Một lúc sau, Ôn Thanh Dữ khẽ hỏi như vô tình: “Vừa rồi em thấy anh nói chuyện với ai đó ở tầng dưới, quen à?”
Một tiếng rít sắc lạnh vang lên khi lưỡi dao lướt qua đĩa.
Văn Chú đặt dao nĩa xuống, nâng ly vang, những đốt ngón tay dài nhẹ gõ vào miệng ly trong suốt: “Cô muốn biết gì?”
Ôn Thanh Dữ quen biết anh nhiều năm, tự nhận là hiểu rõ con người Văn Chú, nhưng đôi khi cô vẫn hoài nghi, liệu mình thực sự hiểu anh không?
Nếu thật sự hiểu, thì lời nói hành động của anh, Tống Diễm chỉ cần thoáng qua là đã nắm bắt được ý, còn cô chỉ đoán đúng được vài lần hiếm hoi.
Con người Văn Chú, sự nhã nhặn của anh là có chọn lọc. Giống như lúc này đây, lời hỏi lại rất đỗi bình thường, như thể bạn bè trò chuyện thân mật, gương mặt không biểu cảm rõ rệt, nhưng Ôn Thanh Dữ biết, anh đã không vui.
Cô mỉm cười, giọng điệu mềm mại: “Chỉ thuận miệng hỏi thôi, còn tưởng là bạn cũ của anh, tình cờ gặp lại.”
Văn Chú đặt ly vang xuống, ánh mắt nhàn nhạt: “Gặp vài lần.”
Gặp vài lần nhưng không nói là thân quen hay không, Ôn Thanh Dữ quan sát kỹ nét mặt anh, vẫn chẳng nhìn ra điều gì.
Văn Chú là cao thủ che giấu. Một khi anh đã không muốn ai nhìn thấu, thì dù có thông minh cỡ Gia Cát Lượng cũng vô vọng.
Từ lúc anh bước vào cho tới khi đứng cạnh cửa sổ, tay vẫn luôn cầm một tấm danh thϊếp, anh làm gì, Ôn Thanh Dữ đều biết.
Bao gồm cả chuyện xảy ra ở tầng dưới.
–
Lúc này, trong khu vực dùng bữa ở sảnh tầng một, Chu Uẩn khẽ nhấp ngụm nước ấm rồi tựa lưng vào ghế. Ánh mắt cô nhìn Đổng Diệu Huy, rồi kín đáo dời xuống, đánh giá bộ trang phục hôm nay của anh ta từ đầu tới chân hai lượt. Dừng lại hai giây trên đôi giày da, sau đó nhanh chóng dời đi.
“Gần đây thời tiết ở Túc Nguyên tệ lắm…” Đổng Diệu Huy vừa cắt bít tết thành từng miếng, vừa cười nói: “Trời mưa lâm râm suốt mấy ngày liền, đi ngoài đường người cứ dính dính khó chịu. cô Chu về đây đúng hôm trời nắng, chắc xem dự báo thời tiết trước rồi à?”
Chu Uẩn không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tôi thấy bên kia vừa xây một tòa văn phòng mới, có vẻ là quy mô lớn nhất khu này.”
“Ui chà! Chính là cái đó đấy, do Thịnh Hoằng đầu tư, tập đoàn lớn ra tay thì khỏi bàn.” Đổng Diệu Huy vừa nói vừa đâm mạnh nĩa vào miếng thịt: “Cô Chu định mua à? Sợ là hết rồi.
Hồi đó có người nghe phong thanh là Thịnh Hoằng đầu tư, tranh nhau giành, chưa bán hết đã cho thuê hết rồi. Vừa nhắc tới Thịnh Hoằng là y như phiếu đảm bảo chất lượng, giống như gặp cá tươi sống ở chợ, phải tranh thủ ngay.”
“Vậy là tôi không có cơ hội rồi.” Chu Uẩn khẽ cười. “Quản lý Đổng cũng ra tay rồi à?”
“Hả?” Đổng Diệu Huy nhai chậm lại: “Ra tay gì cơ?”
Chu Uẩn cầm nĩa, thẳng thừng chỉ vào đôi giày của anh ta: “Nhìn giày của quản lý Đổng, chắc vừa từ công trình đo về?”
Đổng Diệu Huy nhìn theo hướng cô chỉ, môi mím thành một đường thẳng: “Không…”
“Lúc tôi liên hệ với anh, tôi nghe thấy tiếng xe trộn bê tông đang vận hành từ đầu dây bên kia…” Chu Uẩn chậm rãi cắt miếng thịt bò: “Chỉ chưa đầy năm phút sau khi gọi điện, anh đã có mặt ở quán cà phê. Là từ công trường đến, đúng không?”
