Chương 5.2: Ai là nội gián

Chu Uẩn nhìn đám người trước mắt đang chen chúc hỗn loạn, rồi lại nhìn Bạch Đàm quay đầu nhìn ra cửa sổ như không nỡ chứng kiến thêm. Lúc này, người cảm thấy khó chịu nhất e là Bạch Đàm, người mà cô ấy tin tưởng thì phản bội, studio do một tay gây dựng thì ngày càng lục đυ.c. Trước kia mọi người còn cùng nhau co ro trong cái văn phòng cải tạo từ xưởng cũ, bầu không khí gần gũi đến mức như một gia đình.

Studio phát triển hơn, lương thưởng cũng tốt hơn, môi trường ngày một tiện nghi, nhưng con người lại chẳng còn là những người trước kia, chỉ còn lại lớp vỏ không tình cảm.

“Đến không đúng lúc rồi, hóa ra quý công ty đang bận.”

Một giọng nam cất lên, lạnh nhạt như đá nhưng lại đủ để nhẹ nhàng cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Tất cả mọi ánh nhìn trong phòng lập tức chuyển về phía hành lang – nơi giọng nói ấy vang lên.

Một người đàn ông mặc bộ vest màu xanh đậm cắt may chỉn chu, tay xách cặp tài liệu hàng hiệu. Từ mái tóc đến đôi giày anh mang, toàn thân đều tỏa ra khí chất “tinh anh” không cần nói cũng rõ.

Bạch Đàm là người đầu tiên nhận ra, cô vội vàng gạt nhân viên đang chắn đường ra, sự kinh ngạc chỉ kéo dài một giây đã nhanh chóng biến thành mừng rỡ.

Cô đưa tay ra trước, giọng hơi cao lên: “Trợ lý Tống, sao anh lại tới đây?!”

Tống Diễm bắt tay cô, khách sáo giải thích: “Văn tổng nghe nói công ty cô định phát triển một ứng dụng sinh hoạt hằng ngày, nên bảo tôi đến hỏi thăm một chút.”

Trong phòng bắt đầu rộ lên tiếng xì xào bàn tán. Bạch Đàm vừa ngạc nhiên, vừa quay đầu nhìn Chu Uẩn. Một ánh mắt giữa đôi bạn thân đủ để thay vạn lời nói.

“Thì ra là vậy.” Bạch Đàm phản ứng rất nhanh, lập tức nói: “Lẽ ra chúng tôi nên chuẩn bị tài liệu đến chào hỏi Thịnh Hoằng, không ngờ còn làm phiền trợ lý Tống đích thân tới. Vậy xin mời trợ lý Tống theo tôi vào phòng làm việc trao đổi kỹ hơn!”

“Phiền cô dẫn đường.” Tống Diễm nói xong liếc nhìn khắp căn phòng bừa bộn, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Chu Uẩn, trầm giọng mời: “Cô Chu, lúc nãy tôi có gặp Chu tổng nhỏ, cậu ấy nhờ tôi mang đồ đến cho cô.”

Chu Bá Sâm đã lui dần về, dần giao quyền cho Chu Vực. Bên ngoài ai cũng gọi ông là “Chu tổng”, còn Chu Vực, người mới nhậm chức, lại có ông chống lưng được gọi là “Chu tổng nhỏ”.

Nhưng theo tính cách của Chu Vực, anh sẽ không đời nào nhờ cậy người bên cạnh Văn Chú. Dù anh ta không ghét Văn Chú đến mức đó, cũng tuyệt đối sẽ không nhờ người của anh giúp đỡ.

Rõ ràng lời của Tống Diễm có hàm ý khác.

Mọi ánh mắt lại đổ dồn sang Chu Uẩn.

Cô không tiện hỏi nhiều, chỉ khẽ mỉm cười: “Được, phiền trợ lý Tống rồi.”

Bạch Đàm dẫn đường, gọi thêm Viên Lợi và Trương Tấn Minh cùng đi. Năm người dọc theo hành lang tiến về phía phòng làm việc của Bạch Đàm, cô mở cửa cho mọi người lần lượt bước vào.

Cô là người vào cuối cùng, trước khi đóng cửa còn quay người làm một động tác về phía đám nhân viên còn đang lấp ló nhìn trộm, ngón cái chỉ vào trong cổ, kéo nhẹ. Động tác vừa xong, đám tò mò tản đi như chim thú bị hù.

