Chương 5.1: Ai là nội gián

Con người luôn có phản ứng nhanh và chính xác trước nguy hiểm. Sau khi quay đầu nhìn Tần Phóng, Viên Lợi đề nghị:

“Cậu ta bị trầy da rồi, hay là đưa xuống hiệu thuốc dưới lầu mua ít thuốc mỡ bôi đi.”

“Cô này…” Chu Uẩn chỉ vào người phụ nữ vừa mới dựng lại cái ghế trong văn phòng: "Phiền cô chạy một chuyến ra hiệu thuốc, mua ít đồ sát trùng và thuốc mỡ trị vết thương. Tổng giám đốc Bạch sẽ trả tiền cho cô.”

Người phụ nữ nhìn sang Viên Lợi theo phản xạ.

“Người nắm cổ phần nhiều nhất ở Gia Liên là Bạch Đàm, nghe lời cô ấy thì có thể sai sao?” Chu Uẩn hơi nghiêng người, nhường chỗ cho cô ấy đi qua.

Viên Lợi ra hiệu bằng mắt cho nữ nhân viên kia. Lần này cô ta không chần chừ nữa, đến chỗ ghế tìm túi xách, cầm theo ví rồi rời khỏi phòng để đi mua thuốc cho Tần Phóng.

Chu Uẩn lắng nghe tiếng giày cao gót của cô ta vang lên từ hành lang, tiếng bước chân mỗi lúc một xa dần rồi mất hẳn.

Chu Uẩn không ngờ rằng ở công ty này, người nghe lời Viên Lợi lại nhiều như thế. Dù cô đã nói rõ Bạch Đàm là cổ đông lớn nhất, nhưng nữ nhân viên kia vẫn chọn nghe theo lời Viên Lợi, điều đó không phải là điểm tốt.

Một công ty, dù chỉ là studio nhỏ, mà chủ không thể khống chế được nhân viên bên dưới thì cũng như một vị quân vương không quản nổi tướng quân nắm binh quyền trong tay.

Lâu dài mà không phân rõ chủ thứ, rất dễ sinh chuyện.

Chu Uẩn đã sống trong nhà họ Chu lâu năm, chịu nhiều ảnh hưởng từ cách dạy dỗ của Chu Bá Sâm.

Trước đây cô từng cho rằng quản lý quá chặt sẽ khiến nhân viên không thoải mái. Khi ấy cô nhìn từ góc độ một người làm công. Còn hiện tại, khi tự đặt mình vào vị trí của Bạch Đàm, cô mới hiểu được năng lực quản lý của Chu Bá Sâm thực sự rất tốt.

Viên Lợi cảm thấy không thoải mái, nhưng vì mối quan hệ giữa Chu Uẩn và Bạch Đàm, nên lời khó nghe phải suy nghĩ kỹ mới dám nói.

Anh ta lựa lời, thể hiện sự bất mãn theo cách mình cho là khéo léo: “Em từ Dung Thành về mà không bận công việc gì sao? Dù không bận cũng nên về nhà xem một chút chứ?”

“Vẫn đang trong kỳ nghỉ, em sẽ về thăm nhà nhưng không phải bây giờ.” Chu Uẩn không vòng vo: “Lão Viên, đừng căng thẳng. Em không phải nhân viên của Gia Liên, chuyện hôm nay không liên quan gì đến em.”

Người trong công ty tất nhiên sẽ không nhiều chuyện mà đi nói bừa với Bạch Đàm. Yếu tố không kiểm soát duy nhất chính là vị thiên kim tiểu thư nhà họ Chu trước mặt. Nếu cô đến tìm Bạch Đàm thêm mắm dặm muối, anh ta thật sự cũng chẳng có cách nào.

Có lời hứa miệng của cô, Viên Lợi cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ có thể vòng vo hỏi: “Lúc nãy cô nói Thịnh Hoằng biết Hạo Lợi đánh cắp thành quả của công ty là ý gì?”

“Nghĩa đen.”

Chu Uẩn chậm rãi khoanh tay, nghiêng người tựa vào khung cửa. Trái với vẻ mặt ủ rũ của các nhân viên trong phòng, cô giống như một vị đại thần được Hoàng thượng trao thượng phương bảo kiếm, thay Bạch Đàm giám sát bọn họ.

Cô càng không nói rõ, người khác lại càng tò mò. Rõ ràng việc Hạo Lợi ký hợp đồng với Thịnh Hoằng là chuyện đã chắc như đinh đóng cột, cớ gì Thịnh Hoằng lại đột nhiên đổi ý?

Trước đó, người của Hạo Lợi vênh váo đến mức gần như muốn nhìn người khác bằng lỗ mũi. Giờ sự việc đột ngột đảo chiều, đối với Gia Liên vẫn còn đang đắm chìm trong cảm giác hụt hẫng vì thành quả bị đánh cắp và không biết nhờ ai giúp đỡ, thì đây quả thật là một cú sốc và cũng là niềm vui bất ngờ.

Viên Lợi muốn hỏi rõ, vừa hé môi định nói “Em...” thì đã bị sự xuất hiện của Bạch Đàm cắt ngang. Những lời định nói cũng nuốt ngược vào bụng.

