Cách quản lý viên giáng lâm vào tiểu thế giới có rất nhiều kiểu. Có thể như số 172, trực tiếp xuất hiện dưới hình thức ý thức hệ thống; cũng có thể giả dựng thành một hình tượng nào đó, can thiệp vào trí nhớ và nhận thức của tất cả những người tiếp xúc, khiến họ nghiễm nhiên cho rằng “người này” vẫn luôn tồn tại, từ đó hình thành dấu vết tồn tại hợp lý.
Sau khi quyết định thu dọn tàn cuộc cho số 172, Phó Yêu Kim chọn cách thứ hai. Nhân vật được anh tạo ra cũng đơn giản thôi, hàng xóm của trọng sinh giả Thượng Mộc, giới tính nam, Beta, giáo sư đại học, học vị cao, du học về nước, nhân tài được mời về, gia thế hiển hách đời đời kinh thương, ngoại hình thì không buồn tốn công nghĩ mới, trực tiếp dùng luôn mặt mũi thật của anh. Tóm gọn một câu, có tiền, có sắc, có học vấn, có địa vị xã hội.
Đường thỏa mãn nguyện vọng không đi được, vậy thì đành dùng biện pháp đặc biệt để xóa bỏ chấp niệm của kẻ trọng sinh.
Khi tất cả những gì cậu ta có được, vốn là thứ đức chẳng xứng vị đều tan thành mây khói, liệu cậu ta còn lưu luyến cái thế giới giả lập này nữa không?
…
Trong khi số 172 vẫn đang quỳ đất xin lỗi, Phó Yêu Kim mở điện thoại, điều ra một đoạn video giám sát, cũng là cảnh vừa rồi xảy ra ở hành lang, nhưng khác với bản mà Thượng Mộc có trong máy tính. Anh đặc biệt trích đoạn Thượng Mộc ôm lấy tay Alpha nọ, dán sát vào người đối phương, kèm theo mấy câu "Lục đổng~ nóng quá à~" với âm điệu thở dốc lả lơi. Anh xử lý tăng cường âm thanh, khử nhiễu, xác nhận không sai rồi lôi ra một hòm thư không đánh dấu, bấm gửi.
Làm xong tất cả, Phó Yêu Kim đặt ly nước rỗng lên bàn trà, số 172 lập tức nhảy dựng lên rót lại nước ấm, hai tay dâng đến vị trí cũ.
“Anh Phó." Số 172 cẩn thận nói, “Không được thì tôi đi Diệt Thế bộ xin xóa sổ luôn thế giới này cho sạch nhé?”
Phó Yêu Kim liếc gã một cái đầy bất lực. Đúng lúc đó, điện thoại anh rung lên báo có tin nhắn mới, là phản hồi từ email anh vừa gửi đi.
[Anh là ai? Sao có được tài khoản của tôi? Đây là video gì? Mục đích của anh là gì? Anh đã làm gì Thượng Mộc?!]
[Cái này chắc ghép đúng không? Tôi không tin Thượng Mộc là loại người như vậy.]
[… Thêm liên lạc của tôi, chúng ta cần nói chuyện.]
Phó Yêu Kim cụp mắt đọc hết tin nhắn, nhưng hoàn toàn không làm theo lời đối phương. Anh chỉ lặng lẽ xóa sạch toàn bộ email đi-về, tắt màn hình.
… Đối tượng hẹn hò số 1 của Thượng Mộc, cấp trên trực tiếp trong công ty, là một Alpha có tư tưởng hôn nhân bảo thủ, tiêu chuẩn chọn bạn đời bắt buộc là Omega, hơn nữa còn cho rằng phải đến lần hẹn thứ ba mới được nắm tay. Về phần Thượng Mộc? Trong mắt người này, cậu ta là một đóa bạch liên hoa ngây thơ chưa từng trải, sống sạch yêu trong sáng, hẹn hò là để cưới.
