Việc được Nhạc Thận gọi ra ngoài khiến bản thân Chu Thừa Ngọc rất bất ngờ. Vì dù sao mối quan hệ của hai người cũng chỉ dừng lại ở mức chào hỏi nhau bằng ánh mắt hay gật đầu mỗi khi gặp mặt, ngoài ra bọn họ không có nhiều sự giao tiếp.
Nhạc Thận cao hơn cậu một cái đầu, không biết có phải vì là buổi tối hay không mà nhìn đối phương càng cao lớn, cảm giác như cao hơn cả Chu Thừa Quyết, mang đến cảm giác áp bức mạnh mẽ. Tính cách của Nhạc Thận cũng rất khác biệt so với bọn họ, mỗi khi đứng trước mặt người khác, cậu ấy như một ngọn núi trầm lặng.
"Chắc cậu có một người bạn tên Hạ Ninh, cậu ta có nhắc tới cậu." Nhạc Thận làm việc rất nhanh chóng, không nói nhiều lời thừa mà trực tiếp vào thẳng vấn đề: "Phiền cậu đưa cái này cho cậu ta."
Ánh mắt Chu Thừa Ngọc rơi vào tay Nhạc Thận. Đó là một phong thư màu hồng, trên đó điểm xuyết những hình trái tim dễ thương cũng màu hồng trông hoàn toàn không hợp với Nhạc Thận. Phong thư hơi phồng lên, không biết trong đó có bao nhiêu trang thư đầy những lời tâm sự.
Đây là… thư tình sao? Là Nhạc Thận viết thư tình cho Hạ Ninh à?
Chu Thừa Ngọc hơi ngơ ngẩn không nhận lấy ngay, trong lúc hoang mang thì một cánh tay mạnh mẽ từ phía sau đột ngột vươn ra, vòng qua cổ cậu rồi kéo cậu phải lùi lại.
"Định làm gì vậy?"
Chu Thừa Ngọc bị kéo lùi lại một bước, lưng va vào ngực người phía sau: "Cậu…"
"Đây là cái gì? Thư tình à?"
Chu Thừa Quyết giật lấy phong thư màu hồng, miệng cười nhếch lên, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, nét khinh bỉ ấy như muốn hóa thành thực thể tấn công Nhạc Thận. Hắn nói bằng giọng điệu chế giễu: "Không ngờ người đứng nhất khối cũng có sẽ yêu đương nha."
"…"
Chu Thừa Ngọc phản ứng lại, cậu huých khuỷu tay vào hắn: "Đừng nói bậy."
"Đây là đồ của Hạ Ninh, tôi chưa mở ra." Nhạc Thận nói: "Phiền cậu trả lại nguyên vẹn cho cậu ta."
Chu Thừa Quyết hừ một tiếng, thái độ dịu xuống rất nhiều: "Đây là Hạ Ninh viết cho cậu à? Người mà còn không đủ chữ để viết luận văn, không ngờ lại viết được nhiều thế này."
"Hay cậu nên mở ra xem thì tốt hơn... Nếu muốn từ chối một cách lịch sự." Chu Thừa Ngọc gợi ý: "Không nhìn mà trả lại thì có vẻ sẽ rất kiêu ngạo."
Chu Thừa Quyết cười khẩy, ném lại phong thư rồi nói thêm một câu: "Đúng rồi, cứ nghe lời cậu ấy đi. Cái này cậu ấy rất có kinh nghiệm."
Cùng là được tỏ tình, nhưng cách thức lại rất khác biệt. Các cô gái tỏ tình với Chu Thừa Quyết hầu hết đều trực tiếp nói ra mặt. Dù sao thì thành tích môn Văn và Tiếng Anh của hắn đã kém đến độ nổi tiếng toàn trường. Chu Thừa Quyết thậm chí còn làm bài đọc hiểu nửa vời, có lẽ vì vậy mà trong mắt người khác, hắn hiển nhiên sẽ không đủ kiên nhẫn để xem thư tình.
Nhưng Chu Thừa Ngọc ngược lại thường nhận được thư tình hơn. Các cô gái tỏ tình với cậu thường rất yên lặng và kín đáo, thích Chu Thừa Ngọc nhưng không muốn làm phiền nên đương nhiên sẽ chọn cách để lại những bức thư tỏ tình ẩn danh cùng mấy món quà nhỏ trong ngăn bàn của cậu. Điều này có chút giống như cảm xúc của những cô gái chỉ muốn bày tỏ tình cảm mà không đòi hỏi đáp lại.
Chu Thừa Ngọc luôn nghiêm túc xem từng bức thư, không bao giờ qua loa. Nếu có tên người gửi, cậu sẽ chủ động tìm gặp và trả lời trực tiếp. Dù là từ chối, cậu cũng sẽ nói một cách nhẹ nhàng và chân thành, khiến người ta cảm thấy được tôn trọng.
Vì vậy, Chu Thừa Ngọc rất được các cô gái yêu mến. Dù ai ai cũng đều biết cậu là người "không yêu đương trước khi tốt nghiệp cấp ba", nhưng thư tình và mấy món quà nhỏ vẫn tiếp tục xuất hiện trong ngăn bàn của cậu. Cứ như là fan hâm mộ vậy.
Nhạc Thận nhận lấy phong thư rồi im lặng một lúc, có vẻ như đang cân nhắc tính khả thi của lời đề nghị này, biểu cảm nghiêm túc như đang xem xét một đề xuất tại cuộc họp Liên Hợp Quốc vậy. Cuối cùng, Nhạc Thận chịu xé phong thư ra và ngay trước mặt hai người, đọc xong ba trang thư tình mà không hề chớp mắt. Trong suốt quá trình đọc thư, biểu cảm của Nhạc Thận chẳng hề thay đổi.
"Dù có đọc bao nhiêu trang thư tình, câu trả lời của tôi vẫn như vậy." Cậu ấy gói phong thư lại và đưa cho Chu Thừa Ngọc: "Phiền cậu chuyển lời này đến cho cậu ta."
"Ừ." Lần này Chu Thừa Ngọc không từ chối nữa, nhận phong thư.