Chương 4.2: Đối đầu một lần nữa

Chiếc xe lướt qua trước mặt Chu Uẩn, lớp kính chống nhìn trộm khiến người ta không rõ biểu cảm bên trong là gì, nhưng cô đoán chắc lại là vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng kia thôi.

Xe biến mất ở khúc ngoặt phía trước, Chu Uẩn thu lại ánh mắt, cúi đầu nhìn danh thϊếp bị trả lại trong tay.

Đúng là ứng nghiệm câu nói: “Nói chuyện là một loại nghệ thuật.”

Chỉ một hành động đơn giản của Văn Chú đã thay nghìn lời muốn nói.

Danh thϊếp trả lại chính là lời ám chỉ: “Tôi không nhận thứ từ người vô dụng.”

Dù là Đổng Diệu Huy hay cô, với anh cũng chỉ là tấm danh thϊếp in tên, không chút giá trị thực tế.

Chu Uẩn hiểu rõ đạo lý thương nhân vì lợi ích. Trong mắt Văn Chú, cô và Đổng Diệu Huy đều là những kẻ cố chen chân vào tầng lớp thượng lưu, là loại ký sinh như đỉa, không đáng để anh dành thêm một giây.

Đó cũng là lý do vì sao Văn Chú chỉ đích danh Chu Vực đến bàn chuyện, bởi vì so bản chất, chỉ có họ mới cùng một đẳng cấp.

Chu Uẩn nhìn về phía xa, cảm xúc dần lắng xuống. Cô siết chặt tấm danh thϊếp đến biến dạng. Trên đường quay về, cô tiện tay vo nó thành cục rồi ném theo một đường cong chuẩn xác vào thùng rác.

Thành phố Túc Nguyên sau Lập Thu đã dần rũ bỏ lớp áo màu xanh rực rỡ, mảng xanh của cây cối như đồng loạt bước vào thời kỳ “kiệt sức trong tình yêu”, chuyển sang màu xanh úa trầm buồn.



Khi Chu Uẩn quay lại studio đã mười lăm phút trôi qua, quầy lễ tân đã đổi ca, trên tủ để đồ bên cạnh bày một hàng hộp đồ ăn, trong đó có cả pizza cô đặt từ trước.

Theo lý thì pizza của cô đáng lẽ đã đến từ lâu, vậy mà vẫn còn để đó, không ai đυ.ng tới, có gì đó hơi kỳ lạ.

“Sao không ai lấy đồ ăn vậy?” Suy nghĩ đầu tiên của Chu Uẩn là mọi người bận làm việc: "Tổng giám đốc Bạch đang họp với họ à?”

“Không phải.” Cô lễ tân thì thào: “Em nghe trên lầu có người cãi nhau, âm thanh lộn xộn lắm, không rõ là ai.”

“Để tôi lên xem.” Chu Uẩn đi được mấy bước lại quay đầu: “Tần Phóng về chưa?”

“Về rồi, mới về chưa bao lâu.” Lễ tân lộ vẻ hóng hớt: “cô Chu , người cãi nhau trên đó chẳng lẽ là Tần Phóng?”

Chu Uẩn chưa làm rõ sự tình thường không vội kết luận: “Chắc không đâu, cô làm việc tiếp đi.”

Cô đi một mình lên tầng hai. Bạch Đàm không liên lạc, chắc việc điều tra ở công trường không thuận lợi, cô cần kéo dài thời gian.

Chu Uẩn vừa đặt chân lên hành lang tầng hai, âm thanh dữ dội đã ầm ầm vang lên.

Tiếng vật nặng đổ xuống “rầm” một tiếng, tiếng tập tài liệu rơi xuống đất “bộp” một cái, xen lẫn là tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông, trộn lẫn vào nhau, đủ để đoán trong phòng đang xảy ra một trận “cuồng phong bạo vũ”.

Cửa kính vỡ vụn đầy đất, hành lang đầy rẫy tập tài liệu và bình giữ nhiệt, giấy tờ rơi rớt khắp nơi, bình giữ nhiệt còn đang lăn qua lăn lại.

Chu Uẩn lại gần, văn phòng bên trong đã thành một mớ hỗn độn.

Tủ tài liệu, bàn làm việc, máy tính, cái đổ, cái vỡ, y như vừa trải qua tận thế.

Trong phòng hình thành hai phe: một bên là “cựu thần” đứng đầu bởi Viên Lợi, bên kia là “lính mới” do Tần Phóng dẫn đầu, cả hai đều bị thương, không ai chiếm được lợi thế rõ ràng.

Chu Uẩn giơ tay gõ nhẹ lên khung cửa, động tác tuy nhỏ, nhưng trong khung cảnh thế này, sự xuất hiện của cô cùng bất cứ âm thanh nào phát ra đều đủ để thu hút mọi ánh nhìn trong phòng.

Viên Lợi nhìn ra sau lưng cô.

