Chương 7

Nghe vậy, Phó Yêu Kim cụp mắt nhìn xuống hộp sandwich được đưa đến trước mặt. Trên nắp hộp còn dán một tờ giấy note nhỏ, viết: Hôm nay cũng phải cố lên nhé! Kèm theo hình một chú gấu cười toe toét.

Anh dừng lại hai giây, khẽ “ừm” một tiếng rồi đưa tay nhận lấy tấm lòng này: "Cảm ơn.”

“Phải là tôi cảm ơn anh mới đúng chứ, Phó lão sư. Nếu không nhờ anh, có khi tôi phải ngủ bờ ngủ bụi ngoài hành lang rồi. Cái người ‘bạn’ đưa tôi về ấy, chỉ biết lo cho thân mình thôi!” Thượng Mộc cười rạng rỡ hơn nữa, ánh mắt đầy chân thành.

Cậu ta chờ một lúc, thấy Phó Yêu Kim không hề đón lấy cái gợi ý trong lời nói mà hỏi han gì về mối quan hệ giữa cậu ta và tên Alpha tối qua, đành chủ động chuyển đề tài: “À đúng rồi, mẻ bánh quy lần trước tôi làm, anh có ăn thử không? Mùi vị thế nào ạ? Có gì cần cải thiện không?”

“Rất ngon.” Phó Yêu Kim gật đầu: "Cảm ơn cậu.”

“Không có gì đâu ạ, nếu anh thích thì lần sau tôi làm tiếp cho…” Thượng Mộc đột ngột cắn môi dưới, như thể vừa sực nhận ra mình nói hớ, “Ý tôi là, nếu có làm dư, tôi sẽ mang qua cho anh.”

Phó Yêu Kim vẫn không có biểu cảm gì đặc biệt trên mặt, nụ cười nhàn nhạt gần như không tồn tại, giọng điệu vẫn ôn hòa y như cũ, dường như hoàn toàn không để tâm đến chút “mưu kế nhỏ” kia: “Cậu khách sáo quá rồi.”

“…”

Nếu không phải tối qua chính mắt cậu ta thấy video giám sát ghi lại biểu hiện rõ ràng của Phó Yêu Kim không chỉ lo lắng cho cậu ta mà còn có thái độ địch ý với các Alpha khác thì Thượng Mộc thật sự đã nghi ngờ mình đang ảo tưởng tự luyến rồi.

Từ sau khi được hệ thống số 172 trợ giúp sau khi trọng sinh, Thượng Mộc có thể nói là bách chiến bách thắng trong mọi mặt trận tình trường. Đối diện với bất kỳ Alpha nào cậu ta thích, đều dễ như trở bàn tay. Thậm chí tối qua, cậu ta còn tham dự một hội nghị hợp tác doanh nghiệp dưới thân phận trợ lý, ngay cả một người tầm cỡ như Lục Ly, chủ tịch tập đoàn FGH, cũng tỏ ra rất ưu ái với cậu ta. Đến khi cậu ta giả bộ say xỉn, đối phương đích thân đưa cậu ta về nhà, khiến cậu ta lòng xuân nhộn nhạo, suýt nữa mượn men rượu mà “hành động thực tế”.

Thế mà chỉ riêng Phó Yêu Kim, cậu ta lại liên tục vấp phải thất bại.

Tuy trong lòng có chút bực bội, nhưng Thượng Mộc cũng thấy việc này đầy tính thử thách. Cậu ta thầm nghĩ sẽ cho cái tên giáo sư lạnh như đá này thêm một cơ hội. Tuy vậy, gần đây cậu ta đã định chuyển trọng tâm công lược sang Lục Ly. Dù gì người kia mới là “cành cao” thực sự có thể giúp cậu ta đổi đời, lại còn rõ ràng thể hiện thiện cảm. Còn Phó Yêu Kim trước kia cậu ta còn thấy anh đáng để đầu tư, bây giờ thì hơi lép vế rồi.



