Chương 4.1: Đối đầu một lần nữa

Việc Chu Vực và Văn Chú có tiếp xúc cũng không có gì lạ, cả hai đều là nhân vật tầm cỡ trong giới kinh doanh. Thỉnh thoảng có công ty nào tổ chức tiệc ăn mừng hay tiệc rượu, đều sẽ mời những người có địa vị đến tham dự. Một là để thể hiện mối quan hệ rộng trong giới, hai là để duy trì liên kết. Dù thân thiết đến đâu mà lâu ngày không qua lại, cũng sẽ trở nên xa cách.

Chu Vực và Văn Chú tuy không gặp nhau thường xuyên, nhưng số lần tham dự tiệc có thể nói là nhiều không kể xiết, hai bên chắc chắn đã từng chạm mặt vài lần. Vài câu trò chuyện qua lại cũng không phải không thể xảy ra.

Lúc này Chu Uẩn mới nhận ra, từ sau khi Chu Vực tiếp quản Thạc Đằng, bạn bè quanh anh ta dường như không còn là những người trước kia nữa, còn những người bạn cũ thì xuất hiện ngày càng thưa thớt.

Vì Thạc Đằng, Chu Vực lựa chọn kết giao với những người có danh tiếng hơn trong giới, mở rộng chuỗi kinh doanh cũng là điều dễ hiểu. Quen biết với Văn Chú chỉ là chuyện sớm muộn.

Âm nhạc du dương trong nhà hàng phương Tây nhẹ nhàng vang lên qua khung cửa sổ, là một bài hát tiếng Anh kể về một người phụ nữ từng chịu nhiều tổn thương vì tình yêu, khát khao tìm được chân ái. Những người đàn ông cô gặp đều không phải người cô cần.

Lời bài hát tiếng Anh trần trụi, thẳng thắn bày tỏ mong mỏi của người phụ nữ về một tình yêu đẹp. Giai điệu uyển chuyển, dịu dàng, nghe từ xa lại có cảm giác như thứ âm nhạc mê hoặc lòng người.

Nhưng giờ phút này, Chu Uẩn chẳng có tâm trạng để thưởng thức âm nhạc, càng không thể cảm đồng với nỗi khổ trong chuyện tình của người phụ nữ trong bài hát. Cô đang đối mặt với ánh mắt mang áp lực như núi cao đổ xuống từ không xa.

Thừa nhận đồng nghĩa với việc tự nhận mình nói dối, có ý tiếp cận một cách cố ý.

Không thừa nhận, thì lại đồng nghĩa Chu Vực nói dối, vô cớ ảnh hưởng đến hình tượng của bên ngoài của anh ta.

Chu Uẩn không muốn vì chuyện của mình mà gây chuyện. Sau này khả năng gặp lại Văn Chú cũng rất thấp, nói dối mất mặt thì cũng chỉ mất mặt mình, không liên lụy đến người khác là được.

"Tôi nói dối." Cô đáp dứt khoát.

Ngoài Văn Chú ra, các vệ sĩ đi cùng đều nhìn cô một cái, khá bất ngờ khi có người lại thẳng thắn thừa nhận chuyện nói dối như vậy.

Văn Chú nghiêng đầu nhìn sang hướng khác, không đón lời cô, cũng không hỏi tại sao lại nói dối. Dáng người cao lớn đứng bên xe, trông như có rất nhiều thời gian để đùa dai với cô.

Chiêu trò tra tấn tinh thần kiểu này, Chu Uẩn từng gặp nhiều năm trước rồi. Chu Bá Sâm cũng từng dùng cách này trong thư phòng để khiến đối phương tự loạn trận tuyến, tự buông vũ khí còn ông ta chẳng tốn mấy sức.

Chu Uẩn điều chỉnh lại tâm lý, bước lên trước, đứng cạnh vệ sĩ, giữ khoảng cách vừa phải:

"Văn tổng, gần đây chuyện hợp tác giữa Hạo Lợi và Thịnh Hoằng có vấn đề. App Lark của Hạo Lợi, từ khung cho đến nội dung, đều sao chép thành quả của Gia Liên. Họ chỉ chỉnh sửa chút ít trên nền tảng có sẵn rồi đem đóng gói lại để bàn với Thịnh Hoằng.

"Từ trước đến nay, danh tiếng của Thịnh Hoằng tại Túc Nguyên luôn ở tầm cao. Tôi nghĩ Văn tổng cũng không muốn danh tiếng mà Thịnh Hoằng tích góp bao năm bị Hạo Lợi làm vấy bẩn, đúng không?"

"Đúng không?" Văn Chú quay đầu lại, đôi mắt đen sâu, dài hẹp và sắc bén.

Chu Uẩn không phân biệt được là anh đã nghe lọt tai, hay hoàn toàn không tin.

"Tôi nói vậy là bởi vì..."

"Chặn đường, nói dối, rồi báo cáo hay, đe dọa?" Văn Chú gạt vệ sĩ trước mặt ra, đứng chắn trước cô, thân hình rắn rỏi hoàn toàn bao phủ lấy cô.

