Đối với một vài chuyện bí mật mà nói, đêm đến thường được chào đón hơn là ban ngày.
Chu Thừa Ngọc nhảy qua cửa sổ. Cơn gió ban đêm thổi tung mái tóc che trước mắt, cuốn đi đám mây u ám trong trái tim và hơi thở của cậu cũng trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Gió mang theo mùi bạc hà và cỏ chanh. Chu Thừa Quyết vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn ướt, hắn chống khuỷu tay vào cửa sổ kéo cậu ra ngoài. "Từ từ thôi."
Chu Thừa Quyết nghĩ đối với chuyện này, vẫn là bản thân hắn làm sẽ thích hợp hơn. Mỗi lần nhìn Chu Thừa Ngọc trèo ra ngoài, hắn lại có cảm giác như đang dụ dỗ một học sinh ngoan đi vào con đường hư hỏng.
"Cậu không lau tóc à?" Chu Thừa Ngọc hỏi.
"Lau cái gì? Không cần rắc rối vậy đâu." Chu Thừa Quyết nói. "Lát nữa gió thổi một cái là khô thôi."
"Gió thổi hơi ẩm vào cơ thể, sáng mai dậy sẽ bị đau đầu đấy."
"Chậc, tôi không giống cậu, không yếu ớt như thế..." Chu Thừa Quyết chưa kịp nói xong đã thấy Chu Thừa Ngọc lại trèo vào nhà, lấy ra một chiếc khăn tắm mới.
"Lau khô rồi mới đi." Chu Thừa Ngọc nói.
Chu Thừa Quyết cong môi, chống tay xuống cửa sổ, cúi đầu khiến tóc đen che khuất mắt, hắn đẩy đầu mình lại gần cậu: "Vậy cậu lau giúp tôi đi."
Chiếc khăn tắm rơi xuống đầu, Chu Thừa Ngọc mạnh mẽ xoa tóc ướt, động tác không hề nhẹ nhàng, mà ngược lại có chút như để trút giận.
Chu Thừa Quyết không khó chịu, thậm chí còn cười cười, tay xốc tóc che trước mắt: "Ai làm cậu không vui vậy? Chắc không phải là tôi chứ?"
"Không có." Chu Thừa Ngọc đáp, giọng nói thì nhẹ nhàng nhưng hành động lại trái ngược: "Chỉ là muốn ăn kem thôi."
Chu Thừa Quyết không hỏi thêm gì.
Bọn họ cách nhau một cửa sổ chưa đóng hoàn toàn, cũng là khoảng cách giữa Chu Thừa Quyết và những tâm sự chưa nói ra của cậu.
Sau khi tóc gần khô, Chu Thừa Ngọc vứt khăn đi, chống tay xuống cửa sổ rồi nhảy ra ngoài: "Đi thôi, nếu không đi sẽ không có gì ăn đâu."
Quán đồ ngọt không mở cửa suốt 24 giờ. Khi gửi tin nhắn, cậu đã biết có thể sẽ quá muộn, nhưng không sao cả, cậu chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí, không nhất thiết phải ăn thì mới được.
Chu Thừa Quyết lái chiếc xe điện màu hồng chở cậu ra ngoài đi dạo.
Chưa đủ tuổi thi bằng lái xe mà nhà hắn lại quản lý rất nghiêm ngặt, còn xe đạp leo núi của hắn không có yên sau nên không thể chở người. Chiếc xe điện màu hồng này là của mẹ Chu Thừa Quyết để lại, vốn không dùng đến, bây giờ được bọn họ tận dụng làm phương tiện tìm kiếm đồ ăn đêm, rất hợp lý.
Yên xe điện thấp, Chu Thừa Ngọc ngồi lên chỉ thấy được tấm lưng rộng của Chu Thừa Quyết. Trong lúc cậu thất thần, xe đột ngột dừng lại, cả mặt cậu suýt nữa đập vào lưng hắn: "Cậu chạy chậm chút đi..."
"Chẳng nhanh đâu, xe điện này có giới hạn tốc độ, cao lắm cũng chỉ hai mươi thôi." Chu Thừa Quyết quen đi xe nhanh, đêm khuya đường phố cũng không có nhiều xe, nên là cứ một đường thẳng mà chạy, đơn giản là hắn không muốn chạy chậm, cũng không muốn dừng lại.
Hơn nữa đêm khuya thế này, hắn cũng lo quán kem sẽ đóng cửa mất.
"Không ăn thì thôi, về cửa hàng tiện lợi mua hai cây kem cũng được." Chu Thừa Ngọc nói.
"Làm sao được! Vất vả lắm cậu mới thèm ăn vặt mà." Chu Thừa Quyết nói: "Kem tươi làm ngay sao có thể giống với kem để tủ lạnh thời gian lâu chứ. Cậu cờ chút đi, nhất định sẽ có."
Quán kem đúng là đã đóng cửa. May mắn thay, xe điện đã được sạc đầy, Chu Thừa Quyết dẫn Chu Thừa Ngọc đi khắp các con phố, tiếp tục tìm kiếm quán kem. Những quán còn mở muộn thường là những quán nướng, vào đêm mùa xuân lúc lạnh lúc ấm này, nhìn chung thì khách khá ít.
Chu Thừa Ngọc nghiêng đầu tựa vào lưng hắn, ánh mắt lơ đãng nhìn qua những cửa hàng đóng cửa ven đường. Trong đầu cậu hỗn loạn, nhiều âm thanh và hình ảnh lóe lên. Không có manh mối, hoặc có thể là cậu không muốn nghĩ tới.
Lượn mấy vòng trên đường, cuối cùng sự kiên trì đã giúp hai người tìm được một quán kem chưa đóng cửa, ở gần một khu dân cư chưa từng đến. Vì là khách cuối cùng trong ngày, chủ quán rất hào phóng cho bọn họ thêm vài muỗng kem: "Đúng nửa đêm quán đóng cửa, chắc cũng không ai tới, còn dư nhiều thế này mà đem đi đổ thì cũng phí."
Hai người ngồi ăn kem trước một hồ phun nước trong khu dân cư. Buổi tối hồ phun nước ngừng hoạt động, dọc theo những viên gạch men vẫn còn sót lại vết nước văng ra, Chu Thừa Quyết xin chủ quán vài tờ khăn giấy, lau sạch vết nước rồi mới bảo Chu Thừa Ngọc ngồi xuống.
Xung quanh vắng tanh, cách xa những chiếc đèn đường, chỉ có ánh đèn cảnh quan dưới chân phản chiếu một chút tia sáng yếu ớt. Phía sau là ánh nước mờ ảo, bọn họ ngồi yên ở đó như hai bóng ma tối tăm.
Chu Thừa Ngọc ăn nhanh, khi cắn vào phần ốc quế còn phát ra tiếng "rắc" rất giòn, bỗng nhiên cậu nói: "Chắc cha mẹ tôi sắp ly hôn rồi."