Năm ngoài Du Trường Hữu thi đại học không thành công, chỉ có thể học đại học dân lập, vẫn là loại rất tệ.
Du Minh Cương muốn cậu học lại, cậu không chịu, nói mình không phải là người có tố chất học hành, chi bằng sớm đi làm tích lũy kinh nghiệm xã hội.
Làm mấy công việc linh tinh rồi, bây giờ đang làm ở một KTV.
Du Nhân tưởng cậu sẽ giống như trước đây, làm không được bao lâu thì từ chức, nghe giọng điệu của Du Minh Cương, là muốn ổn định lại rồi sao?
Trong nhận thức của Du Minh Cương, KTV không phải là nơi người đàng hoàng.
"Ba thật sự sợ nó ở ngoài xã hội quen phải mấy người không đàng hoàng." Ba Du nói, "Nhân Nhân, con gọi điện thoại cho nó đi. Nó cũng chỉ nghe lời con thôi."
Du Nhân nói: "Con gọi điện thoại cho nó cũng được, nhưng con sẽ không khuyên nó từ chức đâu. Nó cũng trưởng thành rồi, không thể ép nó làm việc, nó cũng sẽ không nghe đâu."
"Con cứ liên lạc được với người đã, chuyện công việc từ từ nói sau."
Cúp điện thoại của ba Du, Du Nhân gọi điện thoại cho Du Trường Hữu, không ai nghe máy.
Nói đến người em trai cùng ba khác mẹ này, cũng khá thú vị.
Lúc Du Trường Hữu ra đời, Du Nhân hơn ba tuổi, hai người mỗi ngày cùng ăn cùng ngủ.
Giống như tất cả trẻ con, Du Trường Hữu thích nhất là bám lấy chị gái, cả ngày đuổi theo sau lưng chị gái.
Du Nhân chuyển đến nhà bà ngoại ở, Du Trường Hữu vừa mới học mẫu giáo nhỡ, khóc liền mấy ngày, đòi tìm chị.
Du Minh Cương không còn cách nào, mang nó đến nhà bà ngoại cầu xin, bà ngoại lúc này mới đồng ý Du Nhân cuối tuần qua nhà ba ở, điều kiện là cuối tuần Du Minh Cương thường xuyên đưa con đi chơi, không thể cứ ở nhà mãi.
Thế là cứ đến cuối tuần, Du Minh Cương lại đưa hai đứa con ra ngoài, chủ yếu là đi công viên gần nhà, thỉnh thoảng cũng đi bảo tàng, khu vui chơi, rạp chiếu phim, đôi khi còn đến nhà hàng ăn cơm.
Trong ký ức của Du Trường Hữu, chị gái đại diện cho tất cả những điều tốt đẹp mới lạ, đưa cậu đi chơi, còn đưa cậu đi ăn ngon.
Thêm vào đó Du Nhân học giỏi hơn cậu, lại thi đỗ đại học, Du Trường Hữu đối với chị gái càng thêm vài phần kính nể.
Tuy quan hệ Du Nhân và ba có chút khó xử, nhưng với người em trai Du Trường Hữu không có tâm cơ này, tình cảm rất tốt.
Du Trường Hữu không nghe điện thoại, cô liền nhắn tin, vừa gõ được vài chữ, điện thoại của đối phương liền gọi đến.
"Chị, chị tìm em sao?" Đầu dây bên kia có chút ồn ào.
"Em đang ở đâu vậy?"