Ánh sáng yếu ớt bị anh che khuất, Chu Uẩn chìm trong bóng tối, cảm giác như bị dồn ép đến nghẹt thở giữa không gian rộng rãi. Cô tránh ánh mắt của anh, hơi nghiêng đầu, nhìn về đám cỏ dại vẫn cố gắng vươn lên giữa kẽ chân tường.

Văn Chú khẽ cười khẩy: "Xem ra gia giáo nhà họ Chu cũng chỉ đến thế."

"Không liên quan đến nhà họ Chu!"

Nhà họ Chu là giới hạn cuối cùng của Chu Uẩn. Dù xảy ra mâu thuẫn gì, họ cũng là người nuôi cô khôn lớn, ân dưỡng dục không thể phủ nhận.

Phản ứng của cô bị Văn Chú nắm thóp, đôi giày da đen bóng từ từ tiến sát, từng bước ép cô lùi vào góc tường, giẫm lên bụi cỏ dại đang cố vươn mình.

"Không liên quan đến nhà họ Chu?" Đuôi mày anh khẽ nhướng lên, tấn công lần hai: "Vậy tức là Chu Vực không biết dạy em gái."

Nếu nói nhà họ Chu là ranh giới cuối, thì Chu Vực chính là quả bom bị chôn sâu trong lòng cô. Ai đυ.ng đến ngòi nổ ấy, toàn thân cô sẽ căng lên, sẵn sàng xông pha trận địa.

"Văn tổng, chuyện của tôi không liên quan đến người nhà." Chu Uẩn quay đầu lại, nhìn thẳng vào anh, không còn dáng vẻ né tránh khi nãy, ánh mắt mang theo chút kiên cường quyết lý luận đến cùng.

Văn Chú không động lòng: "Có sao chép hay không không phải do tôi định đoạt."

"Hạo Lợi đã đến gặp Thịnh Hoằng bàn hợp tác ba ngày rồi, nếu Gia Liên có lòng, vài ngày này đã đến Thịnh Hoằng đủ trăm lần. Đừng viện cớ vì không chú tâm."

"Gia Liên chậm là vì cần thời gian tìm chứng cứ." Chu Uẩn nói rất rõ ràng:

"Hơn nữa Văn tổng không phải muốn gặp là gặp được. Một nhóm nghiên cứu nhỏ như Lark có thể chưa lọt vào mắt Văn tổng, nếu Gia Liên muốn vì Lark mà hẹn gặp công ty anh, e rằng cũng phải mất cả tháng. Đến lúc đó Hạo Lợi và Thịnh Hoằng đã ký hợp đồng xong từ lâu rồi. Không phải không chú tâm, mà là không tìm ra cách nhanh nhất để gặp Văn tổng."

Cô khẽ thở ra một hơi: "Tôi thừa nhận khi nãy là cố ý, vì đây là cách nhanh nhất, dù hiệu quả rất nhỏ, nhưng thử còn hơn không."

Văn Chú nhìn cô vài giây như đang suy nghĩ: "Cô có cổ phần ở Gia Liên à?"

“Nhân viên?”

Chu Uẩn tiếp tục lắc đầu.

“Đã không là gì cả, lập trường và thân phận của cô cũng không đủ khiến tôi tin tưởng.”

Văn Chú như cảm thấy thú vị, nhướng nhẹ chân mày: “Cố tình tiếp cận như vậy, cô là người đầu tiên. Về chuyện cô nói cũng không phải là không thể bàn.”

Chu Uẩn mừng rỡ, vừa định mở miệng cảm ơn.

“Ba ngày.” Văn Chú nói tiếp: “Gia Liên phải tìm ra chứng cứ rồi bảo Chu Vực đến gặp tôi.”

Niềm vui trong mắt Chu Uẩn còn chưa kịp ánh lên đã rơi thẳng xuống như máy bay rơi, cô cau mày: “Anh tôi không liên quan đến Gia Liên, sao lại phải đi gặp anh?”

Muốn Chu Vực ra mặt, chưa nói tới cô, Bạch Đàm là người đầu tiên không đồng ý.

Văn Chú vẻ mặt thản nhiên, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt. Chiếc cà vạt trên cổ không biết bị tháo ra từ lúc nào, áo sơ mi trắng mở hai cúc đưa tay vào trong áo vest, ngay trước mặt cô, lấy ra một tấm danh thϊếp.

Danh thϊếp kẹp giữa các đốt ngón tay thon dài, anh trầm giọng, phát âm rõ ràng, tuyên bố lần cuối:

“Anh cô cưng chiều cô như công chúa. Nhưng trong mắt tôi, cô chỉ là một tấm danh thϊếp có in tên.”

Hắn thậm chí không để cô có cơ hội từ chối hay phản bác, danh thϊếp được nhét thẳng vào bàn tay cô đang buông lỏng bên hông. Chất giấy cứng đột ngột chạm vào da mềm, cọ lên lòng bàn tay khiến cô thấy hơi đau.

Lời nói thật khó nghe, nhưng không thể phản bác.

Chỉ là anh không thẳng mặt cô mà nói: Trong mắt tôi cô chỉ là người qua đường, chẳng có chút thể diện gì.

Nói xong, Văn Chú lên xe rời khỏi khu nhà hàng Tây mà không ngoái đầu lại.

-còn tiếp-