Tống Diễm giải thích với cô: “Cô Chu, Văn tổng muốn nghe cô tự mình giải thích việc Bạch tổng của Gia Liên đến công trường thi công của Thịnh Hoằng để trích xuất camera giám sát là có ý gì.”
Chu Uẩn hơi sững người.
Việc Bạch Đàm trích xuất camera dễ dàng như vậy, hoặc là lấy danh nghĩa nhân viên Thịnh Hoằng nên mới không gặp cản trở, hoặc chỉ có thể là...
Chu Uẩn vô thức nhìn sang người đàn ông có góc nghiêng góc cạnh trong xe, sự nghi hoặc trong lòng càng lúc càng lớn. Việc này ngay cả Bạch Đàm cũng chỉ mới được cô thông báo tạm thời, vậy Văn Chú làm sao biết trước được?
Người trong xe đặt tay phải với đốt ngón tay rõ ràng lười nhác tựa lên vô lăng, ánh mắt hờ hững nhìn sang: “Đợi tôi xuống xe mời cô nữa à?”
Không dám đâu!
Chu Uẩn bước xuống bậc thềm rồi lên xe. Không biết ai đã ngồi trước đó, chỗ ngồi hơi lùi về sau, vừa ngồi xuống thì phần lưng không có điểm tựa, cô điều chỉnh một chút nhưng cả người vẫn chìm sâu vào ghế da, từ góc nhìn bên cạnh cứ kỳ kỳ, như chú gà con chui tọt vào vỏ trứng.
Văn Chú tuy không nhìn cô trực diện, nhưng khóe mắt Văn Chú hết nhất cử nhất động của cô. Ngón tay khẽ chạm vào màn hình cảm ứng trên xe, ghế phụ từ từ tiến về phía trước, lưng ghế cũng đẩy về ngang bằng vị trí với anh.
Chu Uẩn lúng túng nghiêng mặt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trước cửa studio vẫn chưa thấy bóng dáng quen thuộc, cô bèn tiện miệng tìm đề tài để giảm bớt ngượng ngùng: “Cảm ơn Văn tổng đã cho Gia Liên cơ hội.”
“Phải là Gia Liên cho tôi cơ hội mới đúng.”
Giọng nói trầm thấp xen lẫn chút giễu cợt, đôi mày của Chu Uẩn hơi giãn ra.
Cô quay đầu lại, nghiêng nhẹ để có thể thấy rõ biểu cảm của anh khi nói chuyện, nghi hoặc hỏi: “Ý anh là gì?”
Văn Chú khởi động lại xe, chưa vội nhấn còi, đám người tan làm tự động nhường đường, kể cả những xe vừa ra khỏi hầm để xe.
Chiếc xe từ tốn hòa vào dòng xe dài trong giờ cao điểm. Cửa xe cách âm tốt, bên ngoài ồn ào náo nhiệt bị chặn lại, khiến không gian bên trong càng thêm tĩnh lặng.
Văn Chú đạp phanh chờ xe phía trước di chuyển, nhân lúc đó trả lời cô: “Cô ấy đến công trường lấy camera, cô nghĩ người bên dưới không báo cáo lên trên sao?”
Nỗi nghi hoặc trong lòng cô được giải đáp. Chu Uẩn từng nghĩ là người bên dưới đã thông báo cho bên phụ trách của Thịnh Hoằng, nhưng cô không ngờ việc này lại đến tai Văn Chú.
Với khối lượng công việc của anh, chẳng giống người sẽ can thiệp mấy chuyện thế này tý nào.
Chu Uẩn sợ anh hiểu lầm rằng mình không giúp được gì còn khiến Bạch Đàm rắc rối thêm, bèn vội nhận hết về mình: “Việc trích xuất camera là ý của tôi, không liên quan đến Bạch Đàm. Tôi chỉ muốn giúp cô ấy tìm ra nội gián đã liên hệ với Hạo Lợi.”
Văn Chú liếc sang cô, thấy cô thần sắc căng thẳng lại nhìn về phía trước.
“Tìm được chưa?”
“Có nghi ngờ, nhưng chúng tôi còn chưa kịp hỏi thì người của anh đã đến rồi.”
Văn Chú nhìn thẳng phía trước, đầu ngón tay khẽ gõ lên vô lăng, nói: “Ừ, tôi đến không đúng lúc.”
Là lời trần thuật, hay giễu cợt? Hay là đang phản hồi những ẩn ý trong câu cô vừa nói?
Chu Uẩn không đoán được suy nghĩ của anh, muốn qua một câu ngắn ngủi để nhìn thấu nội tâm người ta thật chẳng dễ.
Cô quyết định nói hết: “Tạm thời phán đoán là người trong ban quản lý có liên quan đến Hạo Lợi, nhưng tôi càng tò mò hơn, Văn tổng cử trợ lý Tống đến Gia Liên, chắc không chỉ vì chuyện Bạch Đàm trích xuất camera nhỉ?”
Xe phía trước bắt đầu cách họ một khoảng, Văn Chú đạp ga bám theo, không trả lời thẳng: “Cô nghĩ sao?”
