Chương 101: Chí tôn đối chiến (2)

Dục Hoả nhếch mép cười khinh thường, hai mắt loé lên hàn quang, bàn tay đang nắm của nàng chậm rãi mở ra. Theo sau cửu tiêu rung chuyển, nhiệt độ nóng lên gấp trăm vạn lần trước đây, hư không vô số lớp bị thiêu đốt đến vặn vẹo.

Răng rắc...

Xoảng.

Thời khắc hư không từng lớp không chịu nổi nhiệt độ cao cường mà đổ vỡ. Từ trong khoảng không đen kịch sau lưng Dục Hoả, hoả diễm bừng bừng bốc lên như hồng thủy, một đầu hung cầm màu đỏ, lông vũ ngũ sắc, thanh thế to lớn chậm rãi ngẩng cao chiếc cổ thon dài, dần hiện lộ.

“Đây!” Không khỏi kinh ngạc, Thiểm Điện Tử con ngươi mở bừng.

“Phượng Hoàng Thất Tuyệt - Đệ Tam Tuyệt - Phượng Hoàng Bất Tử, Thiêu Thiên Kích.”

Dục Hoả hô to, ngọc thủ cụp về trước, đầu hung cầm chìm trong hoả diễm phía sau lưng nàng, hai mắt đang nhắm bỗng mở bừng. Hai cánh hung cầm dang rộng, lông vũ ngũ sắc sặc sỡ trùm kín thiên khung.

Rích.

Đầu hung cầm ngửa cổ rích lên một tiếng, thanh âm thánh thót nhưng lại mang theo một cỗ uy nghi kì lạ truyền đi trăm vạn dặm khiến thương khung biến đổ.

“Đây, Phượng Hoàng sao?” Thiểm Điện Tử trố mắt kinh ngạc, tuy nói y là chí tôn, nhưng đây cũng là lần đầu tiên y chứng kiến loài hung cầm trong truyền thuyết này, tuy nó cũng chỉ là hư ảnh.

Phượng Hoàng, vua của vạn cầm trong thiên hạ. Phượng Hoàng sống ở Cửu Trùng Thiên, là một Đế tộc chân chính sừng sững từ đời Bảo Thiên tiên đế đến nay.

Y chỉ là một chí tôn, sống chưa quá 8 ngàn năm, nếu không thể thành tiên, ắt sẽ chết, coi như kiếp này không thể nào nhìn thấy bên ngoài Ngũ Trùng Thiên ra sao. Không thể nhìn ngắm tầng trời cao nhất của Cửu Thiên, Cửu Trùng Thiên. Chứ nói gì đến được nhìn thấy Phượng Hoàng, Đế tộc sống ở Cửu Trùng Thiên đó.

Nay được chứng kiến, dù chỉ là hư ảnh thôi nhưng cũng đủ khiến Thiểm Điện Tử cảm thấy nhân sinh quan được mở rộng.

Phượng Hoàng hai cánh khẽ vỗ, hoả diễm hừng hực dần chuyển hoá hết thành chiếc bụng căng tròn của nó, rồi đến hai chân, sau cùng là 9 chiếc đuôi như đuôi công, được điểm lên vô số mắt ngọc lóng lánh.

Phượng Hoàng lộng lẫy tắm trong hoả diễm, theo hướng bàn tay của Dục Hoả mà thoáng cái đã đến được trước mặt Thiểm Điện Tử.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, suy nghĩ của Thiểm Điện Tử chỉ là xẹt qua, từ lúc Phượng Hoàng xuất hiện cũng vậy, chỉ trong chưa đầy ba hô hấp.

Khi Thiểm Điện Tử hoàn thần cũng là lúc Phượng Hoàng tiến sát đến trước mặt y.

Bể lôi điện uy mãnh vô song, hư không còn bị nó oanh nát. Ấy vậy mà Phượng Hoàng di chuyển đến đâu, lôi điện bị cỗ hoả trên người nó thiêu đốt hết thảy đến đó. Dẫn đến giờ khắc này Thiểm Điện Tử không còn lôi điện hộ thân.

