Chương 102: Chí tôn đối chiến (3)

Ùn... Ùn...

Tận cửu tiêu hư vô ảm đạm, nhưng thiên địa chi lực lại như hồng thủy, không gió mà động, vô sắc vô hình hoá thành mây đen cuồn cuộn bao trọn cửu tiêu.

Chợt thấy một tràng, hắc y nam tử nhíu mày, lòng y ý thức được một chiêu này của Dục Hoả không hề đơn giản.

Uỳnh uỳnh...

Tại bên dưới địa phương Vấn Đạo Tông, bên ngoài khuôn vi chục vạn dặm. Cách xa cửu tiêu trùng trùng, vậy mà hàng triệu tu sĩ ở đây vẫn không khỏi động rung.

Cảnh tượng mồn một hiện hữu trong con ngươi mỗi người, tận trong mây đen dày đặc bỗng trở nên xám trắng loan lỗ. Xám trắng màu sắc dần trở nên đỏ rực, chỉ thấy từ trong mây đen dày đặc, vô số hoả thuẫn dần hiển lộ.

Mỗi một hoả thuẫn đều giống như một viên sao chổi, thanh thế to lớn được bao bộc bởi hoả áp hừng hực.

“Đây, Giáng Thiên Thạch, chính là nói cái này sao?” Hắc y nam tử cảm khái.

Tên xứng với thực, một chiêu này của Hoả vậy mà đem tinh tú vực ngoại hái xuống, xuyên qua mây đen do thiên địa chi lực tạo thành, những tinh tú đó chịu phải ma sát liền trở thành thiên thạch.

Mắt thấy vô số thiên thạch nối đuôi nhau đã rơi đến gần phạm vi ba dặm trên đầu, hắc y nam tử hai tay kết ấn, y tiệc không cho phép thiên thạch rơi xuống địa phương bên dưới Vấn Đạo Tông.

Đừng nhìn những thiên thạch này chỉ to bằng nửa quả núi, thực chất chúng đã bị mây đen mài mòn đi rất nhiều, còn lại đây chưa đến 3 phần chân chính của một ngôi sao.

Nhưng mỗi một viên thiên thạch cũng đủ chấn nát một địa phương gần ngàn dặm, mà ở đây có vô số cơ hồ đạt đến hàng trăm triệu, có thể là hàng tỷ viên thiên thạch.

Phạm vi bao trùm của thiên thạch thậm chí còn vượt ra khỏi khuôn vi 900 vạn dặm của Vấn Đạo Tông, lan tràn ra chục dặm xung quanh. Nếu để chỗ thiên thạch này rơi xuống, Vấn Đạo Tông sẽ phải chịu thương vong nặng nề.

Đa phần trên dưới ngoại phong Vấn Đạo Tông ngoài mấy vị Phong Chủ có thực lực trường sinh cảnh, và trưởng lão, chấp sự cảnh giới thần tôn có thể tránh thoát ra. Thì hầu như không còn ai có đủ thực lực chạy trốn.

Chí tôn dơ tay nhấc chân là có thể đồ vạn linh, huống chi một chiêu này của Dục Hoả là sát chiêu, ngay cả cửu trùng trường sinh cũng phải nghiêm túc ứng phó dù bọn họ ở rất xa nơi công kích phát ra.

Càng là một chiêu này của Dục Hoả, thời gian thiên thạch rơi càng lâu, lực hút của thiên địa sẽ dẫn đến thiên thạch va đập càng mạnh. Không thể nào tưởng tượng nổi nếu để thiên thạch từ hơn chục triệu dặm rơi xuống, sẽ gây ra sức tàn phá khủng khϊếp nhường nào.

Theo động tác kết ấn của hắc y nam tử, mặt trời sau lưng y bỗng trở nên to lớn, ánh sáng gắt liệt hơn bao giờ hết, ước chừng phải gấp chục lần trước đây. Hoàn toàn xoá nhoà ánh mắt của Dục Hoả lẫn tất cả mọi người.

