Phương Manh: "Yên tâm, có chuyện gì hay nhất định gọi cậu."
Du Nhân nói: "Cái gối của cậu là năm ngoái mới mua đúng không, tớ nhớ là đắt lắm."
Chu Tiểu Điền ừ một tiếng: "Dù sao ra nước ngoài rồi cũng không mang đi được, đến đó đều phải mua đồ mới."
Phương Manh không chê: "Vậy cho tớ đi, gối của tớ vẫn là trường phát đấy."
Chu Tiểu Điền nói: "Mấy cậu thấy cái gì thích thì cứ lấy đi."
Cô ấy vừa nói vậy, Phương Manh lại mất hết hứng thú, buồn bã ngồi xuống bên cạnh Chu Tiểu Điền.
"Có lẽ hôm nay là lần hoạt động tập thể cuối cùng của bốn đứa mình."
"Nói bậy." Du Nhân nói, "Tiểu Điền đâu phải không về nữa, quê của Hân Duyệt cũng không xa đây. Muốn tụ tập là tụ tập được thôi."
Chu Tiểu Điền khoác vai Phương Manh: "Đúng đó, tớ sẽ về vào kỳ nghỉ đông và hè, mấy cậu cũng có thể đến tìm tớ mà, đến đó ăn ở chơi tớ bao hết."
Cô ấy vỗ vào cánh tay Du Nhân, nói: "Không phải cậu muốn ngồi khinh khí cậu sao? Ở Anh có triển lãm khinh khí cầu quốc tế, một đống khinh khí cầu cùng bay lên, hoành tráng lắm."
Chuyện này là hồi năm nhất, bốn người chen chúc nhau xem mưa sao băng, sao băng thì chẳng thấy mấy, nguyện ước thì ước không ít.
Nguyện ước mà Du Nhân nói ra là ngồi khinh khí cầu, Chu Tiểu Điền nhớ đến tận bây giờ.
Du Nhân suýt chút nữa thì khóc, cô hít hít mũi: "Vậy tớ sẽ cố gắng làm việc kiếm tiền mua vé máy bay."
Mấy người nói nói cười cười náo loạn cả lên.
Nhìn những cô gái tràn đầy sức sống thanh xuân, người giúp việc cũng bật cười.
Đồ đạc thu dọn xong xuôi, một chỗ trên giường hoàn toàn trống không.
Tài xế chở người giúp việc về trước, dặn Chu Tiểu Điền hát xong thì gọi điện cho anh ta.
Bốn người lại cùng nhau ăn cơm ở nhà ăn, chụp ảnh chung trước sân vận động quen thuộc.
Chưa đến bảy giờ, Lâm Nhiên lái xe đến đón bọn họ, là xe riêng của cậu ta.
Chu Tiểu Điền ngồi ghế phụ, ba người Du Nhân ngồi ở hàng ghế sau.
Trên đường, Lâm Nhiên hỏi: "Sao chúng ta cứ phải đến Thanh Động hát thế, karaoke khác cũng được mà."
Chu Tiểu Điền nói: "Ở đó thiết bị tốt, giá cả phải chăng, lại gần trường."
Phương Manh hỏi: "Sao cậu lại không muốn đến Thanh Động thế?"
Lâm Nhiên tặc lưỡi, nói: "Chẳng phải là anh trai tôi mở sao, anh ấy không cho nhân viên bán rượu cho tôi, hơi phiền."
Du Nhân đột ngột nhoài người lên: "Thanh Động là anh trai cậu mở á? Anh trai cậu không phải mở hộp đêm sao?"
Lâm Nhiên nói: "Quán bar, karaoke, bowling, anh ấy đều có."
Ba người ngồi ở hàng ghế sau giật mình không nhỏ, trao đổi ánh mắt.