Chương 8

Du Nhân cảm ơn rồi rời khỏi công ty, bước đi dưới ánh chiều tà ủ rũ trở về trường, hoàn toàn hiểu ra vì sao mọi người đều cố gắng học cao học, thi công chức.

Tối nay phòng ăn ở trường có thịt bò kho, Phương Manh nhắn tin giục cô, muộn chút là hết mất.

Du Nhân bước nhanh hơn, vừa đến cổng trường, thì có một người từ bên hông lao tới.

"Bạn học." Người đó gọi cô lại, nhìn kỹ một lượt, cười toe toét, "Quả nhiên là cậu."

Du Nhân đánh giá đối phương.

Cao trên mét tám, đầu đinh, ngũ quan khá đẹp trai.

Buổi chiều đầu tháng tư, người này chỉ mặc một chiếc áo phông ngắn tay, chiếc áo khoác bò duy nhất còn cởi ra khoác trên cánh tay, cho dù dưới ánh mặt trời, Du Nhân vẫn cảm thấy cậu ta mặc hơi ít.

Người gì mà chịu lạnh giỏi vậy. . .

"À, cậu là cái người. . ." Du Nhân nhớ ra rồi, nhưng không biết cậu ta tên gì.

Đầu đinh thấy cô nhận ra mình, rất vui vẻ, chỉ vào ngực nói: "Tôi, Tề Mạc Dương. Hôm đó chúng ta cùng nhau bắt cướp đó."

Du Nhân thật sự rất vui, như gặp lại người quen cũ, thời bình cùng nhau bắt cướp, giống như thời chiến cùng nhau vác vũ khí, có một loại tình chiến hữu kỳ lạ.

"Sao cậu lại đến trường bọn tôi?"

Tề Mạc Dương nói: "Mấy hôm trước tôi đến một lần rồi, còn tưởng tìm nhầm chỗ, bạn cậu nói trường các cậu ở cạnh trường tôi, không ngờ lại xa như vậy. May mà tìm được cậu rồi."

Cậu ta cười đến nỗi khóe miệng gần chạm đến mang tai.

Du Nhân khó hiểu: "Cậu tìm tôi có việc gì vậy?"

"Tôi. . ." Tề Mạc Dương lắp bắp, "Tôi. . . Tôi có việc. . ."

Du Nhân chợt bừng tỉnh.

"Có phải tên cướp đó muốn kiện cậu không?"

Tề Mạc Dương thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tìm được lý do.

"Đúng đúng, hôm đó cậu nói, nếu gã kiện tôi, cậu sẽ giúp tôi làm chứng."

Du Nhân vô cùng căm phẫn nói: "Gã ta còn dám kiện cậu thật à! Không coi ai ra gì quá vậy."

Tề Mạc Dương liên tục xua tay: "Không có không có, bây giờ thì chưa, tôi sợ lỡ sau này gã kiện tôi thôi."

Cậu ta lấy điện thoại ra: "Vậy chúng ta kết bạn WeChat đi."

Du Nhân cũng lấy điện thoại ra, quét mã, ghi chú tên cho nhau.

Du Nhân nói: "Nếu vì chuyện này mà cậu gặp rắc rối gì, tôi nhất định giúp cậu làm chứng."

Tề Mạc Dương cao hơn cô nửa cái đầu, nghe thấy câu này, ngẩng đầu nhìn cô, đúng lúc thấy cô đang nghiêm túc ghi chú tên mình, không khỏi cong khóe miệng.

"Bây giờ cậu đi đâu vậy?"

Du Nhân tùy tiện nói: "Phòng ăn."

Tề Mạc Dương nói: "Đến giờ ăn cơm rồi sao? Thảo nào tôi thấy hơi đói."

Du Nhân ghi chú xong tên, vừa ngẩng đầu lên, đã thấy Tề Mạc Dương nhìn mình chăm chú.