Tròng mắt mở to, đôi con ngươi phản chiếu hình ảnh Phượng Hoàng rực lửa dần phóng đại. Phượng Hoàng đã đến trước mặt Thiểm Điện Tử, từ xa nhìn lại, Thiểm Điện Tử cùng lắm chỉ bằng một cái mỏ của Phượng Hoàng.

Đại đạo con đường bên dưới chân Thiểm Điện Tử bỗng phát sáng, quang mang tinh tú lấp lánh che ngập Thiểm Điện Tử vào trong.

Phượng Hoàng không dừng lại, lượn một vòng cung đẹp mắt quanh luồng ánh sáng đang bao phủ Thiểm Điện Tử, rồi đùng một tiếng. Phượng Hoàng nổ tung, thương khung biến đổ, hoả áp cuồn cuộn không dứt hoá thành kình phong tung hoành khắp thiên địa.

Cửu tiêu rung chuyển. Chìm trong bể hoả.

...

Song đồng không nhịn được mở to, Nữ Oa Phong Chủ - Cơ Nguyệt Vân không tự chủ mà lui về sau một bước.

“Sư tôn!” Lãnh Nhược Hy vội dìu lấy Cơ Nguyệt Vân lo lắng.

Phóng theo tầm mắt của Cơ Nguyệt Vân, Lãnh Nhược Hy chỉ thấy, từ bể hoả ngập trời kia. Một thân ảnh ảm đạm, kéo theo một làn khói đen dài ngoằn ở phía sau như diều đứt dây rơi xuống.

Nhìn kĩ lại sẽ nhận ra ngay đó là Thiểm Điện Tử không thể nghi ngờ.

...

“Vốn muốn để ngươi thưởng thức một chút cái đẹp của bí thuật Phượng Hoàng, vậy mà ngươi lại chịu không nỗi, thật trách cho ta đã đánh giá quá cao ngươi!” Dục Hoả nhìn xuống Thiểm Điện Tử, cười lạnh nói.

Bàn tay đưa về hướng vòm trời che kín tầm nhìn bị hoả diễm thiêu đốt lại, Thiểm Điện Tử trong lòng tràn ngập vẻ tự trách và ái oán. Y vẫn còn chiến được, nhưng dường như có một sức mạnh vô hình ngăn chặng y làm điều đó.

Sức mạnh vô hình đó chính là Dục Hoả, đứng trước Dục Hoả, du͙© vọиɠ lớn nhất tận sâu trong lòng mỗi người sẽ được dẫn dắt hiển lộ ra. Du͙© vọиɠ của Thiểm Điện Tử, chính là nhìn ngắm Cửu Thiên, chính là phải thành tiên, chấp cánh bay cao như Phượng Hoàng.

Từ lúc Dục Hoả thoi động hư ảnh Phượng Hoàng, Thiểm Điện Tử đã trầm vào du͙© vọиɠ của bản thân, bó tay bó chân, nên mới bị hư ảnh Phượng Hoàng kích thương.

Dục Hoả đưa tay bức lấy từ một bên cánh ra một chiếc lông vũ, rồi vung tay phóng chiếc lông vũ ấy đến trước mặt Thiểm Điện Tử.

“Kết thúc rồi!” Dục Hoả lãnh đạm nói.

Tưởng chừng như chiếc lông vũ ấy của Dục Hoả, sẽ thành công đánh cho Thiểm Điện Tử quy đạo trăm năm. Thì kinh biến đã xảy ra ngay thời khắc mấu chốt, khi lông vũ của Dục Hoả còn cách mi tâm Thiểm Điện Tử một thước thì dần trở nên ảm đạm.

Ngũ sắc quang mang cùng hoả diễm đỏ rực trên lông vũ dần biến mất, cuối cùng giống như một chiếc lông hồng nhẹ nhàn rơi xuống trên mặt Thiểm Điện Tử.

