Chu Uẩn từ Dung Thành trở về chỉ liên lạc với người bạn thân Bạch Đàm.
Ra khỏi sân bay, cô gọi điện cho Bạch Đàm. Trong lúc đẩy vali, cô thấy chiếc xe quen thuộc chậm rãi dừng lại, cửa sổ ghế phụ hạ xuống, gương mặt Bạch Đàm hiện ra với nụ cười chào đón.
Chu Uẩn sắp xếp vali xong liền lên xe, chiếc xe chậm rãi rời khỏi nhà ga.
Bạch Đàm tắt nhạc, dịu giọng trách: “Cậu nói cậu về là quyết định đột ngột thì thôi đi, lại còn không cho tớ ra đón. Ở Dung Thành một thời gian giờ chê tớ cũ rồi hả?”
“Bớt một người biết thì bớt một chuyện…” Chu Uẩn tựa vào lưng ghế, ngáp liên tục hai cái: “Chuyện của cậu thế nào rồi?”
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến là Bạch Đàm như dựng cả tóc gáy, mặt đầy sát khí, cứ như sắp ăn thịt người:
“Đúng là không biết xấu hổ, tuy tớ chỉ là một studio nhỏ lẻ, nhưng bảo vệ người nhà thì chưa từng lùi bước. Nghe nói đối phương bối cảnh rất lớn, mời cả đội luật sư hàng đầu của Túc Nguyên.”
Chu Uẩn nghe vậy im lặng một lúc rồi hỏi: “Quản lý sản phẩm và nhà thiết kế nói sao?”
“Lão Viên thì cậu biết rồi đó, từ lúc thành lập studio đến giờ, ông ta coi như là nửa cổ đông, mảng phát triển sản phẩm ông ấy còn để tâm hơn cả tớ…”
Bạch Đàm nhìn gương chiếu hậu rồi giảm tốc tránh xe phía trước: “Còn Tần Phóng thì cậu gặp rồi, cứ cắm đầu thiết kế, mấy chuyện khác cậu ta chẳng quan tâm.”
Chu Uẩn không trả lời ngay, suy nghĩ kỹ lời Bạch Đàm rồi mới đưa ra suy đoán: “Bên kia đến sớm hơn thời gian hẹn một tuần, Thịnh Hoằng lại không phản đối, chứng tỏ có ý định ký hợp đồng. Thay vì cản trở việc ký kết, chi bằng tìm ra nội gián trước.”
Bạch Đàm thở dài: “Cho nên mới nói là có chuẩn bị kỹ càng. Đúng lúc mấy hôm đó camera lại bị lỗi, giờ muốn lôi được nội gián ra còn khó hơn theo đuổi đại gia số một Túc Nguyên.”
“Cũng chưa chắc đâu…” Chu Uẩn hiếm khi nói đùa: “Đại gia số một Túc Nguyên chính là Văn tổng của Thịnh Hoằng. Cậu mà theo đuổi được người ta thì khỏi lo chuyện ký hợp đồng, đèn xanh bật từ đầu tới cuối.”
Bạch Đàm tranh thủ lườm cô một cái: “Tớ chưa điên đến mức đi theo đuổi Văn Chú đâu. Đống tin đồn đó đủ dọa người ta chết khϊếp rồi.”
Nhà họ Văn ở Túc Nguyên là một tồn tại khá đặc biệt, vừa có thế lực chính trị, vừa có ảnh hưởng thương trường, không đơn giản chỉ là chuyện có tiền. Người có thân phận như vậy, kính mà tránh còn hơn. Thật sự mà đυ.ng vào thì cũng chỉ làm người xách giày cho người ta thôi.
Chu Uẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng một lúc.
Phía trước đèn đỏ, Bạch Đàm dừng xe, nhịn suốt chặng đường cuối cùng cũng không chịu nổi, lên tiếng: “Nói nghe coi, sao lần này đột nhiên cậu quay về thế? Làm như kiểm tra đột xuất ấy, may mà cậu không phải sếp tớ, không thì tớ bị cậu dọa chết rồi.”
Chọc ghẹo xong, nét mặt cô trở nghiêm túc hơn: “Cậu về bất ngờ thế này, chắc vẫn chưa nói với họ đúng không?”
Hàng mi Chu Uẩn khẽ rủ xuống, một lúc sau mới nói: “Không cần nói, bớt một chuyện vẫn hơn.”
Lần này trở về cũng không hẳn là đột nhiên. Chu Uẩn mấp máy môi định giải thích cho Bạch Đàm một hai câu, nhưng trong đầu lại hiện lên từng cái mail mà cô đã nhận, rõ ràng đến mức cô gần như có thể đọc thuộc lòng từng câu chữ trong đó.
Vài email nặc danh, không được gửi đến cùng lúc, cũng không có quy luật gì rõ ràng khiến Chu Uẩn không thể lần ra manh mối. Ban đầu cô nghĩ là trò đùa ác ý, cho đến khi những tấm ảnh kia xuất hiện, cô mới biết đối phương có chuẩn bị từ trước.
-còn tiếp-