Chỉ thấy ấn quyết vừa thành, hắc y nam tử như đã chìm vào trong mặt trời mà biến mất dạng.

Ngay khi thiên thạch rơi ngang mặt trời ở giữa hư không, thì từ bề mặt của mặt trời, một luồng hoả áp màu xanh cam bừng lên, quét ra tứ phía.

Giữa trời đen tịch mịch, ánh sáng màu xanh cam giống như sóng sung kích, chỉ trong một thoáng đã quét qua hàng triệu dặm khuôn vi. Vô số thiên thạch, phàm là cản trước đường đi của sung kích đều bị chấn nát.

Thiên thạch vỡ đi, có hoá thành bụi phấn to bằng những hòn đá, có nứt thành nhiều mảnh vụn như những tảng đá rơi như mưa xuống địa phương phía dưới.

...

Thấy một tràng, không khỏi khiến lòng người động rung, tuy thiên thạch đã bị đánh vỡ thành nhiều mảnh vụn, nhưng nhất thời vẫn còn khá nguy hiểm. Chúng giống như mưa, kín kẽ rơi xuống, trên dưới tu sĩ Vấn Đạo Tông biết lấy đâu ra khoảng trống mà chạy trốn.

“Tai bay vạ gió mà!”

Mắt thấy màn mưa thiên thạch đó rơi xuống ngày một gần mình vị trí, đám tu sĩ không khỏi cuốn quýt hết lên.

“Trời ơi, thiên thạch đã gần rơi xuống rồi!”

“Mau chạy đi!”

Đám tu sĩ tu vi thấp đâm đầu chạy tứ tán.

Mấy vị Phong Chủ, Trưởng Lão nhìn nhau.

Nữ Oa Phong Chủ - Cơ Nguyệt Vân, nàng hai tay chấp lại vào nhau rồi dang rộng. Thiên địa chi lực xung quanh hoá thành một màn chắn hình cầu đem toàn bộ tu sĩ Nữ Oa Phong bao trọn ở trong, bảo hộ lấy.

Thấy Nữ Oa Phong Chủ một màn, mấy vị Phong Chủ khác cũng đồng loạt làm theo, nhất thời vạn dặm nơi đây có đến 7 đạo quang cầu màu sắc khác nhau bao bộc một khuôn vi nhất định lại.

“Sư tôn!” Lôi Động hướng trước mặt mình một lão giả lên tiếng.

Lão giả là sư tôn của y, tên là Lôi Vân Thiên, lão một thân trường y màu xanh không gió mà bay, hai mắt lão nhắm liền dưỡng thần dường như từ nãy đến giờ không nhìn thấy gì.

Bấy giờ nghe được tiếng Lôi Động gọi, Lôi Vân Thiên mới chợt mở mắt, ánh mắt như có lấp loé lôi mang không khỏi khiến người ta cảm thấy tê dại khi nhìn vào.

Lão vẫn đưa lưng về phía Lôi Động mà đạm bạc lên tiếng, rồi tiếp tục nhắm mắt như chưa hề có chuyện gì vừa mới xảy ra: “Chuyện này cũng cần nhờ đến ta sao?”

Nghe được ý vị thâm trầm bên trong, Lôi Động như ngộ ra, y vội quay lại hướng trên dưới đệ tử cùng Trưởng Lão Kiếm Lôi Phong hô to:

“Đệ tử, Trưởng Lão Kiếm Lôi Phong nói lớn cho ta tố chất cần có của một kiếm sĩ là gì?”

Im lặng một lúc, bỗng một đệ tử Kiếm Lôi Phong hô to: “Kiên cường!”

“Dũng cảm!” Lại một người kêu lên.

Một người rồi đến một người... “Kiên cường, dũng cảm, bất khuất, kiên quyết...!”

Không ngừng có đệ tử reo hò, chấp sự đến Trưởng Lão không khỏi động rung.

Ngửa đầu cười to đầy khoái chí, một Trưởng Lão Kiếm Lôi Phong đọc thơ:

“Phong vân lôi tụ rền tiếng sấm,

Kình ngư cưỡi sóng, hoá long đi!

