Chương 46

Lục Ly kẻ suốt ngày như mọc nấm trên điện thoại làm gì có chuyện giờ này còn chưa đọc tin nhắn? Lại càng không thể là vì bận làm việc đến mức không rảnh nhìn điện thoại bởi vì tên đó cơ bản không đi làm.

Anh lập tức triệu hồi giao diện quản lý, gọi Số 172, trong lòng không quên tự mắng mình là vừa xong còn dạy đời người khác đừng chủ quan, kết quả giờ người mất cảnh giác lại là chính mình.

Chờ gần ba phút mà 172 vẫn chưa xuất hiện, thay vào đó là Số 03 trong cùng bộ phận gửi về một tin nhắn:

[Số 172 đã bị điều sang nhiệm vụ khác ở tiểu thế giới để chuộc lỗi, hiện tại không thể liên lạc.]

Phó Yêu Kim nghiến răng nghiến lợi: Về là sa thải ngay! Đúng là thứ vô dụng!

Anh buộc bản thân phải bình tĩnh lại, nhanh chóng rà soát mọi khả năng. Lúc này, Phó Yêu Kim bỗng nhớ đến ly nước trên bàn trà lúc anh cầm lên thành ly vẫn còn lạnh, chứng tỏ Lục Ly mới rót nước không lâu. Như vậy có thể suy đoán, hắn mới rời khỏi nhà chưa bao lâu.

Phòng khách không có dấu hiệu giằng co, cũng không có tín hiệu cầu cứu nào được để lại, có thể loại trừ khả năng bị bắt cóc. Thậm chí, Phó Yêu Kim còn bắt đầu nghi ngờ liệu Lục Ly có phải chủ động rời đi?

… Lục Ly sẽ tự nguyện rời đi cùng Thượng Mộc sao?

Hay là Thượng Mộc có bản lĩnh khiến hắn bị mê hoặc tới mức không nói lời nào mà theo người ta bỏ trốn?

Trong điều kiện bình thường, chuyện đó là bất khả thi Omega muốn bắt cóc Alpha đã là việc khó, mà Lục Ly còn là quản lý cấp cao của bộ phận Diệt Thế, càng không thể đơn giản bị đưa đi như vậy.

… Nhưng nếu Thượng Mộc có trong tay đạo cụ hệ thống thì sao?

Thôi miên, thuốc mê, điều khiển tinh thần… Hệ thống công điểm của Cục Quản lý Thế giới đúng là có thể chơi đến mức hoa mắt chóng mặt.

Nếu thật sự là Thượng Mộc đã đưa Lục Ly đi, vậy thì cậu ta muốn làm gì? Và đã đưa người đi đâu?

Phó Yêu Kim cố gắng suy đoán vài khả năng. Nếu là vì trả thù, vậy người bị bắt lẽ ra phải là anh, chứ không phải Lục Ly. Việc đưa Lục Ly đi khả năng lớn nhất là vẫn còn muốn trèo lên vị trí cao hơn.

Đánh dấu. Đây là con bài tẩy hiện nay của một Omega khi muốn uy hϊếp một Alpha có địa vị xã hội. Chỉ cần bị đánh dấu, bất kể lý do gì, Alpha đều phải chịu trách nhiệm với Omega đó.

Còn về việc Thượng Mộc đã đưa Lục Ly đi đâu, chuyện này thì vô vàn khả năng, bất cứ nơi nào cũng có thể Tùy tiện tìm lấy một nhà nghỉ nhỏ, chỉ cần một tiếng đồng hồ, hậu quả đã có thể không cách nào cứu vãn.

Nhưng nếu anh là Thượng Mộc… Phó Yêu Kim đẩy cửa nhà ra, hành lang trống vắng không một bóng người, yên ắng đến nghẹt thở. Tối qua anh đấm huấn luyện viên thể hình một cú chảy máu mũi thành vòi rồng, đối phương chửi rủa vài câu rồi ôm mặt chuồn mất, giờ cũng chẳng dám quay lại.

