Chương 2: Chuỗi án mạng liên hoàn

Cô ngồi yên lặng ở đó, cứ như đang chờ một bộ phim bắt đầu chiếu vậy.

Tuy nhiên thân phận của cô rất đặc biệt, cô lại là người nhà của nạn nhân năm xưa.

Giờ đây, một trong những kẻ thủ ác gϊếŧ hại mẹ cô đã bị sát hại, còn cô lại trở thành nghi phạm.

Triệu Khôn nói: “3 tiếng nữa, nếu chúng ta không đưa ra được bằng chứng thuyết phục để tạm giam Lưu Ly thì buộc phải thả cô ta đi thôi.”

Khi Lâm Ngạn Nho bước vào, Lưu Ly vẫn không nói lời nào, ngay cả nét mặt cũng chẳng hề thay đổi.

Một điều tra viên hỏi: “Lưu Ly, 5 giờ 10 phút sáng ngày 4 tháng 12, tại sao cô lại có mặt ở khu 3 Cảnh Phương?”

Người khác lại khuyên nhủ: “Bây giờ là xã hội pháp trị, có oan ức gì thì cô cứ nói ra, cô không nói thì chỉ thiệt thân thôi, thành khẩn khai báo sẽ được khoan hồng...”

Bất kể đồng nghiệp bên khoa sơ thẩm hỏi gì hay nói gì, Lưu Ly đều không có phản ứng.

Lâm Ngạn Nho ra hiệu ngăn đồng nghiệp lại. Anh ôn tồn hỏi: “Có phải cô thấy thất vọng lắm không?”

Lưu Ly ngẩng đầu lên, cuối cùng cô cũng có phản ứng.

Lâm Ngạn Nho giữ giọng nói rất bình thản: “Cô đang thử cảm nhận xem năm xưa anh em nhà Chu Hải Hùng được đối xử thế nào ở đồn cảnh sát, đúng không?”

Lâm Ngạn Nho nói tiếp: “Hóa ra năm xưa sau khi bị bắt, bọn họ ở đồn cảnh sát không hề bị đánh đập, cũng chẳng bị kỳ thị. Muốn uống nước thì có người đưa nước, muốn ăn cơm thì có người đưa cơm.”

“Hóa ra kẻ gϊếŧ người khi vào đồn cảnh sát, ngoại trừ việc mất tự do ra thì mọi đãi ngộ khác đều khá tốt.”

“Mất đi tự do cũng chẳng phải chuyện gì khó mà chịu đựng, không có cảm giác đau thấu tim gan, cũng chẳng có nỗi đau đớn như cào xé tâm can, chỉ là rất nhàm chán...”

Chất giọng trầm thấp của anh mang theo nhịp điệu khiến người ta cảm thấy an lòng, ánh mắt Lưu Ly dừng lại trên khuôn mặt anh.

“Vậy bọn họ ở trại giáo dưỡng được ăn uống, đi lại tự do, thế có được tính là bị trừng phạt không?”

“Công lý mà cảnh sát các anh bảo vệ, lẽ nào chỉ có vậy...”

“Không.” Lưu Ly cuối cùng cũng lên tiếng cắt ngang lời anh: “Thứ mà những người thực thi pháp luật như các anh bảo vệ không phải là công lý.”

“Vậy là gì?” Lâm Ngạn Nho thuận đà hỏi tới.

“Là trật tự.” Lưu Ly bình thản đáp: “Các anh chỉ đang bảo vệ trật tự do pháp luật quy định mà thôi.”

“Thế nên, gϊếŧ Chu Hải Hùng chính là công lý trong lòng cô sao?” Lâm Ngạn Nho lập tức truy vấn.