Ngâm uy một tiếng trời rung chuyển

Trên tay một kiếm, rạch thiên khung!

...”

Trên dưới Kiếm Lôi Phong, kiếm trong vỏ toàn bộ được rút ra giơ cao qua đầu. Từ xa nhìn lại một mảng trời gương sáng rực, đó là lưỡi kiếm phản chiếu lại khói lửa trên cao.

Mỗi người một kiếm, nhưng tâm mộ chỗ. Không cần Lôi Động nói rõ, bọn họ cũng giống như y hiểu được ý vị trong lời nói của Phong Chủ, bọn họ đã hiểu được ý vị của y.

Trên dưới Kiếm Lôi Phong đồng lòng, nâng kiếm giơ ngày một cao.

“Kình Long Trận, khai!”

Kiếm ảnh tung bay, quang mang chiếu khắp, tu sĩ và các Phong Chủ, Trưởng Lão của các phong khác động rung.

Chỉ thấy vô số kiếm ảnh nhấp nháy ánh lôi xông lên thiên thạch bên trên, tại giữ hư không hoá thành một đầu Kình Long.

Kình Long hai bên tai có mang cá, long lân trên người màu xanh biển, thân dài ngoằn, tứ chi cứng cáp, tứ chảo hung mãnh.

Tại giữa hư không, Kình Long ngửa đầu hóng lớn, lôi đình trên người nó như một cơn đại hồng thủy trút xuống, tạo thành làn thác bao trọn lấy trên dưới Kiếm Lôi Phong.

Từ xa nhìn thấy hết thảy một màn, Vạn Nhất Chiếu gật đầu hài lòng. Thiểm Điện Tử bên cạnh y từ nãy đến giờ kêu y ra tay giúp một phen nhưng y đã từ chối.

Không phải vì y không muốn giúp, mà là vì y muốn để cho bọn họ phát huy được sức mạnh thật sự của bọn họ. Cơ hồ chỉ có mỗi Kiếm Lôi Phong là làm được, các phong khác đều nhờ có Phong Chủ đích thân ra tay, đệ tử thì ngồi yên.

“Thì ra đây là ý của Tông Chủ, nhưng còn Vấn Đạo Tông, cung điện hay động phủ dưới mưa thiên thạch hết thảy sẽ bị phá hủy!?” Thiểm Điện Tử suy nghĩ.

Suy nghĩ này Vạn Nhất Chiếu cũng sớm nghĩ qua, và cũng sớm gạt đi.

“Công trình thôi mà, hư rồi xây lại, chí tôn xuất thủ có thể đấp lên không biết bao công trình như vậy. Nhưng cơ hội khảo nghiệm sự đoàn kết và thực lực của đệ tử các Phong hôm nay không tiến hành, ngày mai sẽ khó có thể!”

“Hiếm khi có cơ hội này, bản tông sao lại không thử chứ!”

Ào... Ào...

Ầm... Ầm...

Mưa thiên thạch rơi xuống, từng mảnh vụn thiên thạch chính có đường kính trung bình trăm dặm cho cái lớn nhất, cái nhỏ nhất thì chưa đến một tảng đá thông thường.

Nhưng cũng đủ khiến Vấn Đạo Tông trên dưới kiến trúc địa phương đổ nát hết thảy, khói lửa cảnh tượng. Hố sâu vạn trượng, rãnh dài vạn dặm không ngừng xuất hiện, cát bay đá chạy tứ tung, kình phong tung hoành.

Đây chỉ là hiện trạng khi hắc y nam tử đã đánh nổ những thiên thạch này. Những thiên thạch này đã không còn uy năng của thiên thạch chứa thiên địa chi lực, chúng giờ đây chỉ là đá rơi thôi.

Nếu không, khi thiên thạch nguyên chỉnh rơi xuống, thiên địa chi lực có bên trong thiên thạch sẽ nổ tung, dẫn đến một tràng còn khủng khϊếp gấp mấy trăm vạn lần như này nữa.