Miếng thịt trong cổ họng bỗng nhiên khô khốc, Đổng Diệu Huy cố nuốt, đặt dao nĩa trong tay xuống: “Cô Chu nói chuyện hay thật đấy, cô muốn hỏi gì nào?”
Chu Uẩn đưa một miếng thịt bò nhỏ vào miệng: “Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn hỏi nếu quản lý Đổng từng đến tòa nhà văn phòng mà Thịnh Hoằng đang phát triển, hẳn là có người quen bên đó, tôi muốn nhờ anh hỏi giúp xem còn văn phòng trống không.”
Đổng Diệu Huy nheo mắt, làm ra vẻ thản nhiên nhấp một ngụm nước, khóe mắt nhìn qua khuôn mặt Chu Uẩn.
“Cô Chu nghĩ nhiều rồi, tôi không đến công trường. Còn về chuyện giày dính bùn, mấy ngày nay ở Túc Nguyên trời mưa liên tục, không để ý giẫm vào chỗ bẩn cũng là chuyện bình thường mà?”
Anh ta rút khăn giấy lau miệng, thái độ chẳng còn thân thiện như trước: “Bữa hôm nay cô Chu đã nói là mời, vậy tôi không khách sáo nữa, cảm ơn.”
Nói xong, Đổng Diệu Huy đứng dậy xách cặp rời khỏi quán.
Chu Uẩn không nhìn theo anh ta, một mình ngồi lại ăn nốt phần ăn mình gọi, rồi gọi phục vụ tới, bảo họ gói tất cả phần ăn Đổng Diệu Huy còn thừa lại.
Quầy thanh toán nằm cạnh cửa kính, xung quanh là những chậu cây xanh mát. Nhân viên thu ngân sau khi xác nhận số bàn, mỉm cười nói: “Thưa cô, bàn của cô hôm nay không cần thanh toán, chủ quán bảo mời cô dùng bữa.”
Đây là lần đầu tiên Chu Uẩn tới nhà hàng Yuke. Cô không có nhiều bạn, nếu ai mở nhà hàng chắc chắn đã báo một tiếng, được mời ăn miễn phí thì cũng phải rõ lý do là gì.
“Có thể hỏi một câu, chủ nhà hàng họ gì không?”
“Họ Ôn ạ.”
Chu Uẩn ngẩn ra vài giây, cố gắng lục lại trong trí nhớ xem mình có người quen nào họ Ôn không, kết quả là không có ai cả.
Máy thu ngân có hai mặt, Chu Uẩn nhìn thấy số tiền hiển thị trên màn hình, không nói gì, lấy tiền mặt đặt lên quầy.
“Thưa cô, chủ quán chúng tôi đã nói…”
“Tôi không quen ai họ Ôn cả, chắc chủ của các anh nhận nhầm người rồi. Tôi không muốn chiếm lợi của người khác.”
Nói xong, Chu Uẩn đẩy cửa rời đi.
Trên đường về, Bạch Đàm gọi đến, Chu Uẩn hỏi cô có muốn ăn gì không.
“Tớ còn ăn uống gì nổi nữa, tên Tần Phóng đó tới giờ còn chưa quay về, Viên Lợi bảo có khi nó trốn rồi, gọi điện không bắt máy…”
Bạch Đàm bực bội vò đầu: “Tiểu Uẩn, lát nữa chắc tớ không đón cậu được, tớ và Viên Lợi chuẩn bị tới Thịnh Hoằng gặp Văn tổng.”
Nghe đến cái tên Văn Chú, Chu Uẩn xoa xoa điện thoại theo phản xạ: “Hai người tìm anh ta làm gì?”
“Ý của Viên Lợi là tụi mình phải nói rõ ràng với Văn tổng, công ty Hạo Lợi ăn cắp thành quả của tụi mình, nếu Thịnh Hoằng ký hợp đồng với họ mà sau này chuyện vỡ lở thì hình ảnh mấy năm nay của Thịnh Hoằng chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Văn tổng chắc chắn sẽ cân nhắc lại.”
Cân nhắc sao…
Trong đầu Chu Uẩn hiện lên ánh mắt Văn Chú từng nhìn cô, lạnh lùng và đầy soi xét. Người như vậy đúng là có thể cân nhắc, nhưng cũng có sự quyết đoán thực dụng của một thương nhân.