“...”

Thiểm Điện Tử còn chưa hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra, thì từ phía sau y, hai đại lộ tinh quang trải dài vắt ngang qua mặt y. Y nhờ rơi lên một trong hai đại lộ tinh quang ấy, được đại đạo chi lực nâng đỡ mà không bị làm sao.

Song đồng hung hăng mở to, Dục Hoả như lâm đại địch mà gầm lên: “Vạn Nhất Chiếu!”

Một trong hai đại lộ tinh quang, nam tử áo trắng, nhìn kĩ thì đúng là Vạn Nhất Chiếu - Tông Chủ Vấn Đạo Tông không thể nghi ngờ.

Vạn Nhất Chiếu cả giận hướng Dục Hoả quát lớn: “Dục Hoả, ngươi dám ở Vấn Đạo Tông ta làm loạn, đánh thương Hộ Pháp tông ta, bản tông hôm nay thề sẽ chấn áp thu phục ngươi!”

Song quyền xiết chặt, Dục Hoả cả hận hoá cười: “Ha ha... Vạn Nhất Chiếu, ta chưa tìm ngươi, ngươi đã tự đưa đầu tới, đỡ mất công ta đi tìm!”

“Tông Chủ!” Thiểm Điện Tử ngạc nhiên nhận ra bóng lưng nam tử trước mặt, mình, đại lộ tinh quang bên dưới y là của Vạn Nhất Chiếu.

Sau khi cười to, Dục Hoả sát ý trong con ngươi nổi lên nồng đậm, hoả diễm quanh thân sôi liệt hơn bao giờ hết, hừng hực cuộn trào như hồng thủy.

..

Nhìn nam tử áo trắng bên dưới - Vạn Nhất Chiếu, lại khiến Dục Hoả không khỏi nhớ lại trước đây.

Phượng Hoàng năm đó để lại Dục Hoả nàng tính đến nay cũng đã 200 vạn năm, nhưng nàng cũng chỉ mới có được linh trí cách đây không quá 3 vạn năm.

Khi nàng vừa mới có được linh trí, nàng đã dựa theo Phượng Hoàng năm đó ở dạng người mà hoá hình. Về sau khi kí ức được bổ sung, nàng mới cảm thấy bản thân thật thê thảm.

Nhưng nàng còn chưa sống tù túng bình thường được mấy ngày, thì Vạn Nhất Chiếu đã xuất hiện, hắn lấy ra linh thân ở cảnh giới xích thần, muốn chấn áp nàng, thâu phục nàng, luyện hoá nàng cho con đường tu đạo của hắn.

Hắn lúc ấy không biết nàng có linh trí, nên dù hắn đã cẩn thận từng bước tiếp cận nhưng vẫn bị nàng chủ động đánh chết linh thân.

Kể từ lúc đó, Vạn Nhất Chiếu trăm phương ngàn kế đánh chủ ý lên nàng, cứ cách trăm năm lại cho người đến bài binh bố trận nhằm thâu phục nàng làm bản mệnh chi hoả.

Nhưng mãi vẫn công dã tràng đến nay.

Tuy vậy, chính vì Vạn Nhất Chiếu hắn trăm lần ngàn lượt quấy rầy nàng, khiến nàng phải xuất thủ nhiều lần, dẫn đến trận pháp do Thủy Tổ để lại cắn trả nàng mỗi lần nàng xuất thủ.

Khiến cho nàng tu vi giảm sút không nói, suốt 3 vạn năm sống trên đời hầu như nàng ngày nào cũng bị trận pháp giày vò. Vì Vạn Nhất Chiếu đã cố tình mở ra phong ấn tra tấn của trận pháp, nhằm hao tổn nàng để tiện thâu phục.

...

