm rộng lớn, nhưng chỉ có mỗi xe của Văn Chú đậu ở đó.
Sau khi xuống xe, Chu Uẩn quan sát xung quanh, xác nhận đúng là chỉ có một chiếc xe.
Không gian vắng lặng, tiếng bước chân nghe càng rõ ràng.
Văn Chú đi phía trước, phát huy lợi thế chân dài, sải bước gần như gấp đôi cô. Lần đầu tiên Chu Uẩn nghi ngờ chiều cao của mình, bắp chân phải rướn hết sức mới theo kịp, nhưng vẫn bị bỏ lại một khoảng nhỏ.
Khi đến gần cửa kính bốn cánh tự động, hệ thống cảm ứng phát tiếng: “Xin mời xác nhận nhận dạng.”
Chu Uẩn nghĩ, lần này chắc chắn phải dừng lại rồi.
Nhưng Văn Chú không hề giảm tốc, cứ thế bước thẳng về phía cửa kính.
Chỉ trong tích tắc, hệ thống xác nhận thành công, cánh cửa kính chậm rãi mở ra.
Chu Uẩn sợ thời gian mở cửa có hạn, liền chạy nhanh lên theo, không ngờ người phía trước lại bất ngờ dừng lại, suýt chút nữa đâm sầm vào anh.
Vừa đứng vững thì phía trước vang lên một tràng cười ngắn.
Cô vượt qua Văn Chú, nhìn thấy người đàn ông đứng tựa vào tường phía xa, nghiêng đầu giơ tay chào họ.
Nụ cười đặc trưng ấy khiến Chu Uẩn lờ mờ nhớ lại…
Công tử nhà họ Trì, Trì Học Nhiên, một trong những thành viên trong nhóm bạn thân hiện tại của Chu Vực.
Trước kia cô từng gặp anh ta vài lần trong các buổi tiệc rượu, khi Chu Vực giới thiệu, họ cũng chỉ chào hỏi sơ sơ, mặt nhớ nhưng người thì chẳng quen. Trong những buổi tiệc như thế, người ta toàn nói những câu sáo rỗng, vừa quay lưng đã quên, chỉ mang máng nhớ rằng công tử nhà họ Trì tính tình không tệ, còn lại thì chẳng để lại ấn tượng gì.
Không ngờ lại gặp anh ta ở đây, sự nghi hoặc của cô được Văn Chú giải đáp đúng lúc.
Giọng anh không lạnh không nóng: “Cậu tới làm gì?”
Trì Học Nhiên như chẳng hề để tâm đến thái độ lạnh lùng ấy, vẫn bày ra tư thế đẹp mắt, cười nói: “Nhớ cậu quá, nên đến tìm cậu chứ sao.”
Chu Uẩn nhìn anh ta, rồi lại nhìn Văn Chú.
Một người cười tươi như hoa, một người lạnh như băng tuyết. Cộng thêm câu nói kia, chẳng phải đúng là một cặp tình nhân đang cãi nhau, pahir có người phải cúi đầu nhận sai à?
Lời đồn trong giới, phút chốc như được chứng thực.
Văn Chú ấn nút thang máy, vô tình lại bắt gặp ánh nhìn mang đầy ẩn ý của Chu Uẩn vừa quét qua người mình.
“Chu Uẩn.” Anh hiếm khi gọi thẳng cả họ tên cô, thường ngày đều trêu là “Cô Chu”.
“Hả?” Cô lập tức thu lại vẻ tò mò, cố gắng hóa thân thành người chẳng biết gì: “Sao thế?”
Giọng nói trầm lạnh của Văn Chú mang theo cảnh cáo: “Dẹp mấy chuyện tưởng tượng linh tinh trong đầu cô đi.”
Mặt Chu Uẩn hơi ửng đỏ, dù không nói thẳng, nhưng bị người ta đoán trúng suy nghĩ trong lòng vẫn khiến cô có phần xấu hổ, luống cuống không nói nên lời.
“Văn tổng à, đừng dọa em gái Tiểu Uẩn chứ.” Trì Học Nhiên bỏ tư thế đẹp đẽ ban nãy, thoải mái bước qua sau lưng Văn Chú, đi đến bên cạnh Chu Uẩn, cúi đầu nhìn má cô đang đỏ ửng, chậc chậc hai tiếng: “Con bé là bảo bối của Chu Vực đấy, cậu nhẹ tay một chút, đừng có bắt nạt người ta.”
“Sao nào?” Văn Chú nhướng mày: “Tôi cần phải nể mặt Chu Vực à?”
Chu Uẩn nghe ra được ẩn ý trong câu nói ấy: Nhà họ Chu nho nhỏ cũng dám bày vẽ trước mặt nhà họ Văn sao?
Trì Học Nhiên vòng tay qua vai Chu Uẩn, tay còn lại chỉ vào gương mặt đỏ như tôm luộc của cô, phản bác đầy lý lẽ: “Người ta sắp khóc vì bị dọa rồi đấy. Cậu quản công ty thì thôi đi, giờ còn quản cả suy nghĩ của người khác nữa? Đừng độc đoán quá.”
Ánh mắt Văn Chú lướt đến, sâu thẳm và sắc lạnh, áp lực trời sinh khiến người ta không cần mở miệng cũng phải im lặng.
Đúng lúc thang máy đến nơi, Trì Học Nhiên nhỏ giọng trấn an: “Cậu ta tính khí thế đấy, đừng để ý.”
Chu Uẩn nhẹ gật đầu, lễ phép nói: “Cảm ơn anh Học Nhiên.”
“Ui chà, gọi ‘anh Học Nhiên’ nghe hay quá, em gái tiểu Uẩn gọi lại lần nữa được không?”
Trì Học Nhiên ánh mắt đầy mong đợi: “Anh lúc nào cũng ước có một cô em gái, tiếc là anh lại là con một. Mỗi lần nghe Chu Vực nhắc đến em, anh ghen tỵ lắm đấy.”
Văn Chú đã bước vào thang máy, thấy hai người bên ngoài còn chậm chạp chưa vào, ánh mắt lướt qua người Trì Học Nhiên rồi rơi vào gương mặt lưỡng lự của Chu Uẩn, khẽ cười mỉa: “Cậu thiếu em gái lắm à?”
Trì Học Nhiên quay đầu lườm anh: “Tôi lấy đâu ra em gái mà chả thiếu?”
“Thật nhỉ?” Văn Chú chủ động sửa lại: “Tôi nhớ nhầm.”
“Văn tổng mà cũng biết đùa kiểu vu oan trước mặt người ta cơ à?” Trì Học Nhiên đưa tay mời Chu Uẩn: “em gái Tiểu Uẩn, em vào trước đi.”
“Cảm ơn.” Chu Uẩn bước vào thang máy dưới sự mời mọc của anh, ngẩng đầu thì đúng lúc chạm phải ánh mắt Văn Chú đang nhìn xuống.
Thang máy chỉ có ba nút bấm: bãi đỗ xe ngầm, tầng một và văn phòng tổng giám đốc.
Chu Uẩn đứng giữa hai người đàn ông, cả hai đều cao hơn nhiều, dáng đứng lại ngay thẳng cứng cáp.
Cô giống như cọng cỏ dại kẹt trong khe đá, gió thổi về hướng nào thì ngả theo hướng đó.
-còn tiếp-