“Không phải cậu định thi cao học à?” Phó Yêu Kim mặt không cảm xúc, “Còn hai tháng nữa là thi rồi, không chuyên tâm ôn bài, còn có thời gian đi thực tập?”
“Em… em…” Sinh viên mắt láo liên một vòng, lí nhí nói, “Em sợ mình thi trượt, nên muốn bắt cá hai tay…”
Nói xạo trắng trợn. Nhưng Phó Yêu Kim cũng không vạch trần, chỉ nhàn nhạt khuyên: “Hiện tại cậu không đủ sức để làm song song hai việc đâu. Nên suy nghĩ kỹ.”
Anh lại hỏi: “Thượng Mộc đâu rồi?”
“À, Mộc ca đang ở trong phòng nói chuyện với Lục đổng của tập đoàn FGH.” Sinh viên kia giơ tay chỉ về phía phòng làm việc sâu trong cùng.
Phó Yêu Kim cau mày: “Họ nói chuyện bao lâu rồi?”
Sinh viên ngẫm nghĩ, mắt to vô tội: “Lâu rồi đó ạ, từ sau khi cắt băng là vào luôn.”
Nói xong, đột nhiên đổi giọng đầy phấn khích, ghé sát tai Phó Yêu Kim thì thầm: “Phó lão sư, em thật sự không có lỗi đâu nha, vốn dĩ em định chăm chỉ học hành lắm, nhưng mà Mộc ca quen biết Lục đổng của FGH đó! Là Lục Ly, anh nghe chưa?! Lục Ly á!”
Hắn nhấn mạnh cái tên, vẻ mặt đầy kích động: “Có Lục đổng bảo kê, em thấy studio này nhất định có tiền đồ. Dù gì em thi cao học cũng là để tìm việc tốt hơn, em nghĩ là…”
Cậu ta bô bô một tràng, bằng hành động thực tế chứng minh vì sao trong sáu người bạn trai, Thượng Mộc không mời ai tới lễ khai trương, chỉ mời mỗi hắn.
Nếu như mời số 2 vì dễ dụ dỗ, thì Phó Yêu Kim trầm ngâm nghĩ, Thượng Mộc mời anh tới đây là vì mục đích gì?
Anh không buồn nghe cậu sinh viên kia tiếp tục mộng tưởng cảnh chưa tốt nghiệp đã ôm mộng vào làm trong top 500 doanh nghiệp thế giới, lập tức nhấc chân sải bước thẳng về phía căn phòng sâu nhất cuối hành lang. Cậu sinh viên kia sững người một giây rồi luống cuống đuổi theo: “Phó lão sư, anh đừng làm phiền…”
Chưa kịp nói hết câu, Phó Yêu Kim đã giơ tay gõ cửa, cũng không đợi phản hồi từ bên trong, trực tiếp ấn tay nắm cửa đẩy vào.
Ngoài dự đoán, cửa không khóa. Cánh cửa vừa mở ra, một làn pheromone nồng nặc đập vào mặt khiến Phó Yêu Kim khẽ nhíu mày. Hương mật ngọt ngấy như thể cả tổ ong bị úp lên mặt người ta, bên trong còn lẫn theo mùi Alpha mơ hồ nhàn nhạt.
Anh liếc sang cậu sinh viên đang lập tức đỏ bừng má, rồi thông qua tấm kính trên cửa, anh nhận ra phía sau mình mọi người đều bất giác dừng trò chuyện, đồng loạt ngoảnh lại nhìn. Chính xác hơn, họ đang dán mắt vào bên trong căn phòng, thăm dò tình hình. Trong những ánh mắt đó có tò mò, có ngưỡng mộ, có đố kỵ trắng trợn, và không ít vẻ hả hê.
Phó Yêu Kim dường như không nhận ra gì khác thường, bình thản bước vào phòng, mỉm cười chào người bên trong: “Tổng giám đốc Thượng, ngại quá, có chút việc nên tôi đến muộn.”
Căn phòng giám đốc rộng rãi chỉ có hai người. Thượng Mộc ngồi trên ghế sofa, má đỏ ửng, giả vờ ra vẻ nhã nhặn, nâng ly champagne nhấp từng ngụm nhỏ. Nhân vật còn lại thì đứng cạnh cửa sổ rộng mở, đưa lưng về phía cửa, không thèm quay lại dù nghe thấy tiếng người. Gió từ ngoài hắt vào làm mái tóc và vạt áo khoác của hắn phập phồng bay nhẹ.
