"Em đang đi làm."
"KTV?"
Du Trường Hữu dừng lại một chút, nói: "Có phải ba mách với chị rồi không? Dù sao mặc kệ em đi đâu, bọn họ đều cảm thấy không tốt, nhất định phải thi đỗ đại học, bọn họ mới hài lòng."
"Vậy em cũng phải nói cho bọn họ biết em ở đâu chứ, cũng không để bọn họ lo lắng được."
"Em không đi đâu cả, mấy ngày nay cứ ở trong quán thôi. Em không muốn về nhà, cứ về là ba lại mắng em."
"Em ở KTV nào?"
"Thì là Thanh Động đó, chị chắc chắn biết, chuỗi quán toàn thành phố, thực phẩm phòng cháy chữa cháy đều đạt tiêu chuẩn, rất chính quy." Trường Hữu ở trong điện thoại bắt đầu làm nũng, "Chị ơi, chị giúp em khuyên bọn họ đi, em thật sự rất thích công việc này."
Thanh Động à, Du Nhân biết rõ, chuỗi quán này rất nhiều, gần trường cũng có một cái, bọn họ đã đến đó mấy lần rồi.
Ngoài ra thì cô không biết gì thêm.
Trường Hữu vẫn nói: "Em còn lấy được phiếu giảm giá nội bộ nữa, chị và bạn bè muốn đi hát thì cứ nói với em một tiếng, giá siêu rẻ. Chị xem, lợi ích nhiều lắm."
Du Nhân bật cười: "Mấy cái phiếu giảm giá mà tính là lợi ích à?"
"Chứ sao lại không." Du Trường Hữu nói, "Dù sao lần này, chị phải đứng về phía em."
Du Nhân nói: "Cái này thì chị không hứa được, chị còn chưa biết công việc này thế nào. Em gọi điện về nhà trước đi, đừng để mọi người lo lắng."
Du Trường Hữu ậm ừ một tiếng.
Cúp điện thoại, Du Nhân lên mạng tìm kiếm.
Karaoke Thanh Động có hơn hai mươi chi nhánh trong thành phố, trên các trang đánh giá cũng gần như toàn 5 sao, xem ra là một chỗ khá là đàng hoàng.
Du Nhân hơi yên tâm, gửi một tin nhắn WeChat cho ba Du, nói đã liên lạc được với người rồi, bảo ba mẹ đừng lo.
Ba Du trả lời rất nhanh.
"Nhân Nhân, cuối tuần về nhà ăn cơm nhé."
"Để con xem đã."
Cúp điện thoại, cô nghĩ ngợi một chút, hỏi Phương Manh và Châu Hân Duyệt: "Mấy cậu có muốn đi hát không?"
Phương Manh nói: "Muốn chứ." Cô ấy thò đầu ra, "Có người mời à?"
Du Nhân lắc lắc điện thoại: "Lâm Nhiên."
Chuyện đi hát như này, không thể thiếu Chu Tiểu Điền được.
Chớp mắt đã đến ngày hẹn, Chu Tiểu Điền chống nạng, khập khiễng đến.
Cô ấy không ở ký túc xá nữa, đặc biệt mang theo người giúp việc đến thu dọn đồ đạc.
Người giúp việc ở trên hỏi: "Đồ dùng trên giường còn cần không?"
Chu Tiểu Điền lắc đầu: "Không cần nữa đâu. Cứ mang quần áo và sách xuống thôi."
Phương Manh hỏi: "Cậu thật sự không ở ký túc xá nữa à?"
Chu Tiểu Điền đỏ hoe mắt, gật đầu, lại nói: "Tớ nghe nói ở nước ngoài không có trò giải trí gì cả, trước khi đi tớ phải chơi cho đã."