Lúc ấy chắc chắn Vạn Nhất Chiếu sẽ không đứng ngoài quan sát như này được, mà phải nhất tâm đa dụng hỗ trợ hết mình, bằng không không nói cũng biết, Vấn Đạo Tông trong 200 vạn năm sừng sững sẽ đổ ngã.

Bằng một cách nói khác, Vấn Đạo Tông đã bị hủy trong tay Vạn Nhất Chiếu y.

...

Uỳnh uỳnh...

Từng mảng thiên thạch rơi lên 7 hộ quang cầu, đều bị chấn nát thành bụi phấn, nhưng cũng làm hao tổn đi không ít thiên địa chi lực của các quang cầu.

“Chỉ là tàn dư của chiêu thức đã mạnh đến như này, không hổ là chí tôn cảnh!” Một vị Phong Chủ lên tiếng cảm khái.

Bên phía Kiếm Lôi Phong, Kình Long thân hình thoát ẩn thoát hiện bên trong lôi thác, chỉ cần mảnh thiên thạch nhỏ rơi xuống gần trăm trượng lôi thác, đã bị lôi đình từ lôi thác đánh nổ tung.

Còn nếu là mảnh thiên thạch có kích thước lớn rơi xuống, thì Kình Long sẽ vung chảo đón đánh, chấn nát mảnh thiên thạch đó, tình huống của bọn họ vô cùng tốt.

Thứ bọn họ dùng để chống đỡ lại thiên thạch không phải thiên địa chi lực, mà là kiếm tâm hợp nhất, tuy có tiêu hao về lâu về dài sẽ khó mà duy trì chống đỡ được nữa. Nhưng đừng quên rằng, Kiếm Lôi Phong Chủ của bọn họ, Lôi Vân Thiên vẫn chưa xuất thủ.

“Trên dưới ngoại phong đồng lòng, đây là một điều vô cùng hiếm thấy!” Một vị Phong Chủ nhìn phía Kiếm Lôi Phong cảm khái lời nói.

“Đâu như chúng đệ tử của ta!” Vị Phong Chủ ấy lại cảm khái, nhìn chúng đệ tử của mình run rẩy, sợ hãi đủ mọi loại sắc thái, chỉ thiếu mỗi sự dũng cảm giống đệ tử Kiếm Lôi Phong.

Bỗng bấy giờ, một viên rồi đến hơn chục viên thiên thạch nguyên chỉnh xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

“Đây!” Toàn trường thất kinh.

Kích thước của thiên thạch nguyên chỉnh bằng với nửa tòa sơn phong thực thụ, đường kính lên đến hàng ngàn. Ngoài ra bên trong thiên thạch nguyên chỉnh còn ẩn chứa thiên địa chi lực, một khi va chạm với vật cứng sẽ lập tức bạo nổ oanh liệt, đến cả trường sinh giả cũng phải toàn lực ứng phó.

...

Tình hình là sóng sung kích từ mặt trời của hắc y nhân, khoảng cách phát ra ngày một kéo dài, mặt trời cũng đang ngày một thâu nhỏ lại bằng mắt thường có thể nhìn thấy.

Làm cho có không ít những tảng thiên thạch nguyên chỉnh lọt lưới, rơi xuống địa phương đám người.

Vạn Nhất Chiếu cùng Thiểm Điện Tử thấy rõ một màn, không cảm khái nữa hành động của Lôi Vân Thiên cho đệ tử dưới trướng lịch luyện. Mà cấp tốc thoi động thiên địa chi lực chấn bạo thiên thạch, giảm bớt nguy cơ cho đám người.

Cả hai đều là chí tôn, vậy mà một chiêu đánh ra chỉ có thể chấn cho thiên thạch nổ ra từng mảnh nhỏ mà không triệt để bị phá hủy, đã đủ thấy uy lực chiêu thức của Phượng Hoàng Bí Thuật.