… Nhìn kiểu gì cũng thấy có gì đó mờ ám.
Chỉ dựa vào bóng lưng, Phó Yêu Kim đã nhận ra người kia chính là Alpha từng chạm mặt một lần trước cửa nhà Thượng Mộc, chính là “Lục đổng” trong lời cậu ta gọi.
“Phó lão sư.” Thượng Mộc không có chút nào khó chịu với hành động đường đột của Phó Yêu Kim, ngược lại, trong mắt còn ẩn hiện vẻ vui mừng. Cậu ta cười tươi rói đứng dậy, hệt như vừa được xác nhận điều gì đó:
“Anh đến được là tốt rồi!”
Phó Yêu Kim không hiểu cậu ta vui cái gì, chỉ đưa ra món quà đã chuẩn bị sẵn, cùng Thượng Mộc trao đổi vài câu khách sáo lấy lệ, rồi để mặc cậu ta kéo anh vào một màn giới thiệu không mấy tự nhiên.
“Để tôi giới thiệu một chút." Thượng Mộc mím môi cười, “Phó lão sư, đây là chủ tịch tập đoàn FGH, Lục Ly.”
“Lục đổng, đây là giáo sư khoa nghệ thuật đại học D, Phó Yêu Kim.”
Từ lần đầu gặp, Phó Yêu Kim đã không có ấn tượng gì tốt với người đàn ông tên Lục Ly này. Chưa cần xét đến chuyện Thượng Mộc ong bướm lăng nhăng, riêng việc một Alpha chủ động đòi đưa một Omega say xỉn về nhà thôi cũng đủ khiến người ta đề phòng. Huống chi hôm nay, hắn còn có thể mặt dày tới mức kéo người ta trốn vào phòng không khóa cửa mà “tâm sự riêng”, Phó Yêu Kim chỉ muốn đánh giá hắn bằng ba chữ: Vừa ngu, vừa mù, vừa cặn.
Quan trọng hơn cả, nếu thật sự hai người này trở thành một cặp "trai hư gặp gái hư", gắn bó chết sống, thì kế hoạch khiến Thượng Mộc mất tất cả, rơi vào tuyệt vọng để buông bỏ chấp niệm sẽ tan thành bong bóng.
Con người đúng là sinh vật khó hiểu. Dù có tệ đến mấy cũng vẫn có người xếp hàng rước về nhà.
… Không được. Xem ra vẫn nên về Cục Quản lý đăng ký với Phòng Diệt Thế, duyệt hồ sơ xóa luôn thế giới này thôi.
Nghe thấy tiếng cậu ta gọi, Lục Ly cuối cùng cũng quay người lại. Hôm nay hắn vẫn mặc vest, nhưng so với lần trước thì trông có phần giản dị hơn. Áo sơ mi đỏ sẫm phối với áo khoác đen, cổ tay trái đeo đồng hồ cơ đơn giản, tay phải vuốt mái tóc đen bị gió thổi rối ra sau đầu, động tác tùy ý nhưng mượt mà.
Hắn mỉm cười: “Giáo sư đại học D? Thật là…”
Tuy trong lòng không ưa Lục Ly, nhưng bề ngoài Phó Yêu Kim vẫn giữ lịch sự cơ bản. Dù sao Phòng Diệt Thế cũng chưa chắc đã duyệt hồ sơ cho anh, đến lúc đó vẫn phải về đây tiếp tục làm nhiệm vụ.
Anh đưa tay ra, bắt tay với đối phương: “Chào anh.”
Ánh mắt hai người giao nhau, Phó Yêu Kim không bỏ qua tia ngỡ ngàng kinh diễm lướt qua trong mắt Lục Ly.
Một cái nhìn đầy kinh ngạc dành cho nhan sắc của anh.
Đồng thời, bàn tay tưởng chừng chỉ chạm nhẹ cũng bị đối phương nắm chặt đến mức có lực bất thường. Phải mất vài giây sau Lục Ly mới chịu buông ra, đầu ngón tay còn cố ý lướt nhẹ lòng bàn tay anh, mang theo dư âm mờ ám. Rồi nửa câu còn lại cũng chậm rãi được thốt ra: