Phương Manh nháy mắt tinh nghịch: "Ồ, còn là đồ đôi nữa chứ."
Nhậm Bác Ngôn có chút ngượng ngùng, nhẹ nhàng gạt tay Chu Tiểu Điền ra, kéo ống quần xuống.
Du Nhân chụp một tấm ảnh bản đồ hướng dẫn, gửi vào nhóm leo núi nhỏ, để phòng lạc đường.
Mọi người tập hợp lại những thứ mang theo, rồi xuất phát.
Phong cảnh mới mẻ lúc nào cũng thú vị hơn, Chu Tiểu Điền và Phương Manh thích chụp ảnh, mấy người vừa đi vừa dừng, thời gian trôi qua rất nhanh.
Ăn trưa ở một chỗ tương đối bằng phẳng, đánh bài một lúc, trời càng lúc càng âm u.
Lữ Vinh Trạch thấy sắc trời không ổn, đề nghị xuống núi sớm, mọi người đều đồng ý.
Lúc thu dọn đồ đạc, Chu Tiểu Điền và bạn trai vẫn còn chụp ảnh ở hơi xa, hai người cười đùa vui vẻ, bảo mọi người đi trước.
Du Nhân và mấy người kia ngại làm kỳ đà cản mũi, nên không dừng lại, tiếp tục xuống núi, hơn nửa tiếng vẫn chưa thấy hai người kia đuổi kịp, mới nhắn tin giục.
Sóng điện thoại trên núi lúc có lúc không, một lúc lâu sau mới nhận được tin nhắn trả lời của Chu Tiểu Điền.
Chu Tiểu Điền nói mọi người cứ đi trước, hai người họ ở ngay phía sau không xa.
Du Nhân đoán chắc đôi tình nhân trẻ muốn có không gian riêng, mấy người liền không để ý nữa.
Vừa xuống đến chân núi, mưa lớn đột ngột kéo đến.
Năm người đứng đợi dưới mái hiên.
Châu Hân Duyệt nói: "Dự báo thời tiết nói là mưa nhỏ mà."
Một người dân địa phương gần đó nói xen vào: "Mưa trên núi khó nói lắm, đến nhanh đi cũng nhanh. Cô đừng thấy ở đây mưa lớn, trên núi có khi một giọt cũng không có."
Ban đầu, bọn họ còn rất thoải mái, vừa đợi vừa trò chuyện.
Nhưng nhìn từng chuyến xe buýt du lịch rời đi, Du Nhân không ngồi yên được nữa, bắt đầu gọi điện thoại cho Chu Tiểu Điền, nhưng luôn không liên lạc được.
"Cô ấy có nhắn tin lại cho mọi người không?"
Châu Hân Duyệt và Phương Manh đều lắc đầu.
Lại đợi thêm nửa tiếng, vẫn không có tin tức gì, Tề Mạc Dương nói: "Ba người các cậu về trước đi, tớ và A Trạch vào tìm xem sao."
Du Nhân lập tức nói: "Tớ cũng đi."
Phương Manh cũng nói: "Tớ cũng đi."
Tề Mạc Dương nói: "Chỉ có một con đường, cũng không thể chia nhau ra tìm, hai bọn tớ đi nhanh hơn, hai tiếng là về thôi."
Châu Hân Duyệt khuyên Du Nhân: "Đúng đó, Nhân Nhân, chúng ta cứ ở đây đợi, nếu hai người kia tự về thì còn có người báo cho bọn họ."
Tề Mạc Dương và Lữ Vinh Trạch chỉ cầm điện thoại, che ô đi ngược lại con đường vừa đi.
Ba người Du Nhân đứng dưới mái hiên, lo lắng chờ đợi.