Chương 44

Theo lời Chu Tiểu Điền nói, cô ấy mắc bệnh công chúa, Nhậm Bác Ngôn vừa hay mắc bệnh hiệp sĩ, chuyên đến để bảo vệ cô ấy.

Nhưng lúc này giấc mơ công chúa và hiệp sĩ tan vỡ.

Châu Hân Duyệt nhỏ giọng nói: "Hay là chúng ta ngày mai lại đến?"

Du Nhân vừa định nói được, phía sau có người gọi bọn họ.

"Các cháu đến rồi à." Mẹ Chu xách một túi trái cây, nói, "Sao không vào phòng?"

Lúc này tiếng hét của Chu Tiểu Điền xuyên qua cửa kính.

"Cút! Đừng để tôi nhìn thấy anh nữa."

Khóe môi mẹ Chu hơi nhếch lên gần như không thể nhận ra, thấy ba người bọn họ lúng túng, ngược lại an ủi: "Ba nó vốn dĩ không vừa mắt Nhậm Bác Ngôn, lại cảm thấy con gái chưa thấy việc đời, không nên sớm định chuyện yêu đương. Lần này hai đứa chia tay, đối với chúng ta cũng coi như trong họa có phúc."

Bà đi thẳng vào phòng, nói: "Bác Ngôn à, cháu về trước đi, để Điềm Điềm dưỡng thương."

Nhậm Bác Ngôn đứng lên: "Dì ơi, cháu đến để xin lỗi, dì nghe cháu giải thích..."

"Dì biết hết rồi." Mẹ Chu uyển chuyển cắt ngang lời anh ta, "Cháu cũng có nỗi khổ, cứ bình tĩnh lại đi."

Bà quay đầu dặn Châu Hân Duyệt: "Hân Duyệt, cháu giúp dì tiễn Bác Ngôn."

Nhậm Bác Ngôn nhìn Chu Tiểu Điền, Chu Tiểu Điền quay mặt đi không thèm nhìn anh ta.

Nhậm Bác Ngôn còn muốn nói gì đó, miệng há ra rồi lại khép lại, cuối cùng vẫn rời đi.

Chu Tiểu Điền tủi thân rút giấy lau nước mắt.

Mẹ Chu đặt đồ trong tay xuống, nói: "Sớm nghe lời ba con thì đã không có chuyện này."

Chu Tiểu Điền tức giận nói: "Mẹ chỉ biết nói mát, ai mà đoán trước được tương lai, trước đây anh ta đối với con tốt lắm."

"Chỉ có con, không biết nhìn người. Lúc thái bình thì ai mà chẳng ôn tồn lễ độ, ân cần đa tình. Đến thời khắc quan trọng thì lộ ra bản chất rồi. Cậu ta có thể buông tay một lần, thì có thể buông tay vô số lần."

Chu Tiểu Điền kéo chăn trùm kín đầu: "Dù sao cũng đã chia tay rồi, không cần phải nói những điều này nữa."

Mẹ Chu cầm lấy trái cây, nói: "Các cháu nói chuyện đi, dì đi rửa ít trái cây."

Bà nháy mắt với Du Nhân, ra hiệu để bọn họ khuyên Chu Tiểu Điền.

Du Nhân vội vàng gật đầu.

Mẹ Chu vừa rời đi, Phương Manh liền kéo chăn Chu Tiểu Điền xuống, hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Chu Tiểu Điền bĩu môi, vừa tức vừa tủi thân: "Nói ra tớ còn thấy xấu hổ. Lúc tớ trượt xuống sườn đồi, anh ta vốn dĩ đã nắm được túi của tớ, nhưng anh ta đã buông tay."

"Có lẽ anh ta thật sự không nắm được." Phương Manh cố gắng an ủi.