Đến đây trong lòng Vạn Nhất Chiếu càng kiên định hơn ý định thâu phục Dục Hoả làm của riêng. Sau khi thâu phục Dục Hoả, y liền có thể liên thông với nó, từ chỗ nó lấy được Phượng Hoàng Bí Thuật mà y thầm mơ ước bấy lâu.

Ầm ầm...

Bỗng lúc này một tảng thiên thạch nguyên chỉnh hiện hữu trên đầu mấy vị Phong Chủ, tảng thiên thạch này rất biết lựa chỗ rơi, phải rơi ngay chính giữa đám người.

Thanh thế của thiên thạch to lớn đem toàn bộ mọi người bao trùm không có một lối thoát nào.

“Chống cự nỗi không đây!?” Cơ Nguyệt Vân hai mắt lấp loé tinh mang, không dám sơ xuất, nếu không chúng đệ tử của nàng sẽ chết hết thảy, dù đám đệ tử này của nàng chỉ là ngoại phong đi chăng nữa, cũng sẽ cấu thành tổn thất lớn cho Nữ Oa Phong của nàng.

“Nhược Hy, đến sát bên ta!” Cơ Nguyệt Vân lên tiếng.

Lãnh Nhược Hy nghe theo đứng sát bên cạnh Cơ Nguyệt Vân, tiện tay nàng đưa tay về trước thâu Băng Hươu Vương vào trong chiếc giới chỉ đeo ở ngón giữa của mình.

“Sư tôn, có gì căn dặn?” Hướng Cơ Nguyệt Vân, Lãnh Nhược Hy hỏi.

Cơ Nguyệt Vân suy nghĩ rồi trả lời: “Ta không có lực cứu hết tất cả, nhưng cứu con thì có thể, cứ ở sát ta, rõ chưa!”

Thấy giọng điệu Cơ Nguyệt Vân nghiêm túc, Lãnh Nhược Hy không khỏi nhíu mày thật chặt, nhìn lên đạo thiên thạch trên đầu chỉ còn cách ba trượng mà hai bàn tay nàng bất giác xiết chặt thành quyền.

Nàng biết vì sao sư tôn chọn cứu nàng, vì nàng là Chân Truyền của sư tôn bà, còn những đệ tử khác chỉ là ngoại phong đệ tử, bọn họ chết đi dù mang đến tổn thất to lớn, nhưng chỉ cần sau vài năm sẽ bổ sung lại ngay.

Nhưng nếu nàng chết đi, bà sẽ mất đi một đệ tử thiên tư trác tuyệt, nàng cũng đã được bà ấn định khi nàng thành thần kiếp, bà sẽ thăng nàng lên làm Thủ Tịch Đệ Tử.

“Sư tôn...!” Nhược Hy muốn nói, muốn cầu xin với Cơ Nguyệt Vân hãy cứu lấy mọi người, nhưng nàng đặt mình ở tình thế của bà nên rồi cũng thôi, chỉ còn biết trầm mặt níu chặt tay áo bà.

“Đứa bé hiểu chuyện này!” Cơ Nguyệt Vân cười khẽ, nhưng trong lòng lại mang theo chua xót.

Tuy nói Cơ Nguyệt Vân nàng không phải thánh mẫu, nhưng cũng không phải máu lạnh vô tình, mạng người đối với nàng vẫn rất có trọng lượng, nàng tuyệt nhiên không muốn nhìn chúng đệ tử của mình chết đi.

Nhưng không muốn thì chỉ là không muốn, nàng làm gì còn có lựa chọn nào khác đâu. Dưới một chiêu của chí tôn, nàng còn phải cố lòng chống đỡ, chạy thoát và mang theo được Lãnh Nhược Hy hay không nàng còn không dám chắc. Lấy đâu ra khả năng cứu hết chỗ đệ tử hàng ngàn này của mình chứ.

“Các sư tỷ sư muội, Nhược Hy xin lỗi!” Lãnh Nhược Hy nhắm mắt ôm chặt lấy cánh tay của Cơ Nguyệt Vân, lời nói ôn ôn kín kẽ phát ra nhưng vẫn còn nghẹn lại ở cổ họng mấy chữ cuối.