Nơi nguy hiểm nhất, chính là nơi an toàn nhất.

Mà lựa chọn này, vừa độc địa lại vừa tàn nhẫn.

Người yêu của cậu đang ở đối diện nhà cậu, bị đánh dấu ngay trong căn hộ kia. Còn cậu một Beta lại chẳng hay biết gì, vẫn ngây thơ đứng trong nhà chờ người ta về ăn tối cùng.

Phó Yêu Kim đóng cửa lại, từng bước một bước qua hành lang sang phía đối diện. Ánh chiều tà dần rút đi, bóng anh bị kéo dài lê thê, hằn lên tường thành một hình dáng im lặng đến lạnh người.

Khi đứng trước cửa nhà Thượng Mộc, Phó Yêu Kim ngửi thấy từ khe cửa một mùi trầm hương thoảng qua, xen lẫn với hương vị ngọt gắt của mật ong, chưa hoàn toàn tan hết.

Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào chiếc camera nấp trong góc tường, bỗng khẽ cong môi.

Nếu Lục Ly thật sự bị rơi vào bẫy lần này, để rồi tỉnh lại thấy mình bị Thượng Mộc cưỡng ép đánh dấu, chắc chắn hắn sẽ phát điên.

Thật ra, Phó Yêu Kim cũng chẳng cần cứu hắn làm gì dù sao anh cũng không phải là Tổng tài thật của tập đoàn FGH, sẽ không bị ép gánh trách nhiệm gì nếu lỡ xảy ra chuyện đánh dấu.

Vả lại, với tính cách của Lục Ly, nếu thật sự bị hố một vố như thế, hắn sẽ trả đũa lên gấp mười, tương lai của Thượng Mộc chắc chắn không có gì sáng sủa…



Nhưng dù gì Lục Ly cũng là nhân viên của Bộ Diệt Thế, là miếng bánh ai cũng muốn cắn một miếng trong nội bộ Cục Quản lý Thế giới.

Giúp hắn lần này, sau này còn có cơ hội để bắt hắn trả nợ ân tình.

Nghĩ vậy, Phó Yêu Kim đưa tay lên, gõ nhẹ ba tiếng vào cánh cửa đối diện.

Quả nhiên, bên trong không một tiếng động.

Anh không lãng phí thời gian chờ đợi, trực tiếp vặn tay nắm cửa và ấn mạnh xuống.

Ngay khoảnh khắc đó, các đường gân xanh trên mu bàn tay anh nổi lên, đôi mắt đen láy bỗng chốc thay đổi màu sắc, chuyển từ đen sang xám nhạt, rồi đột ngột rực sáng thành một sắc vàng kim lóa mắt. Con ngươi trong mắt bị chia đôi, tỏa ra khí chất kỳ dị và tà mị, không thuộc về loài người.

Tay nắm cửa bằng kim loại cứng bị anh bóp méo một cách dễ dàng chỉ bằng một tay. Tiếp đó, ổ khóa cũng rít lên tiếng gãy vỡ chói tai, vang lên tiếng “rắc” đầy đau đớn, rồi bị anh giật đứt luôn cả cụm.

Cánh cửa mất ổ khóa từ từ mở ra, như thở dài oán thán, nhường đường cho kẻ xâm nhập.

Phó Yêu Kim cúi đầu nhìn lòng bàn tay phải cháy đen, khói đen lượn lờ, toát ra mùi khét rõ rệt.

Anh không đổi sắc mặt, siết chặt nắm tay lại, rồi nhấc chân bước vào trong nhà. Cùng lúc ấy, đôi mắt vàng rực rỡ ấy cũng từ từ trở lại màu đen thường nhật, như thể chưa từng có gì xảy ra.

Ngay khi vừa bước vào, mùi tin tức tố nồng nặc ập thẳng vào mặt, khiến Phó Yêu Kim lập tức dùng tay trái bịt mũi lại.

May mắn là anh không phải chứng kiến cảnh tượng bừa bãi nhục nhã nào, tai cũng không nghe thấy tiếng động khả nghi nào.