“Đừng nhìn nữa…” Chu Uẩn bước qua bãi chiến trường, đến giữa hai phe đối đầu: “Bạch Đàm có việc ra ngoài rồi, lát nữa sẽ về.”

Viên Lợi chỉ tay đầy cảnh cáo về phía Tần Phóng: “Thằng nhãi cậu đừng có chối, đã quay được cảnh cậu gặp người của Hạo Lợi còn nhận tiền của họ! Nếu không có tật giật mình, thì giải thích xem cậu đi gặp họ làm gì?!”

Tần Phóng dùng mu bàn tay lau khóe môi bị trầy xước, từ trước đến giờ vẫn ít nói, ngay cả khi cãi nhau cũng giữ phong cách tiết kiệm chữ như vàng: “Miễn bình luận.”

Người đàn ông đứng sau Viên Lợi tức giận chỉ vào Tần Phóng: “Tôi thấy cậu đúng là cứng mồm! Loại như cậu phải đánh cho phục mới chịu khai thật!”

Đám cựu thần đồng loạt phụ họa theo lời người đàn ông, rất tán thành việc dùng vũ lực để giải quyết mâu thuẫn nội bộ trong công ty. Nhưng họ không có quyền quyết định, xử lý thế nào vẫn phải chờ vị tướng nắm giữ chức vụ cao nhất lên tiếng.

“Đánh đi, tốt nhất gây chuyện to thêm chút nữa,” Chu Uẩn chỉ vào mặt mình: “Đánh mạnh tay chút cho tôi bị thương rõ vào, tiện tôi báo cảnh sát xử lý. Như vậy các anh cũng đỡ mất công, cảnh sát tới chỉ cần trực tiếp xác định đây là ẩu đả là xong.”

Một câu nói đầy hàm ý khiến tất cả mọi người trong phòng bỗng chốc bàng hoàng. Sau phút bốc đồng, nhìn lại thành quả tàn cuộc mới thấy mọi chuyện đã đi xa đến mức nào.

Mọi người đều là người cùng công ty, cùng nhau làm việc không biết bao nhiêu ngày đêm, vậy mà hợp đồng còn chưa ký xong, đã nội đấu đến mức đầu rơi máu chảy, còn chưa kịp hướng ngoại đã tự tan rã từ bên trong.

Viên Lợi vừa là nhân viên kỳ cựu vừa là nửa cổ đông của công ty, bình thường ai nấy đều kính nể anh ta, bên cạnh lại không thiếu kẻ xu nịnh. Vụ náo loạn hôm nay quả thực nằm ngoài dự liệu của anh ta. Đàn ông không như đàn bà giỏi đấu khẩu, phần lớn đều là máu nóng, nói vài câu không hợp thì xắn tay đánh nhau.

Kết quả khiến văn phòng tan hoang thành thế này, lời của Chu Uẩn như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, cơn giận cuối cùng cũng lắng xuống. Anh ta chỉ vào mớ bàn ghế đổ ngổn ngang trong phòng, ra hiệu mọi người thu dọn.

Ánh mắt Viên Lợi dừng lại trên người Tần Phóng. Đánh cũng đã đánh, náo loạn cũng đã xong, anh ta chuẩn bị bỏ đi nhưng Chu Uẩn đã chặn trước một bước, cản đường: “Lão Viên, đợi một lát hẵng đi. Bạch Đàm nói có chuyện quan trọng cần thông báo với mọi người.”

“Cô ấy có chuyện gì?” Viên Lợi thấy cô chắn đường thì nhấc chân định rẽ hướng khác: “Anh còn việc phải xử lý, anh sec nghe cô ấy nói sau cũng được.”

Chu Uẩn lùi một bước, đứng ngay dưới khung cửa, dẫm lên mảnh kính vỡ phát ra tiếng “lách cách”, chặn lối duy nhất ra ngoài, ánh mắt kiên định: “Chuyện Bạch Đàm muốn nói liên quan đến việc các anh ký hợp đồng với Thịnh Hoằng, chẳng lẽ anh không biết Thịnh Hoằng đã phát hiện ra việc Hạo Lợi đánh cắp thành quả nghiên cứu của Gia Liên rồi à?”

“Cái gì?!” Yết hầu Viên Lợi khẽ động, anh ta lập tức xin lỗi vì phản ứng thái quá: “Xin lỗi, nghe tin này bất ngờ quá, nhất thời không tin nổi.”

“Bình thường thôi, dù sao anh cũng là nửa cổ đông của Gia Liên, phản ứng mạnh là điều dễ hiểu.” Chu Uẩn cảm thấy điện thoại trong túi rung liên tục, cô lấy ra nghe trước mặt Viên Lợi: “Sao rồi?”

Giọng Bạch Đàm vang lên từ đầu dây bên kia: “Mười phút nữa đến nơi, đừng để anh ta đi.”

“Được.”

-còn tiếp-