Giờ này khắc này, nhìn người đã đem đến cho mình sự giày vò vô tận trong suốt 3 vạn năm. Trong lòng Dục Hoả, hận hoả hừng hực, nàng đã không nhịn được nữa mà ngửa đầu nộ hóng một tiếng.

“Vạn Nhất Chiếu, chết!”

Song dực khẽ vỗ, tại vị trí cũ chỉ còn lưu lại tàn ảnh, trông khi đó Dục Hoả như thuấn di, thoáng cái hơn chục vạn dặm đã đến được trước mặt Vạn Nhất Chiếu. Một quyền hung hãn nện xuống.

Ầm.

“Cút!” Dục Hoả quát lớn.

Một quyền của nàng thế nhưng chưa đến Vạn Nhất Chiếu, đã bị chặn lại bởi một quyền của một hắc y nam tử.

“Đại Hộ Pháp, giúp ta chấn áp nàng ta!” Nói rồi, Vạn Nhất Chiếu chân giẫm lên đại đạo chi lộ dưới chân, cùng Thiểm Điện Tử bên trên thoái lui về sau hơn chục dặm.

Ban nãy Vạn Nhất Chiếu y cùng với Tử Nhật Tinh Quân nói cười một đoạn đường dài. Đến khi bắt gặp cảnh tông môn mình trên dưới đổ nát, tiếng cười của y im bặt lại, thay vào đó là hoang mang sửng sốt, cùng căm phẫn. Nhưng nhiều nhất vẫn là cả kinh.

“Tại sao Dục Hoả có thể thoát khốn, lẽ nào là nhờ trận pháp của ta?” Vạn Nhất Chiếu kinh nghi.

Thấy kẻ thù không đội trời chung với mình bỏ chạy, Dục Hoả không nghĩ nhiều liền thâu thế công lại, hai cánh dang rộng hướng Vạn Nhất Chiếu đuổi theo.

“Ngươi dám!?” Dục Hoả cáo giận.

Nàng chỉ nhẹ lướt đi được một đoạn, đã bị hắc y nam tử giữ lại cổ chân.

“Ngươi không nghe sao, Tông Chủ nói, để ta chấn áp ngươi!”

Hắc y nam tử dùng sức, quật nàng bay ngược về phía sau gần chục bước chân.

Rồi hắc y nam tử đó phóng người lên cao về sau, kéo dài khoảng cách với nàng.

Dấu ấn hình mặt trời nơi chính giữa mi tâm hắc y nam tử loé sáng, hai mắt nam tử phát ra ánh hoả dương mang.

Sau lưng hắc y nam tử bỗng hiện ra một mặt trời thanh thế to lớn, tựa như tà dương chiếu rọi hoàng hôn, lại tựa như ban trưa gây gắt.

Quang huy từ mặt trời chiếu ra lan phủ khắp, ngay cả hoả diễm của Dục Hoả vốn rực rỡ cũng trở nên ảm đạm dưới quang huy này của mặt trời.

“Kim Ô pháp!” Dục Hoả ngạc nhiên.

Song rất nhanh nàng liền cười lạnh: “Chỉ dựa vào Kim Ô bí thuật mà cũng muốn chấn áp ta, ngươi tự đánh giá cao bản thân mình quá rồi đấy?”

“Hừ, ngu ngục!” Hắc y nam tử hừ nhạt nói.

“Ngươi dám!?” Dục Hoả hai mắt trợn lên, nàng coi đây là một lời sỉ nhục, đồng thời là một lời khiêu chiến trắng trợn đến từ hắc y nam tử.

“Đã vậy, thì cả ngươi và cái Vấn Đạo Tông này đi chết hết đi!” Dục Hoả quát lớn, tay phải giơ cao.

Từ trong lòng bàn tay nàng, một đạo tử quang phóng thẳng lên thương khung, xông qua cửu tiêu làm cho thiên địa run rẩy.

“Phượng Hoàng Thất Tuyệt - Đệ Tứ Tuyệt - Giáng Thiên Thạch.”