Phó Yêu Kim xử lý người này một cách cực kỳ đơn giản, chỉ cần để hắn biết được “bộ mặt thật” của Thượng Mộc là đủ. Thậm chí chẳng cần vạch trần tận nơi, chỉ cần gieo nghi ngờ, tên Alpha kia tự khắc sẽ điều tra lấy bằng chứng. Thế nên, ngay từ giây phút video được gửi đi, Phó Yêu Kim đã xóa đối tượng số 1 khỏi bảng kế hoạch công tác.
Còn lại năm người… không, sáu, trong đầu anh hiện lên gương mặt Alpha lạ vừa chạm mặt ở hành lang. Thượng Mộc gọi hắn là Lục đổng, nhưng anh thì chẳng biết tí gì về người này, lại thêm một mục tiêu mới bị Thượng Mộc ve vãn.
“Về đi, chỗ này để tôi lo.” Phó Yêu Kim nói, xách túi đồ siêu thị vào bếp, từng món nguyên liệu cho bữa tối được anh lấy ra rửa sạch đặt vào bồn nước.
Quay người mở tủ lạnh lấy trứng, anh phát hiện số 172 vẫn đứng đực ra như cún ngáo, không khỏi lạnh giọng hỏi: “Gì đây, định ở lại ăn cơm à?”
Số 172 bừng tỉnh như mộng, luống cuống nói: “Có việc gì thì cứ gọi em nhé anh Phó, em về trước đây ạ!”
Câu nói còn chưa dứt, người đã tan biến vào không khí.
…
Sáng hôm sau, cửa nhà Phó Yêu Kim đột nhiên vang lên tiếng gõ. Anh mở cửa, thấy Thượng Mộc đang đứng bên ngoài, mặc một bộ đồ tối giản chỉn chu, tay bưng một hộp điểm tâm, ánh mắt có phần rụt rè nhìn anh.
Khi Phó Yêu Kim thò người ra, ánh mắt Thượng Mộc lập tức sáng bừng, nhưng cậu ta vẫn cố ép bản thân giữ biểu cảm dè dặt, nở nụ cười áy náy.
Là một giáo sư đại học, hình tượng bên ngoài của Phó Yêu Kim luôn là kiểu người ôn hòa, nhã nhặn, lạnh lùng. Nhưng không rõ vì vừa ngủ dậy hay bị bệnh, lúc này tóc anh rối bời, mái xõa thấp trên trán, khóe mắt còn vương vết đỏ do ho nhiều. Chiếc sơ mi vốn mặc kín như bưng nay lại được xắn tay, để lộ cánh tay cơ bắp rắn chắc. Vài giọt nước từ cổ tay theo đường xương trượt xuống tận khuỷu tay, làm ướt ống tay áo.
Thượng Mộc hoàn toàn không ngờ một giáo sư chuyên ngành nghệ thuật văn chương lại giấu bên trong một vóc dáng “hàng thật giá thật” thế này. Chỉ nhìn cánh tay thôi đã đủ hình dung ra phần ngực và bụng hẳn là đẹp đến phát cuồng, không quá đô, cũng không ẻo lả. Cộng thêm khuôn mặt mà cậu ta vừa thấy đã “dính thính”, Thượng Mộc nhịn không nổi phải âm thầm nuốt nước bọt. Dù anh là Beta, cậu ta cũng lập tức đưa vào danh sách mục tiêu công lược.
Điều khiến cậu ta thấy kỳ lạ là, cậu ta đã chuyển vào căn hộ cao cấp này gần nửa năm, Phó Yêu Kim vẫn luôn sống đối diện. Thế mà mãi đến tuần trước, cậu ta mới bỗng nhiên “bừng tỉnh” trước vẻ đẹp trai vô địch của người hàng xóm này. Rốt cuộc trước đó mình mù mắt kiểu gì? Người ta cứ thế đi qua đi lại ngay trước mặt mình…
“Xin lỗi nhé Phó lão sư, hôm qua tôi uống hơi nhiều, nghe nói là anh đưa tôi về, thật ngại quá, phiền anh rồi.” Thượng Mộc nhoẻn miệng cười ngoan ngoãn, đưa hộp bánh ra: “Đây là chút lòng thành, tôi tự tay làm đấy, nhất định phải nhận nha.”