Cơn cảm lạnh của Phó Yêu Kim kéo dài đúng chuẩn một tuần. Đường đường là quản lý viên của thế giới mà vừa xuống thế giới con đã đổ bệnh, nghĩ thôi đã thấy xấu hổ.

Dù vậy, khoảng thời gian này anh cũng không rảnh rỗi. Trong trường đại học nơi anh giảng dạy, anh đã nhanh chóng tìm được bạn trai số 2 của Thượng Mộc một sinh viên năm tư, trong thời gian thực tập tốt nghiệp đã quen biết Thượng Mộc do cùng làm chung công ty.

Mối quan hệ này, nói trắng ra là vừa có tí rung động, vừa mang đậm tính toán, sinh viên kia muốn thông qua Thượng Mộc để xin vào chính thức sau khi tốt nghiệp.

Phó Yêu Kim không cần làm gì phức tạp, chỉ đơn giản là gọi thẳng sinh viên đó đến nói chuyện riêng, mời cậu ta thi cao học dưới tên mình, còn hứa sẽ ưu tiên tuyển vào nếu vượt qua vòng phỏng vấn. Sau khi làm công tác tư tưởng xong, anh lại chủ động xin chuyển giao việc hướng dẫn khóa luận từ tay giảng viên chính thức sang mình, sau đó trả lại toàn bộ bản thảo luận văn vì "không đạt yêu cầu", buộc viết lại hết. Đồng thời, anh còn giao cho một đề tài cực kỳ oái oăm, vừa dụ dỗ vừa dọa dẫm rằng nếu làm tốt có thể được đề cử danh hiệu “luận văn xuất sắc cấp tỉnh”, giúp hồ sơ xin việc thêm điểm sáng.

Sau loạt combo combo tấn công trí mạng ấy, sinh viên kia đến cả thời gian tán gẫu với Thượng Mộc cũng chẳng có, ăn cơm tắm rửa đều vội vàng như chạy đua. Ba giờ sáng còn đang ngồi trước máy tính trong ký túc xá mắng thầm “giáo sư khốn nạn”.

Bạn trai số 3 của Thượng Mộc là một huấn luyện viên thể hình, số 4 là một tiểu hotboy livestream. Hai tên này bản chất chẳng khác gì nhau, đều là loại không đặt tình cảm thật sự, chỉ chơi cho vui. Thượng Mộc giăng lưới bắt cá, nhưng thật ra cũng chỉ là một con cá nhỏ trong ao của bọn họ mà thôi. Cho nên Phó Yêu Kim không định phí sức xử lý, chờ hai tên đó chán cậu ta là tự động rút lui.

Còn số 5, là một cậu ấm gặp gỡ trong một chuyến du lịch. Không rõ số 172 đã cho hắn ăn bùa mê thuốc lú gì, mà hắn say đắm Thượng Mộc đến mức muốn “quay đầu là bờ”, hết lòng theo đuổi. Dạo gần đây, hắn tặng tiền không tiếc tay, Phó Yêu Kim mỗi lần về nhà đều thấy trước cửa nhà Thượng Mộc chất đầy hoa tươi và quà tặng đắt tiền.

Nhưng người khiến anh đau đầu nhất lại không phải mấy người đó, mà là bạn trai số 6, cũng là mối tình đầu Alpha của Thượng Mộc.

Hai người từng yêu nhau đến mức bàn tính chuyện cưới xin, nếu không phải Thượng Mộc đột nhiên đổi ý, có khi đã thành đôi thành chồng rồi.

Vị mối tình đầu này phải gọi là yêu Thượng Mộc đến khắc cốt ghi tâm. Ngày trước, khi bị từ chối lời tỏ tình, cậu ta còn biện hộ bằng câu: “Em chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ ổn định, nhưng em sẽ trân trọng tình cảm của anh và xem anh như bạn trai tương lai.”

Một câu lừa đảo không hơn không kém, vậy mà anh chàng “thuần khiết tận xương” kia lại tin sái cổ. Không chỉ tin, còn dịu dàng hơn, yêu thương hơn, thương cảm hơn với cái gọi là “Omega đáng thương từng bị tổn thương vì gia đình nguyên sinh”.