Sau khi cô đóng cửa, đang định chuẩn bị tài liệu thì—

“Khoan đã, Bạch tổng…” Tống Diễm giơ tay nhìn đồng hồ: “Văn tổng có một cuộc họp đột xuất, tôi không thể ở lại lâu. Hay là cô mang theo tài liệu, gọi thêm một vài nhân viên chủ chốt trong nhóm phát triển cùng tôi đến Thịnh Hoằng luôn. Thiết bị bên tôi chắc chắn sẽ giúp các cô thể hiện tốt ưu điểm của sản phẩm hơn.”

Bạch Đàm sững người. Cô không ngốc, nghe đến đây thì đã hiểu phần nào, bèn lập tức gật đầu dứt khoát:

“Đương nhiên rồi, cảm ơn trợ lý Tống đã nhắc. Vậy mời anh đợi một lát, tôi sắp xếp ngay đây.”

“Mười phút có đủ không?” Tống Diễm chỉ vào đồng hồ: “Thật sự tôi đang có việc.”

“Hiểu mà, đủ ạ.”

Bạch Đàm ra hiệu bằng mắt cho Trương Tấn Minh. Tên này cũng nhanh nhạy, ngay giây tiếp theo đã kéo cửa ra đi gọi người trong nhóm phát triển, chính là Tần Phóng.

Viên Lợi vẫn một lòng muốn biết lý do Thịnh Hoằng bất ngờ đến tìm Gia Liên hôm nay. Thấy Bạch Đàm đi ra ngoài, anh cũng vội vàng bước theo.

Trong phòng chỉ còn lại Chu Uẩn và Tống Diễm, không thể gọi là ngượng ngùng, mà đúng hơn là một sự sắp đặt có chủ ý cho một cuộc trò chuyện riêng sau cùng.

Tống Diễm làm việc không để lộ sơ hở, lời nói ra cũng kín kẽ như thế. Có lẽ ngay cả Bạch Đàm cũng không nhận ra anh đang cố ý đưa mọi người rời khỏi.

Cửa sổ mở một nửa, gió đầu thu không còn mang theo hơi nóng gay gắt của mùa hè, từng đợt từng đợt lướt vào qua cửa sổ, làm vạt áo nhẹ nhàng lay động…

Chu Uẩn lặng lẽ quan sát người trợ lý trước mặt, người nắm chắc chừng mực trong từng lời nói, hành động. Không hổ là cánh tay đắc lực bên cạnh Văn Chú, ngay cả tính cách cũng có vài phần giống hệt anh ta.

Không nói rõ, chỉ chờ đối phương chủ động mở lời, kiểu người thế này không dễ dàng giao quyền kiểm soát cho ai khác, mà thích dùng cách im lặng khiến người khác rối trận trước.

Hiểu rõ điều này, Chu Uẩn lại càng thấy Văn Chú là người nên tránh xa. Chính tai nghe chuyện Hạo Lợi đánh cắp thành quả của Gia Liên, vậy mà anh không phản hồi gì, đến nửa tiếng sau mới để Tống Diễm ra mặt, mời họ đến Thịnh Hoằng. Nếu cô đoán không lầm, e là người của Hạo Lợi lúc này cũng đang trên đường đến đó.

Ba bên giằng co, bất kể kết quả ra sao, kẻ được lợi vẫn là anh. Quả là con buôn lão luyện.

Giờ cô đang có việc cần nhờ, lại gấp gáp muốn chứng minh mình trong sạch, đành chủ động lên tiếng:

“Trợ lý Tống, món đồ anh tôi nhờ anh mang chắc đang ở dưới lầu, đúng không?”

Tống Diễm mặt mày không đổi sắc: “Đúng vậy. Vừa hay Bạch tổng còn cần chút thời gian chuẩn bị tài liệu, mời cô Chu theo tôi xuống trước.”

Chu Uẩn đi sau lưng anh ta xuống lầu.

Tầng một, một chiếc Lykan màu đen obsidian đỗ ngay trước cửa studio. Sự xuất hiện của nó khiến không ít dân văn phòng xung quanh sau giờ tan ca phải ngoái nhìn, ánh mắt đầy ghen tị.

Kiểu xe này mà đỗ ở đây, ngoài có tiền ra còn có cả thế lực đứng sau.

Chu Uẩn nghi hoặc quay sang nhìn Tống Diễm, anh ta thẳng thắn chỉ tay về phía trước, ý bảo cô nhìn xem.

Cửa xe phía trước từ từ mở ra.

Trong đầu Chu Uẩn chợt thoáng qua một câu: “Xe mà mở cửa từ phía trước thì chắc chắn không phải xe thường.”

Một gương mặt vừa quen vừa xa hiện ra trước mắt cô, anh tuấn, sắc nét, khiến cô không khỏi bất ngờ vì sự xuất hiện của người đó tại đây.

-còn tiếp-