“……”
Tôi nói anh bị bệnh, anh nhận không?
Chu Uẩn âm thầm oán thầm hai câu, ngoài mặt vẫn vờ như không biết, còn tranh thủ nịnh một câu: “Suy nghĩ của Văn tổng chắc chắn tôi không đoán được, nhất định là anh có lý do của anh.”
Văn Chú khẽ nhếch môi, không để ý đến trò nịnh nọt của cô: “Cô Chu, cô chắc hẳn rất hận tôi.”
“Hả?” Chu Uẩn hơi há miệng: “Sao tôi phải hận anh chứ?”
Văn Chú nhìn gương chiếu hậu, giọng nhàn nhạt: “Không thắt dây an toàn, lỡ có chuyện gì, chẳng phải là đổ hết lên đầu tôi à?”
Chu Uẩn cúi đầu nhìn, mới phát hiện mình quên thắt dây an toàn khi lên xe. Cô lúng túng kéo dây từ phía sau và cài vào khóa.
Lên xe chưa lâu mà đã lúng túng hết chuyện này tới chuyện khác. Nếu biết bói toán, cô nhất định phải tính thử xem hôm nay rốt cuộc sai ở đâu.
Cô vừa định nói cảm ơn thì âm thanh rung của điện thoại thông báo đột ngột vang lên.
[Tớ nghe trợ lý Tống nói cậu ngồi xe của Văn tổng à?]
Chu Uẩn nhìn tin nhắn mới, chưa vội trả lời. Ngón tay trỏ vuốt nhẹ viền điện thoại, không biết nên đáp thế nào để vừa hiệu quả lại không khiến người ta nghi ngờ.
Nghĩ tới nghĩ lui, Chu Uẩn cuối cùng nhắn lại:
[Trợ lý Tống nói anh tớ nhờ anh ấy mang đồ, tớ vừa xuống lầu mới biết đồ để trong xe Văn tổng.]
Bên Bạch Đàm yên ắng trở lại, xem ra câu trả lời này vẫn đủ độ tin cậy. Nếu không, với khả năng đánh hơi chuyện bát quái nhạy bén của Bạch Đàm, hẳn đã nhắn thêm một câu nữa.
“Dung Thành thế nào?”
Ngón tay đang vuốt điện thoại của Chu Uẩn chợt dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh: “Sao anh biết?”
“Cô nên hỏi trong giới này có ai không biết thì đúng hơn.” Văn Chú trả lời thẳng thắn, đúng với phong cách luôn dứt khoát và lạnh lùng của anh.
Người ngây ra chính là Chu Uẩn.
Cô chưa từng nghĩ chuyện hai năm trước lại được người khác nhắc tới, mà còn đến từ người không ngờ nhất.
Chu Uẩn khẽ thở ra, sau khi bình ổn lại cảm xúc, cô thẳng thắn đáp: “Đó là chuyện của tôi.”
Cô dường như đã đoán được Văn Chú sẽ hỏi lại vấn đề vừa rồi, nên chủ động trả lời trước: “Dung Thành rất tốt, nếu Văn tổng có hứng đầu tư thì có thể cân nhắc.”
“Cô Chu.”
Đèn đỏ phía trước, Văn Chú chậm rãi đạp phanh. Đợi xe dừng hẳn, anh mới cất giọng bình thản nhưng đủ sức khiến người khác rúng động: “Cô thích Chu Vực là chuyện của cô, tôi chỉ nhắc cô một câu, đừng giở mưu tính nhỏ nhặt với tôi. Thịnh Hoằng không phải là quân bài trong tay cô.”
Với một nhà đầu tư mà nói, công trường còn đang thi công chẳng khác nào đứa trẻ sơ sinh, chưa đến lúc có thể khoe với họ hàng bạn bè. Việc Bạch Đàm đột nhiên đến nơi, lại lấy danh nghĩa nhân viên Thịnh Hoằng để trích xuất camera, cho dù là với mục đích cá nhân, cũng khó trách Thịnh Hoằng nghĩ theo chiều hướng tiêu cực.
Chuyện lần này xảy ra quá đột ngột, Chu Uẩn đúng là chưa kịp suy nghĩ chu toàn. Dù chỉ cần nói một tiếng với Tống Diễm thôi, cảm giác mọi chuyện cũng đã khác hẳn so với việc cứ thế hành động mà không báo trước.
Chu Uẩn chân thành xin lỗi: “Là tôi suy nghĩ chưa thấu đáo. Hy vọng không khiến Văn tổng cảm thấy phiền lòng.”
Không biện hộ dài dòng, cũng không kể lể rằng mình vì bạn bè nên đành phải làm thế, lại càng không tự vẽ nên hình tượng một người sẵn sàng xả thân vì bạn hữu.
Văn Chú khá bất ngờ khi cô thẳng thắn nhận sai và giải thích rõ ràng.
Trong xe lại trở nên yên ắng, anh không còn giọng điệu mỉa mai châm chọc, chỉ tập trung lái xe, như thể trong xe chỉ có một mình anh mà thôi.
-còn tiếp-