Sau lưng Bạch Đàm còn có một người đàn ông khác đi cùng. Chu Uẩn có chút ấn tượng với người này, một trong số ít người ở công ty có quan hệ không tệ với Tần Phóng, tên là Trương Tấn Minh.

Cao to, ít nhất phải một mét tám lăm, thân hình vạm vỡ. Đi sau lưng Bạch Đàm trông chẳng khác gì vệ sĩ cô thuê về, cứ như chỉ cần cô hô một tiếng là anh ta sẽ xắn tay áo lên đánh người ngay lập tức.

Văn phòng lúc này vẫn còn ngổn ngang, dù đã dọn qua loa nhưng vẫn không thể nhìn nổi.

Bạch Đàm quay đầu nhìn Trương Tấn Minh, hai người trao đổi ánh mắt. Anh gật đầu, bước vượt qua cô, lực tay mạnh mẽ, chỉ dùng một tay đã dựng lại được cái bàn, rồi lấy máy tính lên:

“Cái này của ai? Có mật khẩu.”

Có người nhận ra là của mình, hoảng hốt chen khỏi đám đông như học sinh bị giáo viên gọi tên trên lớp, vội vàng chạy lên nhập mật khẩu máy tính.

Trương Tấn Minh cắm USB vào máy rồi kết nối với màn hình chiếu. Hai phút sau, hình ảnh hiện lên là một chiếc xe trộn bê tông. Tài xế thò nửa người ra khỏi cửa sổ, vẫy tay chào người gác cổng. Cổng tự động từ từ mở ra, tài xế chầm chậm lái xe tiến vào công trường.

Chu Uẩn không phải nhân viên công ty, tự giác lùi về phía sau đám đông. Cô quan sát nét mặt đa dạng của họ khi nhìn vào màn hình phía trước. Nhưng chỉ có một người là ngoại lệ cứ cử động không ngừng, nới lỏng cà vạt, cởi cúc áo, xắn tay áo lên, cả người cứ như đã mấy ngày tăng ca không được tắm, khó chịu đến mức không thể ngồi yên.

Trương Tấn Minh đã rút khỏi đám đông, ánh mắt giao nhau với Chu Uẩn. Cô khẽ gật đầu, đổi chỗ cho anh. Cánh cửa bị hỏng giờ có thân hình to lớn của anh chắn ở đó, không ai ra ngoài được.

Tiếng xì xầm bàn luận bắt đầu lớn dần, câu hỏi “xem thi công công trường để làm gì” ngày càng nhiều.

“Bảo các người xem thì cứ xem!” Bạch Đàm gằn giọng quát, những tiếng ồn ào ngay lập tức im bặt.

Viên Lợi lấy lý do khát nước để chen ra khỏi đám người, cúi đầu giảm sự chú ý. Thân hình không tính là gầy nhưng hôm nay lại di chuyển vô cùng lanh lẹ. Anh ta nhìn đám người vây quanh rồi dần dần tiến gần đến cửa.

“Anh Viên, gấp gáp thế? SSi đâu đấy?”

Trương Tấn Minh dang hai tay chống lên khung cửa, dù có bản lĩnh đến đâu cũng không thể vượt qua “ngọn núi khổng lồ” trước mặt.

“Cậu làm cái quái gì vậy? Tôi đi rót ly nước uống cũng phạm pháp à?” Viên Lợi mặt mày sa sầm, lông mày rậm nhíu chặt: “Trương Tấn Minh, cậu có phải quản quá rộng rồi không? Đến cả tôi cũng muốn kiểm soát sao?”

Với tư cách là quản lý kiêm cổ đông của studio, giọng điệu của Viên Lợi đương nhiên cứng rắn. Đợi mãi không thấy Trương Tấn Minh có ý định nhường đường, anh ta bắt đầu nổi nóng, trán bốc khói:

“Tôi hỏi cậu bị làm sao đấy hả?!”

Một tiếng hét khiến mọi ánh mắt trong văn phòng đều đổ dồn về phía họ. Bạch Đàm đứng cạnh máy tính, khoanh tay lạnh lùng quan sát cuộc đối đầu giữa Viên Lợi và Trương Tấn Minh.

Trước kia cô chưa từng thấy Viên Lợi có một mặt như thế này.

Trương Tấn Minh vóc người to lớn, nếu động tay động chân thì cũng không rơi vào thế yếu. Nhưng anh không muốn gây thêm phiền phức cho Bạch Đàm nên đành nhẫn nhịn trước những lời lẽ khıêυ khí©h lặp đi lặp lại của Viên Lợi.

Người không rõ nội tình chỉ thấy Trương Tấn Minh cứ nhún nhường, còn Viên Lợi thì càng lúc càng lấn tới, thậm chí còn có ý ra tay. Vừa xong mới đánh nhau với Tần Phóng, giờ lại kéo qua chỗ Trương Tấn Minh giằng co, nếu cứ tiếp diễn nữa thì chỗ này đúng là biến thành vườn thú mới của Túc Nguyên mất rồi.

Vài người nhanh chóng trao đổi ánh mắt rồi bước lên can ngăn.

Các nữ nhân viên thường gan nhỏ, nên chuyện tách hai người đánh nhau được giao cho mấy đồng nghiệp nam.

Phần việc các cô làm là kéo mấy thứ có khả năng gây nguy hiểm trong phòng ra xa, để tránh bị thương thêm lần nữa.

-còn tiếp-