Trừ phi Bạch Đàm và Viên Lợi có bằng chứng rõ ràng, đóng đinh vào tường chứng minh Hạo Lợi ăn cắp, nếu không sao Văn Chú có thể tin vào lời một phía?
Chu Uẩn từ từ xoay người lại, nhìn tấm biển của nhà hàng Yuke lay động trong gió, nói ra sự thật: “Dù hai người có đến thì chưa chắc gặp được Văn tổng. Mỗi ngày Thịnh Hoằng có biết bao việc, nếu không hẹn trước thì lễ tân chỉ nói mấy câu qua loa để đuổi khéo thôi.”
Khi người ta đang lo lắng, khả năng suy nghĩ giảm một nửa. Nếu không nhờ Chu Uẩn nhắc, Bạch Đàm đã quên mất Văn tổng đâu phải người muốn gặp là gặp, khả năng cao bị chặn ngay cổng công ty.
“Để tớ thử nghĩ cách, xem có thể nhờ ai nói giúp một câu với thư ký bên cạnh Văn tổng, nếu người đó truyền lời thì chắc được.”
“Có cách khác để gặp được Văn tổng đấy…” Chu Uẩn xác nhận lại lần nữa:
“Hai người muốn ngăn Hạo Lợi ký hợp đồng với Thịnh Hoằng, tranh thủ thêm thời gian để tìm ra kẻ nội gián, đúng không?”
“Đúng, tớ và Viên Lợi đều nghĩ vậy…” Bạch Đàm có chút sốt ruột: “Tiểu Uẩn, tớ không nói thêm với cậu nữa, tớ đi tìm xem có ai quen thư ký của Văn tổng không.”
“Nếu cậu yên tâm, cứ để chuyện này cho tớ…” Chu Uẩn nhấc chân quay lại: “Cậu có việc quan trọng hơn cần làm.”
“Việc gì?”
“Đến tòa nhà văn phòng đang xây gần studio xem thử, để ý mấy lối ra vào, nghĩ cách lấy video giám sát trong vòng một giờ qua. Nếu không lấy được thì hỏi bảo vệ xem có thấy Viên Lợi và Đổng Diệu Huy không.”
Nghe tới tên Viên Lợi, Bạch Đàm giật mình, bực bội lập tức tan biến, còn chưa kịp tiêu hóa hết lời Chu Uẩn vừa nói, tay chống trán, cau mày: “Khoan đã… Viên Lợi? Còn cả Đổng Diệu Huy? Hai người đó hẹn nhau ra công trường… đánh nhau à?!”
Chu Uẩn nhìn thấy bóng dáng cao lớn phía trước, không kịp giải thích thêm: “Cứ làm theo lời tớ nói, gọi thêm vài người đáng tin, trước khi tớ quay lại đừng để Viên Lợi đi đâu.”
Chu Uẩn cúp máy, chạy nhanh về phía trước. Không biết có phải vì người kia chân dài hay không, cô từ đi nhanh chuyển sang chạy, đến khi vệ sĩ chuẩn bị mở cửa xe cho anh thì hét lên: “Đây là đồ của anh phải không?!”
Văn Chú nghiêng đầu nhìn sang, giơ tay ngăn vệ sĩ định cản cô lại, đứng tại chỗ chờ cô thở hổn hển chạy đến.
Chu Uẩn giơ ví lên, khi khoảng cách gần lại thì từ từ hạ tay xuống, nheo mắt nhìn kỹ gương mặt Văn Chú, giả vờ như bị cận, phải lại gần mới thấy rõ: “Xin lỗi, hình như tôi nhận nhầm người.”
Cô áy náy nói: “Tôi không đeo kính, người kia cũng mặc vest giống hệt anh, làm phiền rồi.”
Chu Uẩn diễn rất đạt, từ đầu đến cuối đều đúng nhịp khiến vệ sĩ không chút nghi ngờ.
Khi cô xoay người định rời đi, sau lưng vang lên giọng Văn Chú, nghe vô cùng… đáng ghét:
“Chu Vực nói em gái cậu ấy mắt tốt lắm, còn tốt hơn cả cậu ta.”
Bước chân Chu Uẩn vừa bước ra bèn từ từ lùi lại, chậm rãi quay đầu như phim quay chậm. Không xa, Văn Chú đã xoay người đứng đối diện với cô.
Giữa họ là vệ sĩ, nhưng Chu Uẩn vẫn thấy rõ khóe môi anh nhếch lên đầy ẩn ý: “Vậy trong hai người, ai